Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 639: CHƯƠNG 691: HUYẾT HẢI MA THÂN (2)

“Vút.”

Trong dãy núi trập trùng bên cạnh Ân Thạch biệt viện, Đông Bá Tuyết Ưng trong bộ đồ đen mộc mạc phi hành lướt qua, sắc mặt bình tĩnh. Ba ngàn năm bế quan đã giúp hắn nâng tất cả bí thuật và bí kỹ lên đến cực hạn trong thời gian ngắn. Muốn mạnh hơn nữa, e rằng uy lực cũng có hạn.

“Lần này ta đã tiềm tu ba ngàn năm, vận dụng quy tắc ảo diệu cũng đã đến một tầm cao mới. Hơn nữa còn có hai môn bí thuật của Tỏa Giới Tháp phối hợp, hẳn là có chút hy vọng.” Đông Bá Tuyết Ưng rất nhanh đã thấy được pháp trận gợn sóng phía trước, trong mắt hắn lóe lên một tia sát ý. Lần này, dù phải liều hết tất cả cũng phải thành công!

Hắn cầm phù bài, trực tiếp tiến vào trong gợn sóng của pháp trận.

Sau khi tiến vào, trước mắt là một vùng u ám, mờ mịt, không hề có bất kỳ sinh mệnh nào khác, chỉ có một tù nhân ở trung tâm bị hai sợi xích trói chặt cánh tay. Tù nhân đó đang khoanh chân ngồi cúi đầu, nhưng giờ phút này lại chậm rãi ngẩng lên, nhìn về phía Đông Bá Tuyết Ưng. Gương mặt hắn ta phủ đầy vảy đen, đôi mắt đỏ tươi tràn ngập sự tức giận bị đè nén.

“Lại là ngươi?” Vị đại ma thần bị giam cầm này cất giọng trầm thấp, rồi đột nhiên phẫn nộ gầm lên, “Cút ngay cho ta!!!”

Giống hệt lần trước.

Sóng âm khủng bố lập tức càn quét khắp khu vực u ám xung quanh, khiến không gian gợn lên như mặt hồ. Nơi Đông Bá Tuyết Ưng đứng cũng gợn sóng kịch liệt, nhưng cùng lúc đó, vô số sợi xích màu đen bắt đầu xuất hiện quanh thân thể hắn, nhanh chóng lan tràn ra, đồng thời bao phủ toàn bộ khu vực u ám.

Những sợi xích màu đen này cứng cỏi vô cùng, tiếng gầm giận dữ kia căn bản không thể phá hủy. Dưới sự bao phủ của vô số sợi xích, uy lực sóng âm cũng suy giảm dữ dội, khi đánh tới trước mặt Đông Bá Tuyết Ưng, người đã đạt tới Vạn Kiếp Hỗn Nguyên Thân tầng thứ năm, thì càng chẳng đáng để bận tâm.

Đừng nói là đã suy giảm rất nhiều, cho dù chưa suy giảm, với thân thể hiện tại của hắn, sóng âm này cũng không thể phá hủy được.

“Có chút thú vị?” Đại ma thần ngẩng đầu, quét mắt nhìn xung quanh.

Keng keng keng ~~~

Vô số sợi xích dài nhỏ giăng khắp nơi, va chạm vào nhau phát ra tiếng kim loại chói tai. Những sợi xích màu đen này cũng lượn lờ quanh thân đại ma thần, chỉ là chúng không quấn lấy trói buộc hắn ta.

“Tiểu tử, ngươi thật sự đến để giết ta à?” Đại ma thần cười lạnh, “Ta bị Thần Giới các ngươi tra tấn bao nhiêu năm nay, sớm đã chịu đủ rồi, cũng đang chờ các ngươi đến giết đây. Nhưng chỉ bằng một Giới Thần nhị trọng thiên nhỏ bé như ngươi mà muốn đối phó ta, không khỏi quá buồn cười.”

“Ta đến để giết ngươi.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu, “Nhưng ta rất tò mò, ngươi là một đại ma thần của Hắc Ám Thâm Uyên, tại sao lại bị nhốt ở đây?”

“Hừ, nói cho ngươi biết cũng chẳng sao.” Đại ma thần cười nhạo, “Ai bảo Thần Giới các ngươi quá nhân từ, vô số sinh linh trên hằng hà sa số tinh cầu đều sống một cuộc đời bình thản. Ta muốn tu luyện ‘Huyết Hải Ma Thân’ thì phải tàn sát vô số sinh mệnh, mà mỗi một nơi trong Hắc Ám Thâm Uyên đều có lĩnh chủ, mỗi một tầng thế giới đều có quân chủ! Cho nên ta liền vượt giới, tiến vào Thần Giới. Chậc chậc chậc, Thần Giới khổng lồ như vậy, tùy tiện trốn ở một nơi nào đó, muốn tìm ra ta cũng không phải chuyện dễ... Ta tàn sát khắp nơi, vô số máu thịt hồn phách bị ta cắn nuốt, Huyết Hải dần thành hình. Đáng tiếc, ngay lúc ta đang tính đường rút lui thì lại bị một Giới Thần tứ trọng thiên phát hiện, thật là xui xẻo. Nhưng ta đã dám đến Thần Giới thì đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. Chỉ là không ngờ đại năng của các ngươi lại ra tay tiêu diệt bản tôn của ta, còn nhốt phân thân này của ta ở đây. Chẳng qua chỉ là tàn sát sinh linh của vài tinh vực thôi sao, so với toàn bộ Thần Giới thì có đáng là gì?”

“Thế nào, tiểu tử, có phải rất phẫn nộ không? Đến đây, đến đây, cứ việc động thủ.” Đại ma thần cười lạnh, hắn không hề quan tâm đến cái chết, từ lúc bị giam cầm đã hiểu rằng mình chắc chắn phải chết không còn gì phải bàn cãi.

Đông Bá Tuyết Ưng lạnh lùng nhìn hắn, cũng lười nhiều lời.

Vù vù vù...

Trong khu vực u ám, từng bóng người Đông Bá Tuyết Ưng mặc áo bào màu xanh lam bắt đầu xuất hiện. Tổng cộng có chín người, tính cả bản tôn là mười vị! Đây cũng là do thành tựu của Đông Bá Tuyết Ưng ở phương diện thế giới đã rất cao, thân thể thế giới hiện tại của hắn đã đạt đến cực hạn, tự nhiên có thể phân ra tổng cộng chín phân thân.

Chân thân và chín Thế Giới phân thân phân tán ở các phương hướng khác nhau, mỗi người cầm một cây trường thương, nhìn chằm chằm vào đại ma thần đang khoanh chân ngồi đó.

“Giết!” Đông Bá Tuyết Ưng mặc đồ đen ra lệnh.

Xoạt xoạt xoạt ~~~ Vô số sợi xích màu đen vốn đang lượn lờ quanh người đại ma thần lập tức tầng tầng lớp lớp quấn quanh một cách vô cùng huyền diệu, hoàn toàn trói chặt đại ma thần. Chín Thế Giới phân thân cầm trường thương lập tức vây công.

Tù nhân đại ma thần vẫn khoanh chân ngồi đó không nhúc nhích, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, mặc cho vô số sợi xích đen kịt quấn quanh trói buộc.

Từng cây trường thương từ các phương hướng khác nhau đâm tới, đều đâm vào dọc theo những khe hở cực nhỏ mà đám xích đen cố ý chừa lại. Mỗi một Đông Bá Tuyết Ưng áo bào xanh lam đều thi triển Đại Lực Thuật, lực lượng trong cơ thể cuồn cuộn mãnh liệt, mũi thương đâm vào thân thể đại ma thần. “Xoẹt ——” Lớp vảy giáp màu đen trên người đại ma thần tóe lên tia lửa, mũi thương đâm hết sức cũng chỉ để lại một vệt trắng mờ.

“Cái gì?” Đông Bá Tuyết Ưng trong lòng chấn động. Thực lực của mình bây giờ đã tăng lên toàn diện, đặc biệt là có hai môn bí thuật từ Tỏa Giới Tháp, hắn tự tin rằng trong hàng ngũ Giới Thần nhị trọng thiên cũng được xem là đỉnh cao, vậy mà lại không phá nổi lớp vảy của đại ma thần này. “Sư tôn ơi là sư tôn, người chọn cho con một tù nhân cũng quá lợi hại rồi.”

Đại ma thần vẫn khoanh chân ngồi, lười cả cựa quậy.

Hắn mở mắt, đôi mắt đỏ tươi xuyên qua lớp lớp xiềng xích đen kịt, vẫn có thể nhìn rõ Đông Bá Tuyết Ưng mặc đồ đen mộc mạc ở phía xa, trầm giọng nói: “Tiểu tử, với chút thực lực ấy thì đừng phí sức nữa.”

“Phải không?” Ở phía xa, Đông Bá Tuyết Ưng mặc đồ đen cầm một cây trường thương màu đỏ rực. Trường thương đột nhiên xoay tròn, lướt qua không trung mang theo uy thế huyền diệu, đâm thẳng về phía đại ma thần.

Cây trường thương màu đỏ rực này chính là thần binh huyết luyện do Huyết Nhận Thần Đế luyện chế, được Đông Bá Tuyết Ưng đặt tên là ‘Xích Vân’. Cũng là để kỷ niệm Xích Vân Sơn thế giới ngày trước, kỷ niệm những người bạn tốt ở Hạ Tộc, và cũng là để nhắc nhở bản thân, dù có đứng ở vị trí cao đến đâu cũng không được quên đi bản tâm của mình.

Uy thế của Xích Vân thương vô cùng mạnh mẽ.

Khi mũi thương vạch phá không trung sắp tiếp cận đại ma thần thì lại đột nhiên biến mất không một dấu vết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!