Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 409: CHƯƠNG 461: SINH VẬT HƯ GIỚI (2)

Cho dù ở bên ngoài cũng có thể cảm ứng được bọn chúng.

Nhưng sinh vật hư giới thì khác!

Chúng tự do tự tại trong hư giới, không chịu bất kỳ trở ngại nào, hơn nữa còn lặng yên không một tiếng động.

Tựa như một Siêu Phàm nắm giữ “Hư Giới Chân Ý”.

“Hư Giới Chân Ý?” Sinh vật tám tay kia nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, phát ra tiếng gầm nhẹ, “Siêu Phàm, Hư Giới Chân Ý của ngươi rất yếu, còn chưa thể hòa làm một thể với hư giới.”

“Ngươi không phải cũng chưa đạt tới sao?” Đông Bá Tuyết Ưng tay cầm trường thương.

“Ta dựa vào thiên phú, không giống ngươi. Hư Giới Chân Ý yếu như vậy, thực lực của ngươi chỉ sợ thua xa gã Siêu Phàm tám cánh tay bên ngoài kia.” Sinh vật hư giới bát trảo trầm giọng nói. Nó giao thủ ngắn ngủi với Thần Cửu nên có chút kiêng kỵ. Gã Siêu Phàm tám cánh tay kia cận chiến thật sự rất mạnh, nó chỉ sợ khó lòng chiến thắng. Nhưng nó ở trong hư giới, gã Siêu Phàm tám cánh tay kia cũng không làm gì được nó.

Đây là chỗ đáng sợ của sinh vật hư giới.

Nó có thể dễ dàng đánh lén kẻ địch! Kẻ địch lại khó có thể tìm được chúng.

Nhưng lần này... trong đội ngũ lại có Đông Bá Tuyết Ưng.

“Gã Siêu Phàm tám cánh tay bên ngoài lợi hại, còn về thực lực của ta, ngươi cứ thử là biết.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

“Vút!”

Sinh vật hư giới bát trảo nháy mắt vung xúc tu. Tám chiếc xúc tu trực tiếp bao trùm quét tới, mỗi một chiếc đều mang uy thế hùng hồn.

“Nó có thể va chạm chính diện với Thần Cửu, sinh vật hư giới bát trảo này về mặt lực lượng tuyệt đối đã đạt tới Thần cấp, nhưng dường như yếu hơn về mặt quy tắc ảo diệu.” Bóng người Đông Bá Tuyết Ưng khẽ động. “Vù!”, động tác nhỏ này đã khiến sinh vật hư giới bát trảo chấn động, tốc độ thật nhanh!

Cực Điểm Xuyên Thấu đã đạt tới tam trọng cảnh.

Tốc độ di động của Đông Bá Tuyết Ưng cũng nhảy vọt lên tới tiêu chuẩn ngàn dặm một giây, trong chiến đấu cận chiến, động tác biến hóa tự nhiên nhanh hơn nhiều.

“Oành.” Cán trường thương xoay tròn, lướt qua một đường cong, mơ hồ giống như một hành tinh khổng lồ đột nhiên bành trướng, bộc phát ra ánh sáng chói mắt, sau đó kịch liệt thu nhỏ lại biến thành một “Điểm”.

Sinh vật hư giới bát trảo còn mưu toan ngăn cản.

Nhưng một thương này của Đông Bá Tuyết Ưng mang theo lực hấp dẫn như lốc xoáy, cùng với tốc độ siêu nhanh! Xúc tu của nó không thể ngăn được, bị một thương của Đông Bá Tuyết Ưng đâm trúng cái đầu xấu xí, đầu nó tức khắc sụp đổ, tan nát. Nhưng rất nhanh, tám xúc tu của nó nhanh chóng co lại, cái đầu lại mọc ra lần nữa.

“Sinh mệnh lực thật mạnh.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ, “Thương pháp của ta, Khố Mông tướng quân cũng bị một kích diệt sát. Sinh vật hư giới bát trảo này thế mà có thể chống đỡ chính diện. Ừm, bí kỹ này của ta còn chưa hoàn thiện, chờ hoàn thiện rồi có lẽ sẽ tốt hơn rất nhiều.”

Cực Điểm Xuyên Thấu vừa đột phá tam trọng cảnh.

Tinh Thần Chân Ý vẫn ở nhị trọng cảnh đỉnh phong. Hai loại chân ý cấu thành bí kỹ “Tinh Thần Vẫn Diệt Kích” tự nhiên theo đó thay đổi, uy lực của cả hai chênh lệch nhau, khi kết hợp có chút phiền phức, còn cần tốn thêm chút thời gian để hoàn thiện bí kỹ này. Nhưng dù thế nào, uy lực bí kỹ so với trước khi tiến vào Hồng Thạch sơn đã mạnh hơn ba bốn phần.

Sinh vật hư giới bát trảo cũng bị một thương này dọa cho khiếp sợ, sau đó nó càng thêm cuồng bạo, lại một lần nữa xông lên. Lần này, tám xúc tu của nó phối hợp càng thêm hoàn mỹ, cố gắng không để lại sơ hở.

Vù! Vù! Vù!

Đông Bá Tuyết Ưng hóa thành vô số tàn ảnh. Sinh vật hư giới bát trảo này mặc dù nhanh, nhưng hiển nhiên vẫn trong phạm vi có thể đối phó của Đông Bá Tuyết Ưng. Trường thương lần lượt tập kích, sau khi bị đâm trúng năm thương, sinh vật hư giới bát trảo rốt cuộc gầm lên định chạy trốn.

“Chạy?” Đông Bá Tuyết Ưng đuổi theo, liên tiếp tung ra sát chiêu.

Thân thể sinh vật hư giới bát trảo từng bộ phận lần lượt sụp đổ tan nát, dưới tổng cộng mười hai thương, rốt cuộc hoàn toàn hóa thành hư vô.

...

Thần Cửu và Phúc thúc đều lo lắng chờ đợi, bọn họ cũng mơ hồ cảm giác được dao động trong hư giới, hiển nhiên chiến đấu rất kịch liệt.

Ngay sau đó.

Đông Bá Tuyết Ưng một thân bạch y từ trong hư vô bước ra, nở nụ cười: “Giải quyết rồi.”

“Ha ha.” Thần Cửu và Phúc thúc nhất thời lộ vẻ vui mừng.

“May mà có Đông Bá huynh, nếu không sinh vật hư giới đó rất khó đối phó. Lực lượng và tốc độ đều đạt tới Thần cấp, hơn nữa còn trốn trong hư giới, nó có thể đột nhiên đánh lén chúng ta ở cự ly gần, còn chúng ta công kích vào hư giới thì uy lực lại suy giảm nghiêm trọng.” Thần Cửu than thở. Ám sát từ hư giới thực sự khiến người ta đau đầu, bởi vì lúc công kích đều là tập kích ở cự ly siêu gần, hơn nữa còn dùng cả tám cánh tay.

“Ừm.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng gật đầu, “Thần Cửu huynh có kỹ xảo cận chiến có thể xưng là hoàn mỹ, nếu đổi là người khác, bị sinh vật hư giới này đánh lén thì rất khó sống sót.”

Vốn rất nguy hiểm.

Nhưng Đông Bá Tuyết Ưng nắm giữ Hư Giới Chân Ý, khiến sinh vật hư giới vốn chuyên đánh lén ám sát, phải biến thành đối đầu chính diện với hắn.

“Trước tiên xem chiến lợi phẩm đã.” Phúc thúc nói.

Đông Bá Tuyết Ưng, Thần Cửu, Phúc thúc đều nhìn về phía gã chiến sĩ mập mạp kia. Gã chiến sĩ mập mạp lúc này đang bị một sợi xích trói lại, đầu kia của sợi xích nằm trong tay Thần Cửu! Bị trói, mặc cho gã chiến sĩ mập mạp giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được, chút thực lực ấy của gã ở trước mặt Thần Cửu quả thực không có sức phản kháng.

Đông Bá Tuyết Ưng tâm ý khẽ động.

Một hư giới phân thân xuất hiện, trực tiếp đi về phía chiếc rương kim loại đen, muốn mở nó ra.

“Ừm?” Sắc mặt Thần Cửu và Phúc thúc đều bỗng nhiên biến đổi.

“Sao vậy?” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn về phía họ.

“Vu Mã Hải chết rồi.” Thần Cửu trầm giọng nói, “Ngay vừa rồi.”

“Cái gì?” Đông Bá Tuyết Ưng có chút giật mình. Vu Mã Hải? Thủ lĩnh đội ngũ của Đại Địa Thần Điện.

“Ở thế giới lá dây leo thứ nhất mà hắn lại chết ư?” Đông Bá Tuyết Ưng có chút không thể tin được.

“Đúng vậy.” Phúc thúc bên cạnh cũng nói, “Hắn và chúng ta đều để lại đấu khí phân thân và pháp lực phân thân ở thế giới Hạ tộc. Ngay vừa rồi, đấu khí phân thân của hắn đã trực tiếp tan rã trước mặt chúng ta, trước khi chết còn rất không cam lòng.”

Thần Cửu gật đầu.

Hắn vừa nhìn thấy dáng vẻ lãnh khốc của thiếu niên giáp vàng Vu Mã Hải trước khi chết, bộ dáng điên cuồng với sắc mặt dữ tợn, khiến Thần Cửu cũng có cảm giác thỏ chết cáo thương. Vu Mã Hải đã chết ở thế giới lá dây leo thứ nhất, vậy hắn thì sao? Thần Cửu thì sao? Thật sự có thể sống sót qua năm thế giới lá dây leo khảo nghiệm, trở thành hộ pháp đệ tử của Hồng Thạch sơn sao?

“Ài.” Đông Bá Tuyết Ưng nhẹ nhàng lắc đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!