Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 526: CHƯƠNG 578: THỌ MỆNH ĐẠI NẠN ĐÃ ĐẾN

Thành thần?

Chuyện này chẳng đáng là gì. Trước đây khi đại chiến với Vu Thần và Đại Ma Thần, hắn đã có thể dễ dàng giết chết thần linh bình thường. Mục tiêu hiện nay của Đông Bá Tuyết Ưng là mau chóng ngộ ra Thần tâm nhất phẩm ‘Thế Giới Thần Tâm’ để trở thành Giới Thần! Đây mới là khởi đầu thật sự của hắn!

...

Hắn bầu bạn với thê tử, lúc rảnh rỗi thì gặp gỡ cha mẹ, đệ đệ và Tông thúc.

Ngoài cuộc sống thường nhật, hắn ngắm nhìn vạn vật trong thế gian để lĩnh ngộ ‘Thế Giới Chân Ý’, không dám lơ là việc tu hành.

Thời gian trôi qua từng năm...

Toàn bộ thế giới Hạ tộc vô cùng bình yên, và trong sự bình yên đó, lại đang nhanh chóng lớn mạnh. Nhân khẩu Hạ tộc không ngừng sinh sôi, ngày càng cường đại, một tòa Hạ hoàng thành khổng lồ hơn bắt đầu được xây dựng trên nền tảng của đế đô cũ. ‘Nguyên lão hội’ quản lý mọi việc lớn nhỏ của Hạ tộc. Đông Bá Tuyết Ưng rất ít khi can dự, địa vị vô cùng siêu nhiên.

Thoáng chốc, dâu bể biến thiên, đã hơn năm trăm năm trôi qua.

Tuyết Thạch thành bảo.

“Hù.” Trên luyện võ trường, Đông Bá Tuyết Ưng dừng thương pháp, thu lại Ẩm Huyết thương rồi bước ra ngoài.

Thành bảo vẫn y như lúc hắn còn nhỏ. Đối với Đông Bá gia tộc đã sinh sôi nảy nở và trở nên vô cùng hưng thịnh như hiện nay, tòa thành bảo này đã quá nhỏ! Chỉ những hậu bối kiệt xuất nhất của Đông Bá gia tộc mới có hy vọng được vào tổ trạch để nhận sự chỉ điểm của Đông Bá Tuyết Ưng. Những người khác đều không có tư cách ở lại đây. Nơi này thường chỉ có vợ chồng Đông Bá Liệt và Mặc Dương Du, Tông Lăng, vợ chồng Đông Bá Tuyết Ưng và Dư Tĩnh Thu, thỉnh thoảng Đông Bá Thanh Thạch cũng sẽ trở về.

Đi trong thành bảo, Đông Bá Tuyết Ưng khẽ thở dài.

“Đế quân.” Trên đường, một thiếu niên trẻ tuổi bắt gặp Đông Bá Tuyết Ưng, hắn nhất thời kích động vô cùng, vội vàng cung kính hành lễ, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

“Luyện xong thương pháp rồi à?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.

“Vâng, vừa luyện xong ạ.” Trên mặt thiếu niên vẫn còn lấm tấm mồ hôi.

“Mau đi tắm rửa đi, người đầy mồ hôi rồi kìa.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười.

Thiếu niên vội vàng gật đầu.

Quá kích động.

Vị trước mắt này là truyền kỳ của Đông Bá gia tộc, và cũng là tồn tại có thể được xem là mạnh nhất trong toàn bộ lịch sử của Hạ tộc – ‘Đông Bá Đế quân’. Được vào ở tổ trạch, thỉnh thoảng lại được vị đế quân này chỉ điểm, sao có thể không kích động cho được? Hơn nữa, trong toàn bộ thế giới Hạ tộc ngày nay đã sớm có vô số sách vở ghi lại những truyền thuyết về ‘Đông Bá Đế quân’, khiến vô số người Hạ tộc sùng bái khôn cùng.

Đông Bá Tuyết Ưng tiếp tục bước đi, vẻ mặt không chút cảm xúc. Trên đường, hắn thỉnh thoảng gặp vài người hầu. Những người hầu này cũng cảm nhận được tâm trạng của vị đế quân hôm nay không được tốt cho lắm.

“Phụ thân, mẫu thân, Tông thúc.” Đông Bá Tuyết Ưng nhanh chóng đi đến một ngôi đình bên cạnh hành lang, lập tức hành lễ.

“Tuyết Ưng à, lại đây, ngồi đi.” Mặc Dương Du, Đông Bá Liệt, Tông Lăng đang ngồi ở đó, nhưng gương mặt cả ba đã vô cùng già nua. Dù có thân thể Siêu Phàm mà vẫn già nua đến vậy, hiển nhiên đã rất gần với đại nạn sinh mệnh.

“Vâng.” Đông Bá Tuyết Ưng ngồi xuống bên cạnh.

“Tuyết Ưng à, gần đây con cũng thường xuyên đến chỗ ba lão già chúng ta.” Giọng Đông Bá Liệt đã già đi, khí tức cũng có phần suy yếu. “Ta biết, là chúng ta sắp đến đại nạn rồi. Thật ra không cần thiết đâu... Cả đời này của chúng ta xem như rất huy hoàng rồi. Ta sinh ra ở một sơn thôn nghèo, từng huyết chiến trong quân đội mới sống sót được, sau khi xuất ngũ lại mạo hiểm khắp nơi, lấy mạng ra mà liều. Chẳng những không chết, còn kết giao được với A Du, người thê tử này, còn có huynh đệ sinh tử Tông Lăng, Đồng Tam... lại có con và Thanh Thạch, hai đứa con trai. Tuy đã trải qua không ít khổ đau, nhưng cả đời này thật sự không có gì hối tiếc.”

Đông Bá Tuyết Ưng khẽ gật đầu, lắng nghe phụ thân nói.

Trong khí tức sinh mệnh của phụ thân, mẫu thân và Tông thúc... khí tức của phụ thân là yếu nhất. Với cảm ứng của một lĩnh chủ vật chất giới như hắn, phụ thân thật sự sắp ra đi rồi.

Đại nạn thọ mệnh tuy là tám trăm năm, nhưng không phải ai cũng có thể sống đến ngày cuối cùng của tám trăm năm đó. Càng gần đến đại nạn, người ta càng dễ dàng chết đi.

“Thật ra, điều ta kiêu ngạo nhất vẫn là con, đứa con trai này.” Đông Bá Liệt nhếch miệng cười, nhìn Đông Bá Tuyết Ưng. “Con khiến ta quá đỗi kinh ngạc, lần lượt vượt qua sức tưởng tượng của ta. Đông Bá Liệt ta thậm chí có thể nói rằng, mình cũng có cống hiến rất lớn cho toàn bộ Hạ tộc! Đó là có được một đứa con trai như con. Ha ha ha...”

Đông Bá Liệt cất tiếng cười ha hả.

Bỗng nhiên, khí tức của ông cấp tốc suy yếu.

“Phụ thân.” Sắc mặt Đông Bá Tuyết Ưng biến đổi, lập tức truyền âm quát lớn: “Thanh Thạch!”

Vút.

Một bóng người chợt lóe lên rồi xuất hiện trong đình, chính là Đông Bá Thanh Thạch.

“Phụ thân!” Nước mắt Thanh Thạch lã chã rơi.

Đông Bá Tuyết Ưng không khóc, hắn lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn. Phụ thân Đông Bá Liệt ngồi đó, trên mặt vẫn nở nụ cười, nhưng hơi thở đã tắt. Bên cạnh, Mặc Dương Du nắm lấy tay Đông Bá Liệt, nhẹ nhàng ôm lấy trượng phu của mình.

Tông Lăng cũng đang đứng nhìn ở bên.

“Tuyết Ưng.” Dư Tĩnh Thu cũng thuấn di xuất hiện.

“Không sao đâu.” Đông Bá Tuyết Ưng rất bình tĩnh.

...

Cái chết của phụ thân Đông Bá Liệt ảnh hưởng rất lớn đến mẫu thân Mặc Dương Du, chỉ hơn một tháng sau, bà cũng ra đi. Hơn nửa năm sau, Tông Lăng cô độc cũng qua đời.

Hồng Thạch sơn.

“Chuyện này cứ giao cho ta.” Khí linh Hồng Thạch nói. “Chuyện nhỏ thôi. Đúc lại thân thể cho người thân của ngươi, ngươi muốn thân thể thế nào, có cần thân thể Siêu Phàm không?”

“Không cần, thân thể bình thường là được rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.

“Vậy thì nhanh thôi.” Khí linh Hồng Thạch nói.

Khí linh Hồng Thạch là tồn tại vô địch bên trong động thiên bảo vật. Việc thao túng thời không và tất cả quy tắc áo diệu đều vô cùng dễ dàng, nên đúc lại thân thể chỉ là chuyện quá đơn giản. Thân thể hoàn mỹ mà Đông Bá Tuyết Ưng có được trước đây cũng là nhờ khí linh Hồng Thạch giúp đỡ.

Chỉ một ngày sau, trên một đồng cỏ ở ngoại ô trong thế giới Hồng Thạch sơn.

Hai nam một nữ với dung mạo trẻ trung xuất hiện.

Đó chính là Mặc Dương Du, Đông Bá Liệt và Tông Lăng trong dáng vẻ thời trẻ trung nhất của họ!

“Đây, đây là...” Mặc Dương Du, Đông Bá Liệt và Tông Lăng đều kinh ngạc vô cùng khi nhìn lại bản thân.

“Vậy mà lại trẻ như thế, ta, ta thế mà...” Mặc Dương Du cũng kinh ngạc với thân thể của mình.

“Thật sự đã biến thành người rồi.” Tông Lăng cũng kinh ngạc vô cùng khi nhìn lại mình.

“Phụ thân, mẫu thân, Tông thúc.” Đông Bá Tuyết Ưng xuất hiện bên cạnh họ.

“Tuyết Ưng, nghe vị tồn tại vĩ đại đã cứu chúng ta nói, ngài ấy là bằng hữu của con sao?” Mặc Dương Du kích động nói. “Không ngờ sau khi chết lại có thể được đúc lại thân thể.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!