Tuy nói lần lĩnh ngộ này mới chỉ là tầng cảnh giới đầu tiên, thế giới lực có thể điều động còn vô cùng ít ỏi. Nếu có thể đạt tới Thần tâm cảnh, Thế Giới Chân Ý thật sự viên mãn! Khi đó mới có thể điều động toàn bộ thế giới lực.
“Nhị phẩm chân ý, chênh lệch với nhất phẩm chân ý thật sự là quá lớn.” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm cảm khái.
Ngũ phẩm chân ý, tứ phẩm chân ý, tam phẩm chân ý, nhị phẩm chân ý, nhất phẩm chân ý... Càng về sau chênh lệch càng lớn! Nhị phẩm chân ý và nhất phẩm chân ý, giống như một trời một vực.
“Nhất phẩm chân ý nhất trọng cảnh đã đủ để so sánh với nhị phẩm chân ý tam trọng cảnh.”
Đông Bá Tuyết Ưng không nghĩ nhiều nữa.
Hắn tiếp tục hoàn thiện. Nhiều năm tu luyện, Hư Giới, Cực Điểm Xuyên Thấu, Tinh Thần đều đã đến Thần tâm cảnh, sự tích lũy của hắn quá mức hùng hậu, cảm ngộ đối với địa hỏa thủy phong lúc này tự nhiên không ngừng lột xác tăng lên.
Đông Bá Tuyết Ưng đã trải qua thời thiếu niên điên cuồng luyện thương, sáu năm cô tịch dưới đáy vực, quãng thời gian chấp nhất con đường tu hành của mình tại thế giới núi Xích Vân, trăm năm bị vu độc tra tấn, sự thay da đổi thịt trong núi Hồng Thạch, gánh vác trên mình áp lực tồn vong của cả tộc trong cuộc chiến... Một loạt những tao ngộ, sau đó là thê tử tưởng chừng vô vọng cứu chữa lại có được hy vọng. Sự biến đổi từ đại bi sang đại hỉ...
Tất cả khiến Đông Bá Tuyết Ưng vô cùng quý trọng thê tử, càng thêm cảm thấy cuộc sống này thật tốt đẹp, sinh mệnh này thật tốt đẹp.
Loại tình yêu nồng nhiệt đối với vạn vật này đã giúp hắn rốt cuộc nhìn thấu mấu chốt để dung hợp bốn đại ảo diệu ‘Địa Hỏa Thủy Phong’ – đó chính là khí tức sinh mệnh. Khí tức sinh mệnh giống như một sợi dây, giúp cho địa hỏa thủy phong thật sự cấu thành một thể hoàn mỹ. Nếu không có khí tức sinh mệnh, cả thiên địa sẽ chỉ là một mảnh tĩnh mịch, đơn điệu và cứng nhắc.
Có khí tức sinh mệnh, tất cả liền trở nên khác biệt, điều này cần một tình yêu nồng nhiệt xuất phát từ sâu trong tâm hồn. Đương nhiên, cũng cần có sự tích lũy vốn đã hùng hậu đối với địa hỏa thủy phong, nếu không có tích lũy, làm sao có thể ngộ đạo?
Đông Bá Tuyết Ưng có thể bước ra một bước này, cũng là do vô số nhân tố hội tụ.
Giờ khắc này, sau khi tộc đàn giành được chiến thắng, sau khi thê tử được cứu sống, vào lúc tâm trạng hắn hạnh phúc và nhẹ nhõm nhất khi đang cùng thê tử mặc sức tưởng tượng về cuộc sống tương lai, ngay trên ngọn núi Tuyết Thạch quê nhà, hắn đã đốn ngộ!
Mỗi một người có thể ngộ ra nhất phẩm chân ý đều là kết quả của vô số nhân tố hội tụ, cộng thêm một chút trùng hợp, liền ngộ! Nhưng điều này càng cần đến sự rèn giũa cứng rắn của bản thân. Giống như trước kia, một vị luân hồi giả bình thường của Thần Điện Thời Không, bởi vì được một bậc đại năng ngụy trang thành ‘lão giả đốn củi’ thật sự nhìn thấu tiềm lực kinh người ẩn giấu dưới vẻ ngoài bình thường, nên đã giúp hắn khôi phục tự do. Càng ở dưới sự dẫn dắt cố ý vô tình, vị luân hồi giả kia cuối cùng đã ngộ ra nhất phẩm chân ý ‘Khai Thiên Chân Ý’.
Đương nhiên, nhất phẩm chân ý bình thường không thể dạy mà thành. Vị lão giả đốn củi kia cũng chỉ là phát hiện ra khối ngọc thô này, mới thuận thế dẫn dắt và may mắn thành công.
...
Từng ngày, từng tháng trôi qua.
Cách nơi Đông Bá Tuyết Ưng khoanh chân tĩnh tu trên đỉnh núi không xa, Dư Tĩnh Thu đã dựng một tòa trúc lâu. Nàng cũng tu hành nghiên cứu pháp thuật, bầu bạn cùng trượng phu của mình.
“Trần cung chủ.” Dư Tĩnh Thu ngồi đối diện với Trần cung chủ bên ngoài trúc lâu, hai người cùng nhau uống trà.
“Tuyết Ưng lần này định tu hành tới khi nào?” Trần cung chủ có chút vội vàng.
“Chuyện này khó mà nói chắc được.” Dư Tĩnh Thu lắc đầu, “Đúng rồi, Trần cung chủ, ngài rốt cuộc có chuyện gì quan trọng?”
“Là chuyện của tộc ma thú.” Trần cung chủ giải thích, “Chúng ta vừa giành chiến thắng trong cuộc chiến, nhưng tàn dư của tộc ma thú vẫn còn ẩn náu trong Thế giới Thụ Hải, nếu chỉ vậy thì thôi. Dù sao tòa thành lũy trong Thế giới Thụ Hải đó quá kiên cố, tạm thời không phá được. Chờ sau khi Tuyết Ưng luyện hóa Thế Giới Chi Tâm tự nhiên có thể dễ dàng phá vỡ. Nhưng ở thế giới Hạ tộc, trong sơn mạch Hủy Diệt và ngoài biển cả, đều có lượng lớn ma thú tồn tại. Xử trí tộc ma thú ra sao, trong nội bộ Siêu Phàm của Hạ tộc chúng ta cũng có rất nhiều tranh cãi! Có một số Siêu Phàm cho rằng, tộc ma thú không đáng lo, ngược lại nên giữ lại để làm đối tượng mài giũa cho Hạ tộc chúng ta. Nhưng cũng có rất nhiều Siêu Phàm cho rằng... tộc ma thú và Hạ tộc chúng ta thù hận kéo dài, nợ máu quá nhiều, vẫn nên diệt trừ thì thỏa đáng hơn. Cho dù không diệt trừ hoàn toàn, cũng phải diệt sát 99%! Chỉ để lại một chút ít.”
“Đại sự bực này, tự nhiên phải hỏi ý kiến của Tuyết Ưng.” Trần cung chủ nói.
Dư Tĩnh Thu nhẹ nhàng gật đầu: “Vậy thế này đi, việc xử trí tộc ma thú tuy là đại sự, nhưng cũng không vội nhất thời, cứ đợi thêm một thời gian! Khi Tuyết Ưng tu hành kết thúc, ta sẽ lập tức nói cho hắn biết.”
“Tuyết Ưng tu hành quan trọng hơn, hắn luyện hóa Thế Giới Chi Tâm càng sớm càng tốt.” Trần cung chủ uống trà xong liền đứng dậy, “Ta không làm phiền nữa, xin cáo từ.”
Dư Tĩnh Thu lập tức đứng dậy tiễn khách.
...
Đông Bá Tuyết Ưng tu hành Thế Giới Chân Ý lại một đường thông suốt.
Cho dù là những người không có tích lũy gì, một khi đã cảm ngộ được nhất phẩm chân ý thì đều đã chỉ thẳng vào bản chất, về sau cũng sẽ nước chảy thành sông mà đạt tới nhất phẩm thần tâm. Tối đa cũng chỉ tốn nhiều thời gian hơn một chút.
‘Hư Giới Thần Tâm’ của Đông Bá Tuyết Ưng vốn chính là một bộ phận của Thế Giới Thần Tâm!
Cực Điểm Xuyên Thấu Thần Tâm, Tinh Thần Thần Tâm, cũng có thể coi là một phần của Thế Giới Thần Tâm.
Sự tích lũy từ trước khiến Đông Bá Tuyết Ưng tu hành cực nhanh.
Ngay ngày đốn ngộ, hắn đã trực tiếp ngộ ra Thế Giới Chân Ý.
Mười lăm ngày sau đã đạt tới Thế Giới Chân Ý nhị trọng cảnh, lúc này đã lợi hại hơn nhị phẩm thần tâm tầm thường một chút.
Một năm lẻ chín tháng sau, hắn liền đạt tới Thế Giới Chân Ý tam trọng cảnh.
“Đây là...”
Trong thế giới Hạ tộc có một nơi kỳ lạ. Nó, là vật vô hình, nhưng lại tồn tại.
Nó thao túng sự vận hành của toàn bộ thế giới Hạ tộc, bất kể là núi sông, dòng nước, thực vật, côn trùng và dã thú, tất cả đều vận hành theo quy tắc của nó. Thậm chí người từ bên ngoài đến, hay cả Giới Thần giáng xuống thần chi phân thân cũng phải tuân theo. Nó chính là Thế Giới Chi Tâm, trung tâm vận hành thật sự của thế giới Hạ tộc này. Nắm giữ nó, liền nắm giữ toàn bộ thế giới Hạ tộc.
“Rốt cuộc có thể luyện hóa rồi.” Trước kia, khi nắm giữ Hư Giới Thần Tâm, Đông Bá Tuyết Ưng chỉ có thể cảm ứng được nó, hơn nữa chỉ miễn cưỡng điều động được một chút thế giới lực. Nhưng hiện tại, khi đã đạt tới Thế Giới Chân Ý tam trọng cảnh, hắn đã có thể dò xét rõ ràng bản chất cốt lõi nhất của Thế Giới Chi Tâm này. Tuy chưa thể tường tận tất cả, nhưng đạt đến trình độ này đã đủ để luyện hóa, dù sao sự nắm giữ của hắn đối với thế giới đã đạt tới trình độ vô cùng cao thâm. Nếu có thể đạt tới Thế Giới Thần Tâm cảnh, vậy đã là cảnh giới Giới Thần. Cảnh giới của hắn hiện tại tuyệt đối được xem là đỉnh phong Thần cấp, hơn nữa còn hoàn mỹ hơn rất nhiều đỉnh phong Thần cấp khác.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi