Trong sân nhanh chóng trở nên ồn ào náo nhiệt, ngay cả Quan tuần thú, Tang phu nhân, Đồ tướng quân cùng chủ nhân Phi Vân Hồ và mấy vị Giới Thần khác cũng đều đến chúc mừng. Những cao thủ Thần cấp sống sót sau chiến đấu xếp hạng, dù phần lớn không còn ôm hy vọng, cũng đều đến chúc mừng. Dù sao cũng có mối giao tình cùng tham gia Thần đình Vạn Hoa yến, hơn nữa còn là đồng hương cùng một tinh vực. Tương lai có mối giao tình này, sau này có việc cần nhờ đến Đông Bá Tuyết Ưng, một vài chuyện nhỏ hẳn sẽ không thành vấn đề.
Tiếng hoan hô cười nói vang lên tận trời, những cao thủ Thần cấp ở các động phủ tinh vực khác xa xa vừa nghe đã hiểu, người tên ‘Đông Bá’ đứng đầu lần chiến đấu xếp hạng này hẳn là đang ở nơi đây.
“Đông Bá huynh.” Thanh niên tuấn mỹ áo trắng, Đệ Thất Mai Vũ điện hạ, nhìn về phía Đông Bá Tuyết Ưng với nụ cười trên môi. “Đông Bá huynh thật lợi hại, lại có thể đoạt được hạng nhất trong chiến đấu xếp hạng, toàn bộ An Hải phủ có gần hai ngàn tinh vực, còn có rất nhiều cao thủ Thần cấp từ bên ngoài tới… Cuối cùng vẫn là Đông Bá huynh lợi hại nhất.”
“Mai Vũ huynh quá khen rồi, hạng nhất trong chiến đấu xếp hạng không có nghĩa là trận chiến sinh tồn cuối cùng cũng có thể đứng đầu. Cho dù chiến đấu xếp hạng và trận chiến sinh tồn đều đứng đầu, cũng không có nghĩa là thực lực chiến đấu sinh tử sẽ mạnh nhất.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
“Đông Bá huynh quá khiêm tốn rồi.” Giọng Đệ Thất Mai Vũ trong trẻo nhu hòa, “Ngươi có biết không, khiêm tốn quá mức như vậy sẽ khiến người khác rất khó chịu đấy.”
Đông Bá Tuyết Ưng nghẹn lời.
Đệ Thất Mai Vũ thấy thế thì mỉm cười.
Mà Dư Tĩnh Thu ở bên cạnh Đông Bá Tuyết Ưng thì nhìn một màn này, truyền âm nói: “Tuyết Ưng, ta còn ở bên cạnh đó!”
“A…” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn về phía thê tử, truyền âm đáp, “Tĩnh Thu, sao vậy?”
“Ta ở ngay bên cạnh mà ngươi còn liếc mắt đưa tình với người khác?”
“Hắn là nam nhân!”
“Ai bảo thế, ta thấy giống nữ nhân hơn.”
“Nàng thật là…”
“Sao, không phục à? Có phải chê ta ở đây vướng bận hay không?”
Đông Bá Tuyết Ưng và thê tử Tĩnh Thu truyền âm qua lại.
Đệ Thất Mai Vũ điện hạ liếc nhìn vợ chồng Đông Bá Tuyết Ưng, mỉm cười rồi quay người rời đi.
“Sao có thể, sao có thể… Không thể nào. Ta nhìn lầm rồi, ta chắc chắn nhìn lầm rồi.” Nam tử tóc đỏ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào quyển trục màu máu lơ lửng giữa không trung như một tấm màn trời, nơi có từng cái tên màu vàng hiện lên. Đặc biệt là cái tên xếp hạng nhất, to lớn và chói mắt nhất, hắn không tin, không muốn tin rằng cái tên này không phải là mình.
Lập tức hắn lại cẩn thận xem toàn bộ quyển trục, từ đầu tới đuôi xem hết một lần, muốn tìm ra tên của mình trong đó!
Trên toàn bộ quyển trục, Ngô Sơn tinh vực chỉ có hai người. Một người xếp hạng nhất, một người xếp thứ chín!
“Ta…”
“Ta thua rồi?”
“Kết thúc rồi?”
Nam tử tóc đỏ siết chặt chuôi đao, cắn răng cúi đầu quay đi. Hắn khinh thường việc phải đến chúc mừng Đông Bá Tuyết Ưng! Càng không thèm đến chúc mừng Đệ Thất Mai Vũ!
“Thần đình Vạn Hoa yến của ta đã kết thúc rồi, nhưng sau này, ta nhất định sẽ mạnh hơn, vượt qua Đệ Thất Mai Vũ, vượt qua Đông Bá.” Nam tử tóc đỏ với ánh mắt lạnh như băng đi về động phủ của mình.
Thần giới, vực sâu, vật chất giới mênh mông…
Có rất nhiều loại tính cách.
Thậm chí có một số người ở những nơi nhỏ bé luôn cảm thấy thiên phú của mình cực cao, nhưng khi thật sự đến Thần giới mới cảm nhận được chênh lệch cực lớn! Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Nếu cứ luôn so sánh và cho rằng mình nhất định là mạnh nhất, tâm tính sẽ chỉ ngày càng lệch lạc. Như Đông Bá Tuyết Ưng dù là Siêu Phàm nhất phẩm chân ý, nhưng vì trong Thần đình Vạn Hoa yến không bại lộ nhất phẩm thần tâm, cũng không dám có chút kiêu ngạo nào, hắn luôn có nhận thức tỉnh táo về bản thân. Mục tiêu của hắn chính là tham gia Thần đình chi chiến để bái vào môn hạ của đại năng giả, nếu có thể ăn được Vạn Hoa Chân Quả thì càng tốt.
Về phần xếp hạng? Cứ cố gắng hết sức là được!
Sau chiến đấu xếp hạng ba năm là lôi đài chiến. Sau khi lôi đài chiến kết thúc ba năm lại đến chiến đấu sinh tồn. Sau khi chiến đấu sinh tồn chấm dứt ba năm nữa mới xuất phát tới thần đình, tham gia Thần đình chi chiến cuối cùng!
Sau mỗi một lần sàng lọc đều được nghỉ ngơi ba năm, đó cũng là để Huyết Nhận thần đình cho các cao thủ Thần cấp này có đủ thời gian để hấp thu những thu hoạch trong quá trình sàng lọc. Dù sao những cuộc cọ xát ở cấp độ này bình thường cũng rất khó có được, ba năm thời gian không dài không ngắn, xem như cũng đủ để tĩnh tu. Đối với tuổi thọ dài đằng đẵng của thần linh mà nói, ba năm? Thật sự chẳng đáng là gì.
“Đông Bá lão đệ, sau này lúc nào cũng có thể đến địa bàn của ta ở Thôi Giác tinh vực, ta nhất định sẽ chiêu đãi Đông Bá lão đệ thật tốt.” Một bóng người cao lớn toàn thân phủ lông tơ màu vàng đi ra khỏi động phủ của Đông Bá Tuyết Ưng, trên đầu hắn cũng đầy lông vàng và còn có một cái sừng.
Đông Bá Tuyết Ưng đích thân tiễn khách: “Cục lão ca đi thong thả, chờ khi rảnh rỗi nhất định sẽ đến làm phiền.”
Nhìn theo đối phương rời đi, hắn mới xoay người trở về động phủ của mình.
“Đông Bá, số Giới Thần đến bái phỏng ngươi cũng hơn ba mươi người rồi nhỉ, vị này còn là Giới Thần nhị trọng thiên.” Tử Lôi đế quân cười nói.
“Thành danh cũng đau đầu thật.” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu.
Bỗng nhiên bên ngoài truyền đến một giọng nói.
“Đông Bá.” Bên ngoài có một binh sĩ quân đoàn đi tới, rất khách khí nói, “Phụng mệnh Tuần thú đại nhân, mang tình báo vừa mua được đến đây!”
“Tình báo?” Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc đi qua.
“Là tình báo về một ngàn cao thủ Thần cấp đứng đầu trong chiến đấu xếp hạng. Hiện nay bên ngoài đã có bán loại tình báo này, Tuần thú đại nhân mua được, tặng cho ngươi và Đệ Thất Mai Vũ điện hạ.” Binh sĩ quân đoàn nói.
“Phiền ngươi giúp ta cảm ơn Tuần thú đại nhân.” Đông Bá Tuyết Ưng lập tức nói, rồi tiếp nhận một khối tinh ngọc từ tay binh sĩ quân đoàn.
Binh sĩ quân đoàn lập tức rời đi.
Đông Bá Tuyết Ưng thì bắt đầu xem xét, khẽ chạm vào tinh ngọc, một lượng lớn thông tin liền ùa vào trong đầu, bản thân khối tinh ngọc cũng nhanh chóng phân giải tiêu tán.
“Hạng một ngàn, Thôi Giác tinh vực, Diêm Phong, tu hành hơn một trăm sáu mươi lăm vạn ba ngàn năm, dễ dàng đánh bại hung vu chiến binh.” Trong thông tin còn có cảnh tượng chiến đấu của ‘Diêm Phong’ khi đánh bại hung vu chiến binh tại vòng dự tuyển của tinh vực.
“Hạng thứ chín trăm chín mươi chín…”
…
Mỗi người đều được ghi lại như thế.
Phần tình báo này chủ yếu bao gồm tuổi tu hành và cảnh tượng chiến đấu tại vòng dự tuyển của tinh vực.
Bởi vì tương đối đơn giản nên giá bán cũng không đắt.
Dù sao muốn thu thập kỹ hơn, ví dụ như cảnh tượng chiến đấu trong chiến đấu xếp hạng, thì quá khó khăn. Bởi vì chỉ có sứ giả thần đình và An Hải phủ chủ mới biết. Ngay cả Thời Không thần điện cũng không thể thâm nhập vào bên trong quyển trục bảo vật đó để tra xét! Về phần thu thập tình báo quá khứ?
Như Đông Bá Tuyết Ưng là lĩnh chủ của một vật chất giới, chỉ riêng tình báo về một mình hắn đã rất đắt, huống chi là vô số người khác.