Bên trong vũ trụ Thần Giới.
Đông Bá Ngọc, Đông Bá Thanh Dao, Hề Vi, Qua Bạch, Hạ Phi Vân đang ở đây, bỗng nhiên lại có thêm hai bóng người xuất hiện, chính là Hạ Phi Vân và Qua Bạch trong bộ dạng có chút chật vật.
Phi thuyền tinh vực đã dừng lại.
“Đông Bá sư đệ, sao lại ném chúng ta ra ngoài?”
“Chuyện gì vậy, ta còn đang bế quan tu hành thì đã bị ném ra rồi.”
Hai Hạ Phi Vân, hai Qua Bạch cùng nhìn về phía Đông Bá Tuyết Ưng và Dư Tĩnh Thu đang bay xuống từ phi thuyền tinh vực. Cả hai vị sư huynh này đều tu luyện pháp môn phân thân.
“Phụ thân, mẫu thân.” Đông Bá Ngọc và Đông Bá Thanh Dao vội gọi.
Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười gật đầu, đoạn nhìn về phía Qua Bạch và Hạ Phi Vân, bất đắc dĩ nói: “Hai vị sư huynh, không phải ta ném các huynh ra, mà là quy tắc của vật chất giới đã đẩy các huynh ra! Quy tắc vật chất giới... Lĩnh chủ vật chất giới mang theo động thiên bảo vật, nếu tiến vào vật chất giới thì bên trong động thiên bảo vật bị cấm mang theo Giới Thần. Ta cũng vừa mới biết.”
“A.” Thanh niên mặc áo bào dày Qua Bạch có chút ngẩn người, “Còn tưởng để một phân thân ở lại bên trong là an toàn tuyệt đối.”
“Lúc trước Hồng Trần sư tôn thả Hồng Thạch Sơn ra, khi đó Hồng Thạch Sơn không có chủ nhân mang theo vào.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Uy năng của vật chất giới không thể nào mạnh mẽ tiến vào trong Hồng Thạch Sơn, cho nên các huynh mới có thể ở trong đó mãi. Nay ta đã luyện hóa Hồng Thạch Sơn, lúc ta mang theo nó tiến vào vật chất giới, ý chí của vật chất giới liền giáng xuống, dò xét Hồng Thạch Sơn một lượt... Ta đoán, chỉ cần mang động thiên bảo vật vào vật chất giới, đều sẽ bị dò xét.”
“Vậy chúng ta làm sao bây giờ?” Qua Bạch và Hạ Phi Vân nhìn nhau.
“Hồng Thạch Sơn có thể tăng tốc thời gian tu hành, nhưng bên ngoài thì không có điều kiện tốt như vậy.” Thanh niên mặc áo bào dày Qua Bạch thở dài, “Thôi thôi, chuyện này cũng đành chịu, chung quy không thể ở mãi trong Hồng Thạch Sơn được.”
Hồng Thạch Sơn tự thành một động thiên, có tĩnh thất trân quý, có khả năng gia tốc thời gian, cũng có thể bố trí ra các loại môi trường để thử nghiệm theo ý muốn.
Trước đó, Qua Bạch và Hạ Phi Vân đều tu hành bên trong, thậm chí cả bản tôn và phân thân đều dốc toàn lực tu hành, cũng ôm một tia khát vọng, mong có thể trở thành Giới Thần Tam Trọng Thiên.
“Vậy hai vị sư huynh hiện tại tính thế nào?” Đông Bá Tuyết Ưng cười hỏi, “Các huynh đều có một bản tôn và một phân thân, hay là cùng theo ta đến Đông Vực Thành đi.”
“Cũng được.” Hạ Phi Vân gật đầu.
“Hai thân thể đều đã ra ngoài, một thân sẽ về gia tộc ta một chuyến, thân còn lại sẽ đi cùng Đông Bá sư đệ.” Qua Bạch sờ cằm, trêu ghẹo, “Nhưng ta nghiên cứu pháp trận cần một ít tài liệu, e là phải nhờ sư đệ hỗ trợ rồi.”
“Việc nhỏ.” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói, “Đi thôi, chúng ta lên phi thuyền, xuất phát đến Đông Vực Thành.”
Hắn có 4000 thân vệ quân, Thần Đình Huyết Nhẫn hàng năm đều phát đủ bổng lộc, chi phí tu hành cho hai vị sư huynh Qua Bạch và Hạ Phi Vân chẳng đáng là bao.
Đông Vực Thành thuộc An Hải Phủ cũng nguy nga khổng lồ, các hành tinh so với nó chỉ là điểm xuyết. Một tinh hà uốn lượn chảy trong tinh không, dài vạn ức dặm, lượn lờ bao quanh toàn bộ Đông Vực Thành.
Về quy mô, Đông Vực Thành chỉ đứng sau phủ thành trong toàn cõi An Hải Phủ, lớn tương đương ba vực thành khác cộng lại.
Hôm nay.
Tại cổng Đông Vực Thành, có lượng lớn binh sĩ đứng thành hàng ngũ chỉnh tề, đứng trước hàng quân là các vị Giới Thần, trong đó Giới Thần Tam Trọng Thiên đã có tới 8 vị! Giới Thần Nhị Trọng Thiên thì càng đông, lên đến hơn 100 vị.
“Hôm nay, các thế lực khắp đông vực của An Hải Phủ hầu như đã đến đông đủ.” Người cầm đầu là một trung niên áo bào trắng, mỉm cười nói, “Vị Giám sát sứ này của chúng ta thật đúng là có thể diện, ta nhớ lúc ta đến nhậm chức, người ra nghênh đón chỉ bằng một nửa thôi nhỉ. Ha ha ha... Ta không có ý gì khác đâu, vị Giám sát sứ Đông Bá điện hạ này của chúng ta chính là đệ tử thân truyền của Bệ hạ, giai vị lại là cấp bậc thứ ba, trong An Hải Phủ chỉ có Phủ chủ cao hơn hắn, ngay cả ta cũng thấp hơn hắn một bậc.”
“Mạc Quân chủ, ở đây Giới Thần Tam Trọng Thiên mới có 8 vị! Còn thiếu một người.” Bên cạnh, một nam tử đầu trâu cường tráng cười nói.
“Đúng là thiếu một người, vị đó thật đúng là ngạo khí, thế mà dám không đến.” Một nữ tử yêu dị khác cầm quạt lông mỉm cười.
“Nàng ta và Đông Bá điện hạ đã kết thù, ta còn tưởng nàng sẽ đến hóa giải, không ngờ lại thật sự không tới.”
“Thú vị, thú vị.”
“Không biết sắc mặt Độc Dĩnh muội muội sẽ thế nào khi biết Đông Bá điện hạ được Bệ hạ thu làm đệ tử thân truyền, lại còn chỉ mất 5000 năm đã trở thành Giới Thần Nhị Trọng Thiên.”
Các vị Giới Thần Tam Trọng Thiên này đều đang cười nói.
Đúng vậy.
Hôm nay, toàn bộ Giới Thần Tam Trọng Thiên ở đông vực An Hải Phủ, bất kể là đang bế quan hay ra ngoài mạo hiểm, đều đã chạy đến đây nghênh đón! Chỉ có một người duy nhất... Độc Dĩnh Giới Thần! Nàng ta trước kia từng kết thù với Đông Bá Tuyết Ưng, các thế lực ở đông vực đều âm thầm bàn tán, không biết liệu Độc Dĩnh Giới Thần có đến hay không? Đông Bá điện hạ có nể mặt nàng ta hay không? Nhưng mọi người đều đoán chừng, lúc ấy Độc Dĩnh Giới Thần muốn cướp thê tử của Đông Bá điện hạ cho cháu mình làm nhục, mối nhục nhã tột cùng thế này, với thân phận hiện tại của Đông Bá điện hạ, chắc chắn ngài sẽ không bỏ qua.
Kết quả, Độc Dĩnh Giới Thần dứt khoát không đến!
“Điện hạ tới rồi.”
Lập tức, đám đông Giới Thần đều nhìn về phía xa. Xa xa trong vũ trụ, một chiếc thuyền lớn màu xanh lục đậm từ trong thông đạo thời không bay ra, đè ép dòng khí xung quanh, nhanh chóng lao tới. Trên mũi chiếc thuyền lớn ấy có vài bóng người đang đứng.
Đám người Đông Bá Tuyết Ưng đứng trên mũi thuyền, nhìn đại quân đông nghịt ngoài cửa thành trì nguy nga phía trước. Đứng trước hàng binh sĩ Thần Giới, một đám Giới Thần kia càng thêm bất phàm, 8 vị cầm đầu đều là Giới Thần Tam Trọng Thiên.
Ánh mắt đảo qua, Đông Bá Tuyết Ưng thấp giọng lẩm bẩm: “Thật sự không tới!”
“Độc Dĩnh Giới Thần, e là biết không thể hóa giải được thù hận.” Dư Tĩnh Thu cũng mỉm cười nói.
“Coi như ả ta biết điều.” Trong mắt Đông Bá Tuyết Ưng lóe lên một tia lạnh lẽo. Lúc trước, Độc Dĩnh Giới Thần bá đạo vô cùng, trực tiếp ra tay bắt Tĩnh Thu, hắn lúc ấy trong cơn phẫn nộ đã định liên hệ với Xích Hỏa lão tổ, trực tiếp bái một vị Đại Năng làm sư phụ để mời ngài ra tay! May mắn là đại ca Bạch Sa Thành chủ đã ra tay ngăn cản, Độc Dĩnh Giới Thần mới không thể thực hiện được ý đồ.
Nếu không có đại ca Bạch Sa Thành chủ, nếu không phải hắn là Nhất Phẩm Chân Ý Siêu Phàm, lúc ấy hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thê tử chịu nhục.
Nói thật, đối với Dĩnh Tướng quân kia, Đông Bá Tuyết Ưng tuy cũng có tức giận và sát ý, nhưng không nặng bằng mối thù với Độc Dĩnh Giới Thần! Bởi vì bản thân Dĩnh Tướng quân là một kẻ sắp phát điên, một kẻ điên làm gì cũng là chuyện bình thường. Nhưng Độc Dĩnh Giới Thần không điên, vậy mà lại bá đạo như thế, chẳng qua là vì lúc trước hắn quá yếu ớt, không được đối phương đặt vào mắt.