Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 561: CHƯƠNG 613: TĨNH THU THÀNH THẦN

“Yên tâm, thực lực của hai đứa trẻ rất mạnh, chỉ cần rèn luyện tâm tính thêm một chút là được.” Đông Bá Tuyết Ưng nói. Cho dù tiến hành khảo nghiệm Hồng Thạch sơn theo đúng quy củ, con cái của hắn cũng thừa sức vượt qua. Bản tôn của hắn sau khi tu luyện Vạn Kiếp Hỗn Nguyên Thể đến tầng thứ tư mới có con, cho nên huyết mạch của Đông Bá Ngọc và Đông Bá Thanh Dao cực kỳ lợi hại.

So với bất kỳ Thâm Uyên Ác Ma hay Thái Cổ Sinh Mệnh nào cũng cường đại hơn rất nhiều! Khi chúng trưởng thành có thể sánh ngang với tân tấn Thần linh, trải qua 500 năm tu hành, lại có một Giới Thần như Đông Bá Tuyết Ưng chỉ điểm, thực lực của hai đứa trẻ càng thêm xuất chúng, muốn thông qua khảo nghiệm là chuyện rất nhẹ nhàng. Hơn nữa, vì thân thể cực kỳ cường đại, linh hồn được nuôi dưỡng cũng đủ mạnh, nên việc thông qua khảo nghiệm linh hồn cũng có thừa nắm chắc.

Quan trọng hơn là… Đông Bá Tuyết Ưng chính là chủ nhân của Hồng Thạch sơn! Con cái của hắn đi xông vào, sao có thể thất bại? Hắn chỉ làm vậy cho thê tử và hai vị sư huynh xem mà thôi!

“Dù sao chàng cũng từng trải qua khảo nghiệm, rất rõ ràng về sự nguy hiểm của Hồng Thạch sơn. Bản thân chàng phải chắc chắn, cảm thấy Ngọc Nhi và Thanh Dao có thể vượt qua thì hãy để chúng đi vào.” Dư Tĩnh Thu nói.

“Yên tâm, ta không thể nào hại chúng được.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười.

“Đúng rồi Tuyết Ưng, ta có một tin vui muốn nói cho chàng.” Dư Tĩnh Thu nói.

“Tin vui?” Đông Bá Tuyết Ưng mắt sáng lên, nhìn về phía bụng thê tử, “Nàng lại có rồi sao?” Bản tôn của hắn đã thành Giới Thần, lại có con dễ dàng như vậy ư?

“Nghĩ gì thế!” Dư Tĩnh Thu bất đắc dĩ nói. “Ý ta là, ta đã nắm giữ nhị phẩm thần tâm ‘Nguyên Hàn Thần Tâm’.”

“Nguyên Hàn Thần Tâm?” Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc nói, “Đây là thần tâm gì?”

Hắn là chủ nhân Hồng Thạch sơn, biết rất nhiều bí mật, nhưng chưa bao giờ nghe nói đến Nguyên Hàn Thần Tâm.

“Là ta đặt tên sau khi ngưng kết thần tâm.” Dư Tĩnh Thu nói, “Nó chính là đỉnh điểm của hàn băng, ta quyết định gọi nó bằng cái tên này. Ta cảm giác chỉ cần tiếp tục tu hành, Nguyên Hàn Thần Tâm có hy vọng tiến hóa thành ‘Hỗn Độn Thần Tâm’. Nhưng con đường đó còn rất xa xôi, hiện tại ta mới chỉ bước đầu nắm giữ nhị phẩm thần tâm, cách Thần cấp đỉnh phong còn xa lắm.”

“Sau Triều Thanh, Hạ tộc chúng ta cuối cùng cũng sắp sinh ra một vị Thần linh.” Đông Bá Tuyết Ưng rất vui vẻ, “Đại nạn tuổi thọ của nàng đã gần kề, ta vẫn luôn lo sợ nàng không kịp ngộ ra.”

“Không phải đã ngộ ra rồi sao? Ta chuẩn bị đêm nay đột phá.”

“Được, ta sẽ hộ pháp cho nàng.”

...

Đêm đó.

Trên bầu trời thế giới Hạ tộc lại xuất hiện hư ảnh một biển cả khổng lồ. Trong trời đêm, hư ảnh biển cả mênh mông, phạm vi chừng mười vạn dặm, hiển nhiên là dị tượng của việc ngưng tụ nhị phẩm thần tâm để thành Thần.

Dư Tĩnh Thu một thân áo bào màu lam nhạt, bình tĩnh khoanh chân ngồi trong một gian tĩnh thất ở Tuyết Thạch thành bảo, còn Đông Bá Tuyết Ưng thì ở ngoài phòng canh giữ.

Lấy Nguyên Hàn Thần Tâm làm chủ, đặt làm bản tôn thần tâm.

Mở thần hải...

Sinh ra thần lực!

Khí tức của Dư Tĩnh Thu dần dần xảy ra biến hóa, một cỗ khí tức thần lực băng hàn bắt đầu tỏa ra, mặt đất trong tĩnh thất cũng bắt đầu đông lại.

“Hửm?” Bỗng, Dư Tĩnh Thu mở mắt.

Nàng nhíu mày, không kìm được ôm đầu. Sau mấy nhịp thở, lông mày nàng mới giãn ra, bình tĩnh nhìn về phía trước, chỉ là ánh mắt lại lạnh lẽo sâu thẳm.

“Thành Thần rồi.”

“Thật tốt.” Dư Tĩnh Thu bỗng nở nụ cười, một nụ cười vui vẻ trong sáng, “Tuyết Ưng, Ngọc Nhi, Thanh Dao, ông trời đối đãi với ta thật tốt.”

Dư Tĩnh Thu đứng dậy, cửa tĩnh thất mở ra.

Nhìn thê tử từ bên trong bước ra, Đông Bá Tuyết Ưng có chút kinh diễm. Thê tử cười rất vui vẻ, đó là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, có sức cuốn hút lạ thường.

“Tĩnh Thu, xem nàng cười kìa.” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói.

Dư Tĩnh Thu đưa tay ôm lấy cánh tay Đông Bá Tuyết Ưng, vô cùng thân thiết: “Thành Thần rồi, đương nhiên là vui vẻ, có thể ở cùng chàng và các con thật dài thật lâu. Tuyết Ưng, ta luôn muốn sánh vai cùng chàng tham dự Thần đình Vạn Hoa yến, nhưng lúc trước mãi chưa thể thành Thần, bây giờ thành Thần rồi! Ta muốn tu hành phép phân thân, để đến Thần giới bầu bạn cùng chàng.”

“Tu hành phép phân thân?” Đông Bá Tuyết Ưng vội nói, “Như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành của nàng.”

“Không sao, chẳng lẽ chàng muốn ta vĩnh viễn ở lại vật chất giới? Hay là để bản tôn của ta đi Thần giới?” Dư Tĩnh Thu nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, “Tuyết Ưng, Tuyết Ưng sư huynh!”

Đông Bá Tuyết Ưng cân nhắc rồi gật đầu cười nói: “Được rồi, ta dẫn nàng đi gặp hai vị sư huynh.”

...

Trong Hồng Thạch sơn.

Thanh niên áo bào dày Qua Bạch cùng thiếu niên áo choàng màu đỏ tươi Hạ Phi Vân đều vô cùng giật mình.

“Tiểu tử ngươi lặng lẽ không một tiếng động tham gia Thần đình Vạn Hoa yến?” Qua Bạch nói.

“Không phải năm đó đã sớm nói rồi sao, lão tổ phân phó, ta đương nhiên phải tham gia.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Các huynh còn nói đệ tử Hồng Thạch sơn không thể tu hành phép phân thân, nên ta chỉ có thể ra ngoài tìm cách học. Đúng rồi, thê tử của ta là Tĩnh Thu cũng chuẩn bị đi Thần giới, các huynh truyền thụ cho nàng ấy phép phân thân đi, nàng ấy không phải đệ tử Hồng Thạch sơn, hẳn là có thể học chứ.”

Hai vị sư huynh nhìn nhau.

“Được rồi.” Hạ Phi Vân nói, “Nhưng Tuyết Ưng sư đệ, ngươi nên báo tin tức tham gia Thần đình Vạn Hoa yến cho chúng ta biết kịp thời.”

“Yên tâm, yên tâm.” Đông Bá Tuyết Ưng vội nói.

“Cảm ơn hai vị sư huynh.” Dư Tĩnh Thu cũng ở một bên nói.

“Vợ chồng các ngươi thật khiến người khác phải ngưỡng mộ.” Thanh niên áo bào dày Qua Bạch ở bên cạnh cười cười.

...

Rất nhanh, sau khi Dư Tĩnh Thu tu hành phép phân thân, nhờ sự hỗ trợ của Hồng Thạch sơn giúp gia tốc thời gian để nuôi dưỡng phôi thai, nàng đã nhanh chóng luyện thành một phân thân.

Lập tức, phân thân này của Dư Tĩnh Thu liền rời khỏi thế giới Hạ tộc. Với đủ Thần tinh, việc đến thành Ngô Sơn thuộc tinh vực Ngô Sơn đương nhiên là dễ dàng.

“Ngươi là thê tử của Đông Bá?” Ở cửa chính phủ đệ tuần thú tinh vực, các binh sĩ kinh ngạc nhìn nữ tử tuyệt đẹp trong bộ áo bào lam đậm này. Thật xinh đẹp! Thân là Thần linh, bọn họ cũng hiếm khi được gặp một nữ tử xinh đẹp đến nhường này.

“Ta lập tức đi thông truyền.” Một thủ vệ vội nói.

Rất nhanh.

Đông Bá Tuyết Ưng và Vân Hải đều chạy tới. Vừa thấy thê tử, Đông Bá Tuyết Ưng không khỏi lộ ra vẻ mặt vui mừng, vội vàng đi qua.

“Ngươi chính là Tĩnh Thu pháp sư à.” Bên cạnh, Vân Hải cười nói, “Vừa rồi Đông Bá còn đang luận bàn với Đệ Thất Mai Vũ điện hạ, biết ngươi tới, liền lập tức bỏ lại điện hạ mà chạy tới đây.”

“Ra mắt Vân Hải tiền bối.” Dư Tĩnh Thu vội hướng về vị tiền bối Hạ tộc hành lễ.

“Đừng, đừng, đều đã thành Thần cả rồi, cứ xưng hô ngang hàng là được.” Vân Hải vội nói.

Đông Bá Tuyết Ưng thì kéo tay Tĩnh Thu đi vào trong phủ đệ: “Đừng đứng ở cửa phủ đệ nữa, các thủ vệ đều đang nhìn chúng ta đấy.”

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!