“Bọn họ đều rất có tiềm lực, tốt nhất là lôi kéo về phía chúng ta. Ngươi mau đi thu xếp, mời họ tới đây.” Thanh niên mặc áo bào đen hoa lệ phân phó.
“Vâng.” Lão giả cao gầy cung kính đáp.
Thanh niên mặc áo bào đen hoa lệ lại tiếp tục quan sát ba con Huyết Tình Toái Giới Thú trong hố sâu khổng lồ: “An Hải phủ, càng lúc càng thú vị.” Tuy An Hải phủ chủ thực lực cường đại, có thể xưng là một tay che trời, các thế lực đều phải kính nể. Nhưng y cũng không thể muốn gì làm nấy! Bởi vì đây là lãnh thổ của Thần đình Huyết Nhẫn, là địa bàn của Bệ hạ, không một ai có thể thật sự tùy ý làm càn.
Ngay cả một binh sĩ quân đoàn bình thường có tước vị trong người cũng không thể tùy tiện giết chết.
Thực lực An Hải phủ chủ có mạnh đến đâu cũng không thể tùy tiện giết chóc lung tung. Tự nhiên vẫn có các cường giả khác phân chia quyền lực, Phủ chủ có lẽ không quá để tâm đến việc tranh đoạt những quyền lực này, nhưng ‘Nhị điện hạ’ chỉ mới là Giới Thần nhất trọng thiên lại vô cùng để ý! Quyền lực càng lớn, hắn mới có thể càng tự tại, thống khoái.
...
Trong động phủ của Đông Bá Tuyết Ưng.
Kể từ khi tin tức hắn mới tu hành được hai nghìn ba trăm năm truyền ra, số lượng Giới Thần đến bái phỏng Đông Bá Tuyết Ưng đã tăng vọt! Lúc trước, dù hắn xếp hạng nhất, nhưng với thời gian tu hành thông thường khoảng trăm vạn năm, người ta cũng chỉ đánh giá tương lai của hắn là dễ dàng đạt tới Giới Thần nhất trọng thiên, có hy vọng đột phá nhị trọng thiên. Thành tựu như vậy vẫn chưa đủ để nhiều Giới Thần phải đích thân đến bái phỏng.
Nhưng hiện tại...
Ai cũng ý thức được Đông Bá Tuyết Ưng trẻ tuổi như vậy, tiền đồ tương lai e rằng còn cao hơn dự đoán lúc trước, sau này ở trong An Hải phủ, chỉ sợ cũng sẽ nắm giữ địa vị cao. Rất nhiều Giới Thần bọn họ tương lai phải nhìn sắc mặt Đông Bá Tuyết Ưng mà hành sự, tự nhiên phải nhân lúc Đông Bá Tuyết Ưng còn yếu thế mà đến tặng quà, lôi kéo tình cảm. Dù sao chờ đến khi Đông Bá Tuyết Ưng thật sự cường đại rồi, e rằng cũng chẳng cần đến những món quà này nữa.
“Chậc chậc, không chỉ các Giới Thần đến bái phỏng, mà ngay cả Nhị điện hạ của An Hải phủ cũng gửi thiệp mời.” Tử Lôi đế quân tấm tắc.
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn tấm thiệp mời màu đen trong tay, trên đó có thần văn phác họa thành hai chữ ‘Long thị’.
“Nghe nói Nhị điện hạ của An Hải phủ cứ mỗi kỳ Thần đình Vạn Hoa yến đều sẽ mời mười người đứng đầu bảng xếp hạng đến dự tiệc.” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói, “Vị Giới Thần đến đưa thiệp mời lúc trước cũng nói, là có thể dẫn người đi cùng, nhiều nhất là hai người. Các vị có ai muốn đi không?”
Một đám tiền bối thần linh Hạ tộc trong đình viện đều đồng loạt lắc đầu.
“Không đi, không đi.”
“Chỉ mang được hai người, ai đi chứ, không đi đâu.”
“Ngươi mang Tĩnh Thu pháp sư đi đi, chúng ta không chen vào đâu.”
Các thần linh Hạ tộc đều lắc đầu.
Đông Bá Tuyết Ưng cười cười, nhìn về phía thê tử bên cạnh mình: “Tĩnh Thu, nàng có đi không?”
“Đương nhiên.” Dư Tĩnh Thu mỉm cười, “Phải đi mở mang tầm mắt một chút chứ.”
...
Ngày hôm sau.
Một cỗ xe kéo hoa lệ màu đen do chín sinh vật nhiều chân kéo đáp xuống trước cửa động phủ của Đông Bá Tuyết Ưng. Trên xe có mười binh sĩ quân đoàn mặc giáp đen hộ tống, cùng một xa phu áo xanh. Vị xa phu bước xuống xe, đến trước cửa động phủ cung kính hô: “Đông Bá đại nhân, chúng ta phụng mệnh đến đón ngài đi dự tiệc.”
Cửa mở, Đông Bá Tuyết Ưng và Dư Tĩnh Thu sóng vai bước ra.
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn cỗ xe kéo, không khỏi thầm than. Loài thú nhiều chân kéo xe này, mỗi một con đều đắt giá hơn Mô Lâu Thú rất nhiều, cỗ xe cũng xa hoa hơn hẳn xe của thiếu chủ Phi Vân hồ. Đây mới chỉ là xe phái tới đón người. Vị Nhị điện hạ của An Hải phủ này quả nhiên phi phàm.
“Vất vả các vị rồi, chúng ta đi thôi.” Đông Bá Tuyết Ưng đưa thê tử Tĩnh Thu lên xe kéo rồi ngồi xuống.
Mười binh sĩ quân đoàn hộ vệ hai bên xe.
Xa phu áo xanh điều khiển xe kéo, chín con thú nhiều chân nhanh chóng chạy đi, kéo cỗ xe lướt qua không trung bay về phía trước.
Thú nhiều chân kéo xe liễn phi hành trên trời cao, tốc độ cực nhanh.
Đông Bá Tuyết Ưng và Tĩnh Thu ngồi trong xe kéo, phóng tầm mắt bao quát cảnh sắc xung quanh. Toàn bộ An Hải phủ thành quá đỗi rộng lớn, xa xa có những kiến trúc hùng vĩ, thậm chí còn có cả những dãy núi cao trập trùng.
“Ta không thể nhìn hết được An Hải phủ thành, chỉ có thể thấy ở nơi xa tít tắp, tường thành khổng lồ như nằm ở tận cùng đất trời.” Dư Tĩnh Thu tán thưởng.
“Ừm.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng nhìn tường thành khổng lồ ẩn hiện dưới mây mù nơi chân trời, “An Hải phủ thành quả thực bất phàm, dù sao cũng do Phủ chủ xây dựng, lại trải qua nhiều đời Phủ chủ gia cố, bất kỳ một pháp trận nào trên tường thành cũng đều sâu không lường được.”
Tuy đang cảm thán, nhưng trong lòng Đông Bá Tuyết Ưng lại dâng lên một cỗ hào khí.
Chỉ cần mình không buông lơi, tương lai trở thành Giới Thần tứ trọng thiên cũng không phải việc khó, thậm chí còn có chút hy vọng thành tựu đại năng!
“Phía trước sắp đến rồi.” Xa phu áo xanh lục chợt nói.
Chín con thú nhiều chân cũng bắt đầu bay xuống phía dưới, hướng về một quần thể cung điện khổng lồ. Đây là cung điện của An Hải phủ chủ, cũng là nơi ở của Long thị gia tộc.
Đáp xuống, xe kéo lập tức đỗ trước cửa một tòa thiên điện.
“Đông Bá đại nhân.” Ở cửa đại điện có một thị nữ áo tím đang chờ, chuyên môn phụ trách nghênh đón.
Đông Bá Tuyết Ưng và Dư Tĩnh Thu bước xuống xe.
“Ghê thật.” Ánh mắt Đông Bá Tuyết Ưng đảo qua, một hàng binh sĩ quân đoàn mặc giáp vàng đứng gác ở cửa đại điện, khí tức tỏa ra đều là khí tức của Giới Thần!
“Mười Giới Thần đứng gác ngoài điện?” Đông Bá Tuyết Ưng thầm chấn động trước nội tình của gia tộc đệ nhất An Hải phủ này, cùng thê tử theo sau thị nữ áo tím đi vào đại điện.
Trong đại điện, đã có một vài vị khách đến trước.
Trong đó có thanh niên tuấn mỹ áo trắng ‘Đệ Thất Mai Vũ’. Đệ Thất Mai Vũ đang khoanh chân ngồi bên bàn, phía sau hắn là hai nữ tử xinh đẹp.
“Đông Bá đại nhân, mời bên này.” Thị nữ áo tím dẫn Đông Bá Tuyết Ưng đến vị trí được sắp xếp, ngay cạnh Đệ Thất Mai Vũ.
Đông Bá Tuyết Ưng khoanh chân ngồi xuống, Dư Tĩnh Thu cũng ngồi bên cạnh.
“Đông Bá huynh, chỉ dẫn theo mỗi phu nhân thôi sao?” Đệ Thất Mai Vũ quay đầu nhìn sang.
“Đến để mở mang tầm mắt một chút. Tang phu nhân không tới sao?” Đông Bá Tuyết Ưng ngạc nhiên hỏi. Tang phu nhân là Giới Thần nhị trọng thiên, chẳng lẽ không đi theo bảo vệ Đệ Thất Mai Vũ?
“Loại yến tiệc này, bà ấy không cần phải đến.” Đệ Thất Mai Vũ thản nhiên nói. “Đùa sao, Ma Tuyết quốc chủ đang ở ngay trong Long thị gia tộc, Phủ chủ lại đích thân tiếp đãi! Hiện giờ trong toàn bộ An Hải phủ... ta không thể gặp bất cứ nguy hiểm nào. Với thực lực của phụ thân ta, chỉ một ý niệm là có thể dễ dàng trấn áp toàn bộ An Hải phủ thành, cho nên Tang phu nhân tự nhiên không cần phải theo sát.”