“Chúng ta phải nhanh chóng liên thủ diệt trừ hắn.” Thần Cửu không hề che giấu sát khí. Lúc trước, Vưu Lan lĩnh chủ mai phục, quả thật đã suýt nữa khiến cả hai người bọn họ bỏ mạng tại đây.
“Nhất định phải trừ khử hắn!” Trong mắt Đông Bá Tuyết Ưng cũng tràn ngập sát khí. Vưu Lan lĩnh chủ này dám bố trí sát cục ở một nơi nguy hiểm như Thế giới lá dây leo thứ nhất! Có thể thấy ý muốn trả thù của hắn mãnh liệt đến mức nào. Nếu Vưu Lan lĩnh chủ trở thành hộ pháp đệ tử, còn sống sót rời khỏi Hồng Thạch sơn, e rằng hắn sẽ không đơn giản rời thẳng đến Hắc Ám Thâm Uyên, mà rất có thể sẽ quay lại trả thù, tàn sát toàn bộ Hạ tộc.
“Chúc mừng hai ngươi, vẫn còn sống.” Trên thân cây bên cạnh, nữ tử tóc lục Hề Vi bỗng nhiên hiện ra.
“Hề Vi tiền bối.” Hai người Đông Bá Tuyết Ưng đều cung kính hành lễ.
“Đây là lá dây leo thứ hai.” Hề Vi quan sát thế giới lá dây leo thứ hai rộng lớn kia, “Các ngươi hẳn đã biết quy củ. Ở trong thế giới lá dây leo thứ hai này, giữa dãy núi liên miên có Tuần Sơn Thú. Mỗi một Siêu Phàm các ngươi đều sẽ bị một con Tuần Sơn Thú tấn công. Nếu thời gian dừng lại ở lá dây leo thứ hai vượt quá mười ngày, sẽ bị hai con Tuần Sơn Thú tấn công cùng lúc. Nếu thời gian dừng lại vượt quá một tháng, sẽ bị năm con Tuần Sơn Thú tấn công.”
“Nếu có thể sống sót dưới sự công kích của năm con Tuần Sơn Thú... thì dù ở lại lá dây leo thứ hai bao lâu nữa cũng sẽ không gặp nguy hiểm. Đương nhiên, việc các Siêu Phàm các ngươi tự giết lẫn nhau thì không tính.” Hề Vi giải thích.
“Rõ.” Đông Bá Tuyết Ưng và Thần Cửu gật đầu.
Bọn họ đã sớm biết quy củ này.
“Thế giới lá dây leo thứ nhất và thế giới lá dây leo thứ hai đều nhằm khai phá tiềm lực của các ngươi, hãy nắm chắc cơ hội, cố gắng nâng cao thực lực đi.” Hề Vi nói xong, mỉm cười rồi hòa vào thân cây.
Vù vù.
Hai người Đông Bá Tuyết Ưng và Thần Cửu đáp xuống, dừng lại bên mép của lá dây leo khổng lồ.
“Đông Bá, Phúc thúc đã bóp nát phù bài rời khỏi Hồng Thạch sơn, chúng ta không thể dùng quyển trục Thần cấp được nữa.” Thần Cửu nói, “Đối mặt với Tuần Sơn Thú, e rằng sẽ có chút phiền phức, ngươi chắc chắn chúng ta vẫn hành động cùng nhau chứ?”
“Đương nhiên là cùng nhau, như vậy khi gặp Vưu Lan lĩnh chủ mới có thể nắm chắc giết được hắn.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Về phần Tuần Sơn Thú, tuy không có quyển trục Thần cấp, nhưng Tinh Thần Chân Ý của ta đã đột phá đến tam trọng cảnh. Lĩnh vực Lực Hấp Dẫn của ta có thể khắc chế được nó.”
Thần Cửu lộ vẻ vui mừng: “Tốt, Tinh Thần Chân Ý này quả thật rất cân bằng, trong bất kỳ tình huống nguy hiểm nào cũng có thể phát huy tác dụng.”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Chân ý.
Có loại thiên về cực đoan, có loại lại rất cân bằng.
Hư Giới, Cực Điểm Xuyên Thấu đều là những loại cực đoan! Như ‘Duy Ngã Chân Ý’ của Thần Cửu cũng rất cực đoan, hoàn toàn dùng để cường hóa thân thể.
Mà Tinh Thần Chân Ý thì lại rất cân bằng.
Đầu tiên, nó có phòng ngự và lực lượng rất mạnh. Đương nhiên, nếu chỉ đơn thuần về lực lượng, khi dùng để tấn công thì hiệu quả không cao! Tinh Thần Chân Ý... về phương diện tấn công chỉ có thể xem là ở mức bình thường. Hơn nữa, nó còn có lĩnh vực như ‘Lĩnh vực Lực Hấp Dẫn’. Lực hấp dẫn này là một loại lĩnh vực phạm vi lớn vô cùng hữu hiệu, đối với vật thể có trọng lượng càng lớn, hiệu quả của Lĩnh vực Lực Hấp Dẫn lại càng tốt!
Có môn chân ý này trong người, quả thực vô cùng toàn diện.
Đặc biệt là khi ‘Tinh Thần Chân Ý’ và ‘Cực Điểm Xuyên Thấu’ kết hợp thành ‘Tinh Thần Vẫn Diệt Kích’! Bí kỹ này mới thực sự hoàn mỹ, vừa có lực lượng siêu cường, lại vừa có sự ảo diệu hủy diệt kinh khủng.
...
Thế giới lá dây leo thứ hai là một vùng núi non rộng lớn, trập trùng.
Đông Bá Tuyết Ưng và Thần Cửu tiến đến cửa vào của một hạp cốc khổng lồ. Tại thế giới lá dây leo thứ hai này, họ phải đi dọc theo hạp cốc này cho đến điểm cuối cùng.
“Đội của Mai sơn chủ nhân là nhanh nhất, đến sớm hơn chúng ta một ngày.” Thần Cửu nói, “Còn Vưu Lan, chắc cũng không nhanh hơn chúng ta bao nhiêu. Biết đâu chúng ta còn có thể đuổi kịp hắn.”
“Đuổi theo!” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Vù vù.
Hai người lập tức tiến lên dọc theo hạp cốc.
Khoảng hơn một canh giờ sau khi hai người họ tiến vào hạp cốc, một bóng người mới từ trong hang động của một ngọn núi lớn xa xa bước ra. Đó chính là gã thanh niên da đen quấn vải trắng đi chân trần. Hắn nhìn về phía cửa vào đại hạp cốc, trong mắt tràn ngập vẻ châm chọc lạnh lùng: “Hai tên ngu xuẩn, còn muốn đuổi giết ta. Lại không biết rằng ta đang ở phía sau chúng, các ngươi có đuổi thế nào cũng không bao giờ đuổi kịp ta!”
Vưu Lan lĩnh chủ lúc này mới thong thả tiến về phía đại hạp cốc, đương nhiên lĩnh vực thời gian giảm tốc của hắn cũng được phóng thích ra để dò xét kẻ địch.
Đại hạp cốc này xuyên qua toàn bộ dãy núi liên miên, thẳng đến điểm cuối!
Dài chừng 900 vạn dặm.
Vù, vù.
Đông Bá Tuyết Ưng và Thần Cửu di chuyển với tốc độ cực nhanh. Trên đường đi, hai người cũng nhìn thấy các loại đồ án trên vách đá hai bên hạp cốc, đôi khi không kìm được mà dừng lại quan sát. Nhưng chỉ trong nửa canh giờ ngắn ngủi, họ đã đi được trăm vạn dặm.
“Ồ?”
Trên bãi cỏ trước vách đá xa xa, Mai sơn chủ nhân, thiếu nữ áo bào trắng và nam tử áo đen đang quan sát vách đá, tìm hiểu suy ngẫm. Trên vách đá đó có một vài đồ án kiếm thuật.
“Đông Bá Tuyết Ưng, Thần Cửu, các ngươi đến nhanh thật.” Mai sơn chủ nhân quay đầu nhìn hai người Đông Bá Tuyết Ưng, khẽ cất bước rời khỏi bãi cỏ nơi bọn họ đang tìm hiểu, bởi vì tốc độ thời gian trôi ở bãi cỏ đó cực nhanh. Thế giới lá dây leo thứ hai này có rất nhiều nơi thời gian trôi nhanh, như vậy có thể để các Siêu Phàm tận dụng, có thêm thời gian dư dả để chậm rãi tìm hiểu.
Ví dụ, nếu ở lại quá một ngày sẽ bị hai con Tuần Sơn Thú tấn công. Nhưng nếu ở nơi có tốc độ thời gian trôi nhanh gấp mười lần, thì một ngày ở đây sẽ tương đương với mười ngày! Dù sao, việc ở lại quá một ngày được tính theo thời gian bình thường của thế giới bên ngoài.
Mai sơn chủ nhân cười nói: “Ta đến thế giới lá dây leo thứ hai sớm hơn các ngươi một ngày, vậy mà các ngươi đã đuổi kịp nhanh như vậy? Sao thế, trên đường có rất nhiều vách đá, bên trên có rất nhiều quy tắc ảo diệu do các tiền bối thi triển, nào là quyền pháp, thương pháp, kiếm thuật, đao pháp... các ngươi không tìm hiểu à?”
“Không vội.” Thần Cửu cười nói, “Chúng ta phải đuổi giết Vưu Lan lĩnh chủ trước. Giết xong hắn rồi quay lại tìm hiểu sau cũng được.”
“Đúng rồi, Mai sơn chủ nhân, không biết ngài có thấy Vưu Lan lĩnh chủ không?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.
Mai sơn chủ nhân lắc đầu: “Chưa thấy. Hắn chắc chắn chưa tới đây, nếu hắn đến, ta nhất định có thể phát hiện!”
“Ồ.”
Hai người Đông Bá Tuyết Ưng và Thần Cửu nhìn nhau.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi