Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 674: CHƯƠNG 726: CẦU XIN THA THỨ (2)

Trong toàn bộ lãnh thổ Thần Đình Huyết Nhẫn, người nổi tiếng bao che cho kẻ dưới cũng chỉ có hai vị, một là Phách Hung lão tổ, hai là Tuyền Mẫu đế quân.

Các đại năng giả khác khi bồi dưỡng đệ tử đều mặc cho họ tranh đấu chém giết bên ngoài, nếu chết cũng chỉ có thể tự trách kỹ năng không bằng người. Chỉ có trải qua đủ ma luyện mới có thể nuôi dưỡng ra cường giả chân chính. Kẻ vĩnh viễn sống dưới sự che chở sẽ không bao giờ thực sự quật khởi được.

“Không dám, không dám.” Tham Đột giới thần vội nói, “Bản tôn của ta hiện đã đi gặp quốc chủ để bẩm báo sự tình, mọi việc xin do quốc chủ quyết đoán.”

“Ồ?” Đông Bá Tuyết Ưng nhướng mày, trong mắt vẫn hằn lên vẻ lạnh lùng.

...

Bản tôn của Tham Đột giới thần quả thật đã đi gặp quốc chủ.

Thương Ung quốc chủ với thân hình cao lớn ngồi trên vương tọa, một hàng gai xương khổng lồ mọc ra từ cổ và lưng, đôi mắt hắn lạnh nhạt nhìn kẻ áo bào đen đang quỳ mọp phía dưới: “Phân thân của ngươi không thoát được sao? Xem ra thực lực của Đông Bá Tuyết Ưng quả thật rất lợi hại. Thần Đế bệ hạ đúng là xa xỉ, thứ mà các đại năng giả liều mạng cũng muốn có được, ngài ấy lại tùy tay ban cho một tiểu gia hỏa.”

“Quốc chủ, bây giờ nên làm thế nào ạ?” Tham Đột giới thần vội hỏi.

“Ngươi hãy xác định trước xem Thương Ất giới thần có chiếm được chí bảo di tích hay không.” Thương Ung quốc chủ lạnh nhạt nói, “Về phần những chuyện khác, ngươi cứ tùy cơ ứng biến! Nhớ kỹ, không được làm ta mất mặt.”

Thương Ung quốc chủ cũng biết, tên thủ hạ này của mình muốn giữ lại phân thân, cho nên lời nói cũng có phần hàm hồ.

“Vâng.” Tham Đột giới thần vội cung kính đáp lời.

...

Trên không trung phủ đệ giám sát sứ, dưới ánh mắt của đông đảo thân vệ quân, các thần linh Hạ tộc, Dư Tĩnh Thu, Đông Bá Ngọc, Đông Bá Thanh Dao và những người khác, kẻ áo bào đen Tham Đột giới thần đang vô cùng căng thẳng giữa vòng vây của vô số xiềng xích màu trắng. Đồng thời, y tuân theo mệnh lệnh của quốc chủ, bắt đầu tra xét những vật phẩm mà Thương Ất giới thần để lại. Vì Thương Ất giới thần đã chết nên những vật phẩm đó có thể dễ dàng tra xét.

“Đây là...” Trong lúc tìm kiếm, kẻ áo bào đen liền phát hiện một hộp gỗ bên trong bảo vật trữ vật của Thương Ất giới thần, và một quả cầu màu đen nằm trong hộp gỗ.

Trên quả cầu màu đen có những hoa văn lồi lõm phức tạp.

Quả cầu màu đen này khiến Tham Đột giới thần chết sững ngay tại chỗ!

Bởi vì y đã sớm xem qua bức họa về quả cầu màu đen này. Bức họa đó, Thương Ung quốc chủ từng cho bọn họ xem, ra lệnh cho họ truy sát các giới thần bỏ trốn, tìm kiếm trong những vật phẩm mà các giới thần đó để lại xem có quả cầu màu đen này hay không. Một khi phát hiện, phải lập tức mang về!

“Thế mà!”

“Chí bảo di tích, thế mà lại ở chỗ của Thương Ất giới thần!” Kẻ áo bào đen vừa kích động vừa căng thẳng. Kích động là vì có chí bảo di tích này, y có thể tùy tiện hứa hẹn! Y tin rằng Thương Ung quốc chủ cũng sẽ không trách tội mình. Nhưng căng thẳng là vì y sợ Đông Bá Tuyết Ưng sẽ giết mình! Nếu phân thân này của y bị giết, tổn thất phân thân chỉ là chuyện nhỏ, mất đi chí bảo di tích này mới là chuyện lớn.

Là tài tướng dưới trướng quốc chủ, y biết rất rõ quốc chủ đã phải trả giá bao nhiêu vì bảo vật này. Chí bảo di tích một khi rơi vào tay Đông Bá Tuyết Ưng, muốn lấy lại sẽ vô cùng khó khăn. Đông Bá Tuyết Ưng không dễ đối phó như Thương Ất giới thần.

“Điện hạ, điện hạ.”

Tham Đột giới thần nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, gượng gạo nặn ra một nụ cười, “Ta đã bẩm báo quốc chủ, quốc chủ cũng đã răn dạy ta, nói ta ra tay không đủ gọn gàng. Vốn dĩ quốc chủ nhà ta đã chuẩn bị sẵn sàng, ngài ấy biết điện hạ sẽ không đáp ứng, nhưng lại muốn giết Thương Ất, cho nên mới mạo hiểm phái ta đến lặng lẽ giải quyết hắn, sau đó sẽ phái sứ giả đến thương lượng ổn thỏa việc này. Dù sao điện hạ cũng tiền đồ vô lượng, quốc chủ nhà ta sao lại muốn gây thù chuốc oán với điện hạ được.”

“Chỉ là không ngờ thực lực của điện hạ quá mức lợi hại, ta tuy sở trường ẩn nấp, ám sát và chạy trốn, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát được.” Tham Đột giới thần vội nói, “Quốc chủ nhà ta nghe nói điện hạ đang thu thập ‘tro tàn ma cốt’, quốc chủ nguyện dâng lên mười cân tro tàn ma cốt!”

Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc.

Dù cho lúc trước hắn có tức giận đến đâu, lúc này cũng có chút giật mình.

Mười cân tro tàn ma cốt? Sau khi trở thành giám sát sứ, hắn đã phái Hề Vi đi tìm kiếm tro tàn ma cốt, hơn ba vạn năm qua, bản thân cũng mới mua được ba cân. Tro tàn ma cốt này cực kỳ trân quý, hơn nữa lại hiếm thấy.

“Quốc chủ nhà ngươi có thể bỏ ra mười cân tro tàn ma cốt sao?” Đông Bá Tuyết Ưng nhíu mày.

“Có thể bỏ ra, chính miệng quốc chủ đã nói.” Tham Đột giới thần vội vàng đáp.

Y đang nói dối không chớp mắt! Quốc chủ có tro tàn ma cốt hay không y không biết, y chỉ biết Đông Bá Tuyết Ưng đã sớm tìm kiếm tro tàn ma cốt khắp nơi, và cũng quả thực có thế lực nể mặt Đông Bá Tuyết Ưng mà bán cho một ít.

Chỉ cần có thể kéo dài thời gian!

Chỉ cần có thể giữ được chí bảo di tích và đưa đến tay quốc chủ, vậy là đại công cáo thành!

“Mười cân tro tàn ma cốt?” Đông Bá Tuyết Ưng nhíu mày, “Nghe Bách Lý Thương nói, đám giới thần chạy ra từ di tích lúc trước có rất nhiều, chẳng lẽ giết một giới thần là có thể nhận được mười cân tro tàn ma cốt? Quốc chủ của các ngươi cũng bù vào nổi sao?”

Giới thần Tứ trọng thiên quả thực giàu có hơn nhiều, nhưng giá trị của mười cân tro tàn ma cốt cũng vượt quá năm ức thần tinh. Thương Ung quốc chủ lại còn khá trẻ, không phải loại sống cực lâu như Ma Tuyết quốc chủ, có thể có bao nhiêu của cải? Giết một giới thần Nhị trọng thiên mà đã phải đền bù nhiều như vậy sao?

“Đây không phải là vì điện hạ ngài sao, là để nhận lỗi với điện hạ ngài nên mới cần phải như thế.” Tham Đột giới thần nói.

Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu: “Tham Đột giới thần, ta không tin ngươi, cho nên vẫn mời ngươi đi chết đi!”

Oành!

Xung quanh lập tức xuất hiện chín Đông Bá Tuyết Ưng, mỗi người cầm một cây trường thương, nhất thời uy thế hủy thiên diệt địa đồng loạt vây công Tham Đột giới thần, hơn nữa tất cả đều thi triển thương pháp ‘Hủy Diệt’. Trong phút chốc, không gian xung quanh chìm vào trong bóng tối sụp đổ, Tham Đột giới thần lộ ra vẻ hoảng sợ, thân thể y liền phân tán hóa thành vô số bóng ma dòng khí, bắt đầu liều mạng chạy trốn, đồng thời thanh âm vang vọng: “Những gì ta nói đều là thật!”

“Ta không tin ngươi. Thứ nhất, nếu Thương Ung quốc chủ có thành ý như vậy, sứ giả đến đàm phán lúc trước đã không kiêu ngạo đến thế.”

“Thứ hai, ta cảm thấy Thương Ung quốc chủ hẳn là chưa đến mức sợ ta như vậy, đến nỗi phải dâng lên mười cân tro tàn ma cốt để hóa giải cơn giận của ta.”

“Thứ ba, tất cả những điều này đều là do ngươi nói, không phải chính miệng Thương Ung quốc chủ nói. Ta cảm thấy ngươi chỉ muốn giữ mạng, cố tình kéo dài thời gian.”

“Thứ tư... cũng là điểm quan trọng nhất!”

“Ngươi đã giết thống lĩnh thân vệ của ta, nay toàn bộ thân vệ quân dưới trướng đều đang nhìn, thậm chí vô số thần linh khắp thành Đông Vực cũng đang đổ dồn ánh mắt về nơi này. Nếu ta thả ngươi đi, Đông Bá Tuyết Ưng ta làm sao để phục chúng?” Đông Bá Tuyết Ưng lạnh lùng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!