Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 652: CHƯƠNG 704: TÌM NƠI NƯƠNG TỰA (1)

Tin tức nhanh chóng lan truyền ra, cũng không biết là từ trong phủ Giám sát sứ hay từ Đông Liệu quân của Mạc quân chủ truyền ra.

Tóm lại, mọi người đều biết, vị Đông Bá điện hạ này đã đưa ra điều kiện cho Độc Dĩnh giới thần: hai mươi cân tro tàn ma cốt và phải quỳ gối trước cửa phủ đệ Giám sát sứ một vạn năm, hơn nữa phải đến quỳ trong vòng ba ngày.

Thời gian trôi qua từng ngày.

Tất cả các thế lực lớn tại đông vực An Hải phủ đều chú ý, thậm chí cả những thế lực ở khu vực khác cũng dõi theo màn kịch này. Dù sao, bất kể là Đông Bá Tuyết Ưng hay Độc Dĩnh giới thần, danh tiếng của cả hai ở toàn bộ An Hải phủ đều rất lớn.

“Ba ngày đã hết.”

“Độc Dĩnh giới thần căn bản không hề xuất hiện.”

“Để xem vị Đông Bá điện hạ này rốt cuộc sẽ đối phó với Độc Dĩnh giới thần như thế nào.”

“Theo ta thấy, Độc Dĩnh giới thần có thể sống lâu như vậy, hiển nhiên không phải kẻ ngốc. Đông Bá điện hạ tuy tiềm lực cực cao, nhưng chỉ e là thực lực hiện tại vẫn còn bình thường, sợ rằng thật sự không làm gì được Độc Dĩnh.”

“Cứ xem đi, ta tin rằng với tính cách của Đông Bá điện hạ, rất nhanh sẽ có hành động!”

Các thế lực đều đang dõi theo, chú ý động tĩnh của phủ đệ Giám sát sứ.

...

Phủ đệ Giám sát sứ vẫn luôn chiêu mộ người, vị trí thân vệ đã sớm đủ, dù sao giới thần tuy hiếm thấy nhưng Thần cấp đỉnh phong lại nhiều vô số kể. Hiện nay, phủ vẫn đang chiêu mộ giới thần nhất trọng thiên và nhị trọng thiên.

Thời gian trôi qua từng ngày, mười ngày, nửa tháng, thoáng cái đã là một tháng.

Nhưng toàn bộ phủ đệ Giám sát sứ vẫn không có động tĩnh lớn nào.

Điều này khiến rất nhiều thế lực đang chú ý đều âm thầm nghi hoặc, ngay cả Độc Dĩnh giới thần vốn đang căng thẳng chờ đợi cũng lấy làm khó hiểu: “Đông Bá Tuyết Ưng này, buông lời uy hiếp cũng đã qua một tháng mà chẳng có động tĩnh gì? Hừ hừ, còn tưởng rằng có thủ đoạn gì ghê gớm.”

“Đại ca!”

Đông Bá Tuyết Ưng chủ động ra cửa phủ Giám sát sứ để nghênh đón. Trước cửa là một nam tử mập mạp mặc áo bào trắng, hắn đang vuốt chòm râu vểnh lên, nhìn thấy Đông Bá Tuyết Ưng đi ra, đôi mắt nhỏ không khỏi sáng ngời, cười ha hả nói: “Đông Bá huynh đệ, ta sớm đã biết huynh đệ tiền đồ vô lượng, nhưng không thể nào ngờ được, ngươi lại có thể được sư tôn thu làm thân truyền! Năm ngàn năm đã là giới thần nhị trọng thiên, chậc chậc, ta nghe được tin này cũng bị dọa nhảy dựng.”

“Đại ca, mau vào trong. Ngài tới chỗ ta không cần thông bẩm, truyền tin trực tiếp cho ta là được.” Đông Bá Tuyết Ưng nói ngay.

Bạch Sa thành chủ vui vẻ đi vào, ánh mắt quét nhìn xung quanh. Trong toàn bộ phủ đệ Giám sát sứ, khắp nơi đều có thể thấy binh sĩ, những binh sĩ mặc áo giáp màu xanh đó khí tức đều rất cường đại: “Dưới trướng ngươi hiện nay có một ngàn giám sát quân, bốn ngàn thân vệ quân! Thực lực mỗi người trong thân vệ quân này còn mạnh hơn một bậc so với binh sĩ của quân đoàn bậc hai thông thường. Bốn ngàn thân vệ quân... hoàn toàn tương đương với một vạn quân của một quân đoàn bậc hai thông thường, giỏi lắm, giỏi lắm, toàn bộ An Hải phủ cũng chỉ có thân vệ quân của phủ chủ là nhỉnh hơn ngươi một chút.”

“Cũng là nhờ sư tôn ưu ái.” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói.

Hai người họ vừa đi vừa trò chuyện.

“Đông Bá, lúc trước ngươi buông lời uy hiếp, ép Độc Dĩnh giới thần kia cúi đầu. Nhưng Độc Dĩnh giới thần căn bản không thèm để ý! Nay không chỉ đông vực An Hải phủ, mà toàn bộ An Hải phủ đều đang chú ý.” Bạch Sa thành chủ cười nói, “Ngươi nếu có cần ta hỗ trợ ra tay, cứ việc nói! Ta sớm đã nhìn tên Độc Dĩnh kia không vừa mắt.”

Đông Bá Tuyết Ưng nói: “Không vội, không vội, đại ca, đối phó Độc Dĩnh như thế nào, ta đã có kế hoạch. Sở dĩ không vội động thủ, là vì thời cơ còn chưa hoàn toàn chín muồi. Mấy ngàn năm cũng đã trôi qua, mấy tháng ta vẫn có đủ kiên nhẫn.”

Bạch Sa thành chủ thấy vậy liền sờ sờ bộ râu vểnh lên, cười hắc hắc nói: “Ngươi đã có tính toán, vậy thì tốt. Nếu cần ta ra tay, lúc nào cũng có thể gọi một tiếng. Người khác còn sợ đắc tội Dĩnh Cổ Lương kia, chứ ta thì không sợ.”

“Một tên cận thân thị vệ, nếu ngoan ngoãn thì thôi, còn nếu dám gây sóng gió, ta liền mặt dày đi cáo trạng với sư tôn.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

“Cao tay.” Bạch Sa thành chủ lập tức khen.

Điều khiến các thế lực lớn kính sợ Đông Bá Tuyết Ưng chỉ có hai điểm, một là tiềm lực cực lớn, hai là thân phận thân truyền của bệ hạ! Thần Đế bệ hạ coi trọng thân truyền đệ tử đến mức nào, nếu Đông Bá Tuyết Ưng thật sự đi cáo trạng, thì quả thực rất đáng sợ.

Đương nhiên...

Đông Bá Tuyết Ưng cũng chỉ nói vậy thôi. Chỉ khi nào bản thân thật sự bất lực, không còn cách nào khác, hắn mới làm như vậy.

“Đúng rồi, Đông Bá.” Bạch Sa thành chủ cười hắc hắc, “Có một việc ta phải nói trước với ngươi.”

“Đại ca mời nói.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

“Ngươi hẳn là biết, ài, ta năm đó nhất thời hồ đồ, bị sư tôn trục xuất khỏi môn hạ.” Bạch Sa thành chủ nói, “Ta nay luôn nghĩ khi nào có thể trở lại môn hạ của sư tôn.”

“Chuyện này...” Đông Bá Tuyết Ưng do dự.

Lúc trước đại ca Bạch Sa thành chủ là vì ăn vụng Thế Giới Sa Tâm Quả mà sư tôn trân quý, sư tôn dưới cơn thịnh nộ đã đuổi hắn khỏi môn hạ. Chuyện này muốn vãn hồi, quá khó.

“Ta cũng không phải bảo ngươi hỗ trợ ngay bây giờ, ngươi hiện tại vừa mới bái vào sư môn không lâu, nói lời này chỉ sợ cũng vô ích.” Bạch Sa thành chủ nói, “Ta biết, sư tôn lúc trước rất tức giận, ta muốn trở về môn hạ sư tôn rất khó. Nhưng ta sống cho tới bây giờ, tuổi thọ ước chừng cũng đã qua hơn nửa, ta chỉ có một tâm nguyện, là trước khi bản tôn thần tâm tán loạn, có thể một lần nữa trở lại môn hạ sư tôn.”

“Đại ca...” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Ngài yên tâm, đợi thực lực của ta mạnh hơn một chút, rồi chọn thời cơ thích hợp, nhất định sẽ thưa chuyện này với sư tôn.”

Bạch Sa thành chủ nhất thời nhếch miệng cười toe toét, vô cùng vui vẻ: “Tốt, có lời này của ngươi là được rồi.”

Xa xa bỗng nhiên có hai đạo lưu quang bay tới.

Chính là Qua Bạch cùng một nam tử xa lạ ngăm đen, hai người họ đáp xuống.

“Còn không mau bái kiến điện hạ.” Qua Bạch lập tức nói.

“Bách Lí Thương bái kiến điện hạ.” Nam tử ngăm đen này cung kính hành lễ.

Đông Bá Tuyết Ưng nhìn qua, kẻ tên Bách Lí Thương này khí tức bất phàm, là một vị giới thần nhị trọng thiên. Xem ra cũng là đến đầu quân cho mình, từ lúc công khai chiêu mộ đến nay, giới thần nhị trọng thiên đến đầu quân tính cả vị này là đã có ba người.

“Bách Lí huynh đệ, từ đâu tới?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.

Nam tử ngăm đen nói ngay: “Bẩm điện hạ, ta vốn phiêu bạt trong Thần giới, tôi luyện bản thân ở khắp nơi. Nhưng tu hành cho tới bây giờ đã qua hai mươi ức năm... con đường tu hành khó có thể tiến thêm, bôn ba khắp nơi lâu ngày cũng đã mệt mỏi, muốn tìm một nơi ổn định để hảo hảo tĩnh tu, cho nên đặc biệt đến đây đầu quân cho điện hạ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!