Phạm vi thế giới ban đầu rộng lớn ước chừng mười ức dặm, giờ phút này lại điên cuồng bành trướng ra bốn phương tám hướng. Trong chốc lát, đại địa trong nội thế giới ầm ầm chấn động, trở nên sâu dày hơn, bầu trời cũng cao xa hơn, đất liền nhanh chóng mở rộng, xâm chiếm hải dương. Nhưng hải dương cũng điên cuồng khuếch trương, trở nên càng thêm to lớn. Thậm chí, giữa lòng đại dương còn rải rác xuất hiện các hòn đảo, trung tâm hải dương rộng lớn còn trực tiếp hình thành một lục địa mới.
Thế giới có phạm vi mười ức dặm, nhanh chóng mở rộng thành trăm ức dặm!
“Cực Điểm Thần Tâm, là ngọn nguồn, là khởi đầu, là chung cực, là ‘Nhất’...” Sau khi lĩnh ngộ của hắn về quy tắc thiên địa dung nhập vào Cực Điểm Thần Tâm, quy tắc vận hành trong nội thế giới của Đông Bá Tuyết Ưng cũng càng thêm hoàn thiện, nhờ vậy phạm vi mới có thể trở nên to lớn hơn.
Nội thế giới ban đầu, tuy vạn vật có thể sinh trưởng, nhưng lại hỗn loạn vô trật tự.
Có loài sinh trưởng cực nhanh, nhưng cũng tàn lụi chóng vánh. Có loài lại điên cuồng xâm chiếm không gian sinh tồn của loài khác. Vô cùng hỗn loạn!
Nhưng hôm nay…
Một bàn tay vô hình đang thao túng toàn bộ nội thế giới. ‘Cực Điểm Thần Tâm’ chính là khởi đầu và kết thúc của vạn vật, nó là ‘Nhất’ trung tâm cuối cùng, mơ hồ thống lĩnh quy luật của vạn vật. Nhất thời, toàn bộ nội thế giới biến đổi lớn, trở nên ngăn nắp có trật tự, các loại thực vật, hoa cỏ, cây cối phối hợp hài hòa với nhau, phạm vi của thảo nguyên, sa mạc… đều có một sự ràng buộc vô hình.
Toàn bộ thế giới, đều là một thể!
“Càng ngày càng hoàn mỹ.” Trên không trung của thế giới trăm ức dặm này hiện ra một gương mặt khổng lồ, quan sát thế giới đẹp đẽ bên dưới.
Sông băng, thảo nguyên, bình nguyên, sa mạc, núi cao... Vạn vật đang sinh sôi, cũng đang tàn lụi...
Tất cả đều đẹp đến nao lòng.
“Ngày càng tiếp cận thế giới chân thật.” Đông Bá Tuyết Ưng biết rõ vẽ da vẽ xương khó vẽ tâm, hắn có thể khiến thế giới trong cơ thể diễn biến ngày càng tiếp cận ‘thế giới chân thật’, nhưng để nó thực sự biến thành thế giới hiện thực, có thể sinh ra sinh mệnh, có nhân loại sinh tồn, trưởng thành rồi già chết, có hồn phách luân hồi... thì quá khó. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Giới Thần Tứ Trọng Thiên muốn siêu thoát để thành tựu Đại Năng lại khó khăn đến vậy.
Thành tựu Đại Năng, thế giới trong cơ thể tự nhiên cũng sẽ diễn biến thành thế giới chân thật, có quy tắc thiên địa hoàn mỹ.
...
Đông Bá Tuyết Ưng mở mắt, vung tay lên, đặt xuống mặt đất trước mặt ba mươi tám hạt châu màu vàng cùng hai khúc xương tỏa ra ánh vàng sẫm.
Khúc xương màu vàng sẫm này chỉ có bề ngoài giống xương cốt, thực chất là kết tinh của trời đất tự nhiên, được thai nghén trong một hoàn cảnh đặc thù qua năm tháng dài lâu, không phải hài cốt. Chỉ hai khúc Tro Tàn Ma Cốt này, Đông Bá Tuyết Ưng đã phải vất vả hơn ba vạn năm mới thu thập được, lại còn nhờ một số thế lực có giao hảo mới bán cho hắn. Hai khúc cộng lại cũng chỉ nặng hơn ba cân.
“Hít.” Từ trong lỗ mũi Đông Bá Tuyết Ưng, những luồng sáng màu vàng hỗn hợp từ hạt châu và Tro Tàn Ma Cốt lập tức bị hút vào. Một loại là ánh sáng vàng thuần túy của hạt châu, loại kia là tia sáng có chút u ám của Tro Tàn Ma Cốt. Chúng nhanh chóng bị hấp thu vào ‘nội thế giới’, bắt đầu tiến hành chuyển hóa.
Bởi vì bản tôn ở trong Hồng Thạch Sơn tại Thế Giới Hạ Tộc có thời gian được gia tốc gấp trăm lần, nên đã nhanh chóng trở thành Giới Thần Tam Trọng Thiên, và bắt đầu nghiên cứu đệ tam thiên của tuyệt học 《Thái Hạo》.
《Thái Hạo》 đệ tam thiên đệ nhất chuyển quá đơn giản, dù sao Đông Bá Tuyết Ưng cũng đã luyện thành đệ nhị thiên tứ chuyển, nên bản tôn ở trong Hồng Thạch Sơn chỉ trong nháy mắt đã lĩnh ngộ.
Đệ tam thiên đệ nhị chuyển có thâm ảo hơn một chút, nhưng Đông Bá Tuyết Ưng đã nghiên cứu thương pháp ‘Hủy Diệt’ nhiều năm, đối với việc dung hợp thế giới, hỗn độn và cực điểm đã sớm có nhiều kinh nghiệm, hắn cũng chỉ mất hơn một ngày để hiểu ra.
Nói là hơn một ngày, nhưng vì thời gian được gia tốc gấp trăm lần, nên bên ngoài chỉ trôi qua trong chốc lát.
“Hô.”
Trên bầu trời của nội thế giới, từng đám mây trắng đều do vô số Thái Hạo lực ngưng tụ thành, Thái Hạo lực hiển nhiên lại tiến hóa thêm một tầng nữa.
“Cảnh giới tam chuyển này...” Đông Bá Tuyết Ưng đang suy tư, bản tôn trong Hồng Thạch Sơn cũng đang trầm ngâm cân nhắc.
Cảnh giới đệ tam thiên tam chuyển rõ ràng phức tạp và huyền diệu hơn nhiều, nhất thời khiến Đông Bá Tuyết Ưng có đủ loại hoang mang, e rằng cần đến vạn năm, thậm chí là thời gian dài hơn để lĩnh ngộ.
Dù sao hắn mới đột phá Tam Trọng Thiên, không giống như lần đầu tu hành 《Thái Hạo》. Khi đó, hắn thực tế đã tu hành dưới thời gian gia tốc mười vạn năm, tuy chủ yếu là nghiên cứu thương pháp Hủy Diệt, nhưng nội tình cũng vô cùng thâm hậu, vừa nhận được tuyệt học Thái Hạo đã suýt luyện thành cảnh giới đệ nhị thiên tam chuyển, sau này trở thành giám sát sứ không bao lâu đã đạt tới tam chuyển. Về sau, trong hiện thực trôi qua hai vạn năm, hắn mới vất vả bước vào tứ chuyển cảnh.
“Ầm ầm ầm ~~~~“
Một sóng xung kích cuồng bạo từ xa truyền đến, khi lan đến gần phủ đệ của giám sát sứ thì đã rất yếu ớt, nhưng Đông Bá Tuyết Ưng vẫn cảm ứng được.
“Chuyện gì vậy?” Việc này khiến Đông Bá Tuyết Ưng đang lòng đầy hoang mang vì tu hành 《Thái Hạo》 bỗng bừng tỉnh. Hắn vung tay thu hồi Kim Sát Tinh, Tro Tàn Ma Cốt cùng quả cầu màu đen thần bí trên mặt đất. Hắn cũng vừa mới đột phá, không định tiếp tục nghiên cứu quả cầu màu đen.
Giờ phút này.
Toàn bộ thành Đông Vực, vô số thần linh đều đang chú ý đến trận đại chiến trên bầu trời. Lúc trước, Thương Ung quốc chủ đã âm thầm bày trận một cách lặng yên không tiếng động, giáng xuống Giới Thần lĩnh vực của mình. Chỉ có Dư Tĩnh Thu, người cũng ở cảnh giới Giới Thần Tứ Trọng Thiên và lúc ấy đang thể ngộ thiên địa, là phát hiện ra trong nháy mắt. Khi đó, Đông Bá Tuyết Ưng còn đang bế quan tu hành tuyệt học 《Thái Hạo》, hoàn toàn không để ý đến bên ngoài.
“Chuyện gì vậy?”
“Oa.”
“Ai đang chiến đấu?” Phủ đệ giám sát sứ cùng với quân doanh Đông Liệu quân ở xa xa đều một mảnh xôn xao, từng vị Giới Thần đều ngẩng đầu nhìn lên trời cao, thậm chí còn có càng nhiều thần linh đang kinh ngạc thán phục.
Thị lực của bọn họ đều vô cùng kinh người, có thể thấy rõ tình hình chiến đấu.
“Quá, quá lợi hại.” Đông Bá Ngọc, Đông Bá Thanh Dao cũng kinh thán ngẩng đầu nhìn, xung quanh còn có rất nhiều người hầu và thuộc hạ.
“Mẫu thân đâu, mẫu thân đâu?” Đông Bá Ngọc và những người khác cũng nhìn quanh tìm kiếm.
“Chắc là đang xem trận chiến ở một nơi khác trong phủ đệ.” Đông Bá Thanh Dao cũng rất hưng phấn ngẩng đầu nhìn lên.
Vù.
Một bóng người xuất hiện, chính là Đông Bá Tuyết Ưng.
Đông Bá Tuyết Ưng ngẩng đầu nhìn lên trời cao, liền thấy vô số băng sương đang ngưng kết, những băng sương đó bao phủ toàn bộ không trung thành Đông Vực. Trung tâm của vô số băng sương là một nữ tử tóc bạc áo trắng, nữ tử tóc bạc áo trắng ấy đang đeo mặt nạ, vô số kiếm quang mênh mông mãnh liệt vờn quanh, lần lượt kết thành các loại pháp trận, công kích về phía người khổng lồ hung tợn ở phía đối diện.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà