Sự việc đã đến nước này, Bạch Sa thành chủ và Độc Dĩnh Giới Thần cũng đã đối mặt nhau, Đông Bá Tuyết Ưng dĩ nhiên không thể tiếp tục dự tiệc được nữa.
Bạch Sa thành chủ mang theo Đông Bá Tuyết Ưng và Dư Tĩnh Thu trực tiếp rời khỏi yến hội, vị nhị điện hạ kia còn tự mình đưa tiễn: “Đông Bá huynh, đối mặt với Độc Dĩnh Giới Thần, ta cũng không có cách nào cả.”
“Việc này không thể trách nhị điện hạ, lúc trước ngài ngăn cản Dĩnh tướng quân, ta đã vô cùng cảm kích rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng nói.
“Chúng ta đi.”
Bạch Sa thành chủ, Đông Bá Tuyết Ưng, Dư Tĩnh Thu lập tức lướt qua không trung nhanh chóng rời đi.
...
Bay giữa không trung trên phủ thành An Hải.
Đông Bá Tuyết Ưng và Dư Tĩnh Thu đều cảm tạ Bạch Sa thành chủ.
Bạch Sa thành chủ cười ha hả nói: “Vợ chồng hai người các ngươi đừng khách sáo nữa, ta đã nhận ngươi làm huynh đệ thì tự nhiên sẽ bảo vệ ngươi. Ta trú trong phủ đệ của Long thị gia tộc, phát hiện thì dĩ nhiên phải ra tay! Thật ra Dĩnh tướng quân kia cũng sắp đến lúc bản tôn thần tâm tán loạn rồi, thỉnh thoảng sẽ nổi điên, cho dù miễn cưỡng giữ được bình tĩnh thì tư tưởng cũng đã không còn bình thường, tính tình hắn không thể suy đoán theo lẽ thường được.”
“Ta sớm đã nghe nói, không giữ được bản tâm sẽ nổi điên, rất nhanh sẽ khiến bản tôn thần tâm tan vỡ.” Đông Bá Tuyết Ưng cảm thán, “Nhưng không ngờ lại mất lý trí đến thế, điên cuồng đến thế.”
Phong ma cũng có một quá trình.
Từ lý trí bình thường dần dần quá độ sang trạng thái điên cuồng, Dĩnh tướng quân lúc giữ được bình tĩnh đã có chút điên loạn, một khi không còn bình tĩnh sẽ hoàn toàn phong ma.
“Lần này ngươi đã được mở mang tầm mắt rồi chứ?” Bạch Sa thành chủ trêu chọc.
“Đã được mở mang tầm mắt.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Tuy biết rất nhiều thường thức, Hồng Thạch khí linh cũng đã cho biết rất nhiều thông tin, nhưng nếu không tận mắt nhìn thấy thì vẫn không thể tưởng tượng được. Không ngờ một thần linh khi dần phong ma và cận kề cái chết lại trở nên điên cuồng đến thế.
“Nhớ kỹ, thần linh hoặc Giới Thần sắp chết, đều không thể đoán được họ sẽ làm ra chuyện gì.” Bạch Sa thành chủ nói, “Giới Thần thực lực càng mạnh, lúc sắp nổi điên lại càng phải cảnh giác hơn.”
“Ta hiểu.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
“Nhưng kẻ nổi điên thường là Thần cấp và các Giới Thần yếu ớt. Giới Thần cường đại lúc cảm thấy không ổn thường sẽ lựa chọn phong ấn ký ức của bản thân để đi đầu thai.” Bạch Sa thành chủ nói, “Không bị ký ức quá khứ ảnh hưởng, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới, nếu có thể may mắn không chết mà thành thần, thức tỉnh ký ức, có thêm ký ức của cuộc sống mới, tâm cảnh cũng có thể trở nên kỳ diệu hơn rất nhiều.”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Những chuyện này đều còn cách mình rất xa xôi.
“Chuyện lần này, Dĩnh tướng quân ngươi có thể không cần để ý, hắn xem chừng cũng cách cái chết không xa. Nhưng mụ đàn bà Độc Dĩnh đó, ngươi phải cẩn thận.” Bạch Sa thành chủ nhắc nhở.
“Ồ?” Đông Bá Tuyết Ưng nhíu mày.
“Ả bản tính ích kỷ, ai đắc tội ả, ả sẽ ghi hận cả đời, một khi có cơ hội, nhất định sẽ xuống tay với ngươi.” Bạch Sa thành chủ nói, “Đương nhiên trong thời gian tham gia Thần Đình Vạn Hoa Yến, ngươi cứ yên tâm. Nhưng tương lai ta lại không thể lúc nào cũng ở bên cạnh ngươi, nếu bị ả nhắm vào... Vẫn nên cẩn thận thì hơn!”
“Ta hiểu.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Độc Dĩnh?
Lúc trước ả ta ngang ngược muốn bắt thê tử của mình đi làm đồ chơi cho cháu trai? Lập tức trong lòng Đông Bá Tuyết Ưng đã tràn đầy sát khí! Nhưng hắn cũng biết, cho dù mời đại năng ‘Xích Hỏa lão tổ’ ra tay, e rằng nhiều nhất cũng chỉ cứu được thê tử, khả năng giết chết Độc Dĩnh Giới Thần là không lớn.
Đại năng giả địa vị cực cao, bình thường không có nguyên nhân đặc biệt, thường sẽ không vì chuyện này mà không nể mặt mũi ra tay giết một Giới Thần.
“Độc Dĩnh, cứ chờ đấy.” Đông Bá Tuyết Ưng chỉ có thể đem sát khí ẩn sâu trong lòng.
Trong tĩnh thất của động phủ.
Đông Bá Tuyết Ưng một mình khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, nhắm mắt tìm hiểu, trong đầu thôi diễn vô số thương pháp ảo diệu. Không chỉ là phân thân, mà cả bản tôn đang tĩnh tu ở thế giới Hạ tộc xa xôi trong vật chất giới cũng vậy. Bản tôn đã là Giới Thần, nắm giữ ‘Thế Giới Thần Tâm’, nay cũng đang toàn lực công phá ‘Hỗn Động Thần Tâm’.
“Kỳ hạn ba năm sắp đến rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng mở mắt, “Thương pháp cũng đã luyện không biết bao nhiêu lần, thôi diễn không biết bao nhiêu lần. Quy tắc ảo diệu cũng từng thôi diễn, nhưng ‘Hỗn Động Thần Tâm’ này luôn cảm thấy như cách một lớp sa mỏng... sương mù mờ mịt, có thể nhìn thấy, nhưng lại luôn có chút mơ hồ.”
“Ba năm nay, ‘Hỗn Động Nghiền Áp’ không có gì tiến triển, ngược lại các bí kỹ khác lại tăng lên không ít.” Đông Bá Tuyết Ưng bật cười.
Chủ yếu là quá khứ hắn đã tiêu tốn quá nhiều tâm tư vào ‘Hỗn Động Nghiền Áp’, nay tiến bộ thêm cũng rất nhỏ.
Ngược lại các bí kỹ khác, chỉ cần hơi bỏ chút tâm tư là không ngừng hoàn thiện, đặc biệt là ‘Tinh Thần Vẫn Diệt Kích’! Nói cho chuẩn xác, một chiêu này cũng nên đổi tên thành ‘Hỗn Động Cực Điểm Kích’, uy thế càng thêm to lớn.
...
Ba năm, đối với thần linh mà nói thì quá ngắn ngủi.
Toàn bộ phủ thành An Hải lại náo nhiệt hẳn lên, vòng loại lôi đài chiến của Thần Đình Vạn Hoa Yến tại phủ thành sắp bắt đầu. Khác với trận chiến xếp hạng không công khai lúc trước, hai vòng lôi đài chiến sinh tồn cuối cùng này đều được công khai, để cho nhân loại cùng các cường giả của những tộc khác đều đến xem cuộc chiến.
“Lui lại.”
“Lui lại.”
Trong Huyết Nhận Vực, các binh sĩ quân đoàn đang duy trì trật tự.
Trên đài cao hoa mỹ chính là An Hải phủ chủ và Ma Tuyết quốc chủ uy áp bốn phương, ở phía dưới hai người họ là sáu vị: Bạch Sa thành chủ, Mặc Vân thành chủ, Tần tướng quân, Độc Dĩnh Giới Thần, Nhung Hải vương và sứ giả thần đình.
Trên đài cao là một ngàn cao thủ ngồi riêng rẽ, chính là Đông Bá Tuyết Ưng, Đệ Thất Mai Vũ… một ngàn người đứng đầu trận chiến xếp hạng.
“Bạch Sa lão đệ.” Giọng Nhung Hải vương hào sảng nhìn về phía Bạch Sa thành chủ bên cạnh, “Nghe nói trước đó không lâu, ngươi đối đầu với Độc Dĩnh? Còn suýt chút nữa động thủ?”
Nữ tử áo bào vàng Độc Dĩnh Giới Thần ngồi ở đối diện thì ra vẻ đáng thương nói: “Còn không phải sao? Tiểu huynh đệ tên Đông Bá kia của hắn, chính là tiểu gia hỏa đứng thứ nhất trận chiến xếp hạng đó, thế mà lại đánh cháu ta! Đây là vả thẳng vào mặt ta, ta cũng chỉ muốn trút giận cho cháu mình, nào ngờ Bạch Sa ca ca lại hung hăng như vậy, một mực bảo vệ tiểu huynh đệ đó của hắn. Ta lại không phải là đối thủ của Bạch Sa ca ca, chỉ có thể nhẫn nhịn.”
“Bạch Sa huynh, sao ngươi có thể bắt nạt một nữ nhân chứ.” Bên cạnh, sứ giả thần đình trêu chọc.
“Đúng vậy, Bạch Sa lão đệ, Độc Dĩnh mảnh mai như vậy, ngươi bắt nạt nàng... Ta cũng đau lòng.” Nhung Hải vương cũng ở một bên chế nhạo.
Bạch Sa thành chủ liếc hai vị này: “Nữ nhân? Mảnh mai? Chậc chậc chậc, khi nào nếm thử vu độc của ả, xem các ngươi còn nói ả mảnh mai không.”
“Ta không dám trêu vào nhất chính là Nhung Hải đại ca, thân thể hắn tu luyện đến mức đó, vu độc của ta đối với hắn căn bản vô dụng.” Độc Dĩnh Giới Thần nói. “Về phần sứ giả... Ta nào dám động thủ với sứ giả chứ?”