Trong lòng Dư Tĩnh Thu căng thẳng, nhìn thanh niên áo đen trước mắt. Đây là bí mật nàng luôn cất giấu, nàng có quá nhiều băn khoăn nên mãi không dám nói, nhưng lần này nàng ra tay, tuy rất cẩn thận thu liễm khí tức, ngay cả thân hình cũng xảy ra biến hóa, nhưng vẫn bị nhận ra. Tĩnh Thu cũng từng chuẩn bị tâm lý, dù sao cũng là vợ chồng, người ngoài có lẽ nhìn không ra, nhưng trượng phu của mình vẫn có thể nhận ra được.
“Ừm.” Dư Tĩnh Thu nhẹ nhàng gật đầu, lòng lại rất khẩn trương.
Nàng sợ.
Bởi vì quá quan tâm, quá coi trọng trượng phu của mình, cho nên nàng sợ.
“Đầu thai chuyển thế?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.
“Đúng.” Dư Tĩnh Thu hít sâu một hơi, nhìn trượng phu trước mắt, “Chàng ghét bỏ ta sao?”
Dư Tĩnh Thu thậm chí có chút hốt hoảng, không dám chờ Đông Bá Tuyết Ưng trả lời, liền vội tiếp tục nói: “Ta cũng chỉ thức tỉnh ký ức kiếp trước vào lúc thành thần. Ta lúc trước tên là Tinh Kiếm Huyền Nữ, là trưởng nữ của Ma Tuyết quốc chủ, cho nên lúc trước chàng chạm mặt Đệ Thất Mai Vũ, ta chỉ liếc mắt một cái đã có thể nhận ra nàng là nữ tử, bởi vì nàng là em gái ruột của ta.”
“Còn có phụ thân ta, Ma Tuyết quốc chủ, đã tự mình chỉ điểm chàng, còn thân thiết hơn cả đối với nội môn đệ tử, là vì ông đã biết chàng là con rể của ông.” Dư Tĩnh Thu cẩn thận quan sát vẻ mặt Đông Bá Tuyết Ưng.
“Mọi người lúc ấy đã nhận ra nhau rồi sao?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.
“Âm thầm nhận nhau, trừ ta và phụ thân, không một ai khác biết.” Dư Tĩnh Thu nói.
Đông Bá Tuyết Ưng sững sờ.
Khó trách.
Khó trách hắn cảm thấy có gì đó không đúng, cho dù mình rất chói mắt trong vòng tuyển chọn của An Hải phủ tại Vạn Hoa yến, nhưng ‘Ma Tuyết quốc chủ’ đường đường là một vị địch nổi đại năng giả thế mà lại liên tục chỉ điểm mình suốt hai ngày, hơn nữa còn tận tình chỉ dạy, thỉnh thoảng còn thị phạm! Lúc ấy Đông Bá Tuyết Ưng được yêu mà sợ, hiện tại mới biết, hóa ra là nhờ có Tĩnh Thu, thê tử của mình.
“Lúc ấy nàng còn trêu chọc ta và Đệ Thất Mai Vũ.” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn Dư Tĩnh Thu.
Dư Tĩnh Thu thấy thế, trong lòng hơi yên tâm, liền nói: “Ta cũng chỉ là nói đùa thôi, nhìn thấy muội muội, ta cũng rất vui vẻ, chỉ là không thể nhận nhau. Tuyết Ưng, chàng không ghét bỏ ta chứ?”
“Đường đường Tinh Kiếm Huyền Nữ, không biết bao nhiêu giới thần ái mộ, ta mừng còn không kịp, sao lại chê được?” Đông Bá Tuyết Ưng nhếch miệng cười.
Dư Tĩnh Thu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay Đông Bá Tuyết Ưng, có chút giận dỗi nói: “Ta khẩn trương như vậy, chàng còn cố ý trêu đùa ta.”
Nàng quả thực rất khẩn trương.
Tinh Kiếm Huyền Nữ, trưởng nữ của Ma Tuyết quốc chủ, xuất thân đã chói mắt phi phàm. Vì ảnh hưởng từ phụ thân, nàng cực kỳ lạnh lùng kiêu ngạo.
Nói đơn giản, bảy người con gái của Ma Tuyết quốc chủ đều có tính cách khá lạnh lùng!
Bản thân Ma Tuyết quốc chủ cũng cực kỳ cao ngạo.
Nàng thực lực mạnh, phụ thân lại cường đại, thực không có mấy ai có thể lọt vào mắt xanh của nàng. Giống như rất nhiều nữ tử trong giới Siêu Phàm đều độc thân, Dư Tĩnh Thu kiếp trước so với những nữ Siêu Phàm đó còn cường hãn hơn nhiều, mục tiêu của nàng chỉ có một: siêu thoát trở thành đại năng giả!
Cho nên đừng nhìn nàng kiếp trước sống lâu như vậy mà chưa từng có tình yêu, đối với một giới thần cường đại bực này mà nói, chuyện đó đã không còn bất cứ sức hấp dẫn gì.
Mãi cho đến sau khi đầu thai chuyển thế.
Đến với Đông Bá Tuyết Ưng, còn có hai đứa con.
Sau khi thành thần và thức tỉnh ký ức kiếp trước, nàng liền có chút sợ hãi, sợ Đông Bá Tuyết Ưng sau khi biết được sẽ sinh ra ngăn cách với nàng! Dù sao, biết thê tử của mình là một người đã sống hơn 10 ức năm, không phải ai cũng có thể chấp nhận. Càng quan trọng là Dư Tĩnh Thu kiếp trước chưa từng kết hôn, cho nên nàng đặc biệt coi trọng trượng phu, con trai và con gái của mình.
Nàng sợ.
Cho nên nàng cố gắng giấu diếm, đương nhiên đây chỉ là một trong các nguyên nhân, một nguyên nhân khác là vì kẻ địch hùng mạnh.
“Tĩnh Thu, trong lời đồn, Tinh Kiếm Huyền Nữ đã đắc tội một trong Thần giới ngũ hung là ‘Kim Tiêu lão tổ’, bị Kim Tiêu lão tổ giết chết.” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.
“Ừm, là đắc tội Kim Tiêu lão tổ, phụ thân cũng không bảo vệ được ta, vì chạy trốn, ta đã dứt khoát lựa chọn đầu thai chuyển thế để tránh một kiếp này.” Dư Tĩnh Thu nhẹ nhàng gật đầu, “Cho nên lúc ở phủ thành, ta và phụ thân tuy âm thầm nhận nhau nhưng căn bản không dám công khai. Thậm chí ta vẫn duy trì phân thân Thần cấp, là vì sợ Kim Tiêu lão tổ biết ta chuyển thế thành công, sợ hắn lại truy sát tới.”
Đông Bá Tuyết Ưng không nhịn được hỏi: “Sao nàng lại đắc tội Kim Tiêu lão tổ?”
Kim Tiêu lão tổ.
Trong giới đại năng giả cũng là một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, so với vị sư phụ đã chết ‘Hồng Trần thánh chủ’ kia của hắn còn cường đại hơn, cũng đã tiếp cận cấp bậc tam tổ.
Thần giới ngũ hung, xếp thứ nhất là Bàng Y! Xếp thứ hai chính là Kim Tiêu lão tổ, thực lực mạnh hơn bọn Phách Hung lão tổ rất nhiều. Bàng Y nay một lòng hoàn thiện pháp môn tu hành, sống rất ẩn dật. Lúc bình thường, kẻ cầm đầu Thần giới ngũ hung ở bên ngoài tung hoành ngang ngược chính là Kim Tiêu lão tổ, hắn có thể giao thủ với cấp độ tam tổ mà vẫn dễ dàng chạy thoát.
“Chuyện này...” Dư Tĩnh Thu có chút xấu hổ, “Là như vậy, chàng hẳn là biết tiếng tăm của ta lúc trước.”
“Ừm.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
“Ta một lòng tu hành, muốn trở thành tứ trọng thiên, thậm chí thành tựu đại năng giả. Ta cũng không thèm hấp thu tín ngưỡng thạch.” Dư Tĩnh Thu nói, “Cho nên ta sớm đã chuẩn bị, đi một số di tích cổ xưa để tìm kiếm cơ duyên. Ở trong một di tích, ta vô cùng may mắn, hầu như không trải qua bao nhiêu nguy hiểm đã chiếm được một môn truyền thừa, là tàn thiên của Tâm Kiếm đồ. Ai ngờ chỗ di tích đó trên thực tế đã được Kim Tiêu lão tổ dẫn dắt ba vị khác trong Thần giới ngũ hung, tiêu phí sức lực rất lớn, phá giải rất nhiều nguy hiểm, chỉ thiếu một bước nữa là đến được trung tâm, ai ngờ lại bị ta hái mất quả đào. Ta lúc trước còn thắc mắc, sao mình không đụng phải nguy hiểm gì.”
Đông Bá Tuyết Ưng chớp mắt.
Một bên là bốn vị đại năng giả tiến vào di tích, phá giải rất nhiều nguy hiểm. Một bên là một giới thần tam trọng thiên, có lẽ đã từ một lối khác của di tích tiến vào, dễ dàng đến được trung tâm mà không gặp nguy hiểm gì.
“Cũng không thể trách nàng hết.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Dù sao nàng cũng không phải cố ý, hơn nữa sự việc đã xảy ra, chỉ là một mảnh tàn thiên của Tâm Kiếm đồ mà thôi.”
Dư Tĩnh Thu thấp giọng nói: “Cha ta cũng mời đại năng giả ra mặt, muốn hóa giải, về sau mới biết, Kim Tiêu lão tổ đã hao phí năm tháng đằng đẵng để chiếm được bốn phần tàn thiên của Tâm Kiếm đồ, ta nhận được chính là phần thứ năm, cũng là phần cuối cùng! Chỉ cần gom đủ phần này, đó chính là một môn tuyệt học cổ xưa hoàn chỉnh.”
“A.” Đông Bá Tuyết Ưng há hốc mồm.
“Tâm huyết mấy ngàn ức năm, chỉ thiếu một phần này của ta. Thậm chí rất nhiều nguy hiểm của di tích đó đều là bọn họ phá giải, cuối cùng lại để ta may mắn đạt được.” Dư Tĩnh Thu bất đắc dĩ nói, “Kim Tiêu lão tổ cũng sắp điên rồi, hắn muốn bắt ta để sưu hồn ta!”