Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 710: CHƯƠNG 762: THÀNH CÔNG

“Muốn chạy?” Đa Túc Thú giáp đen rống giận đuổi theo, tốc độ của nó vượt xa Đông Bá Tuyết Ưng, nên hết lần này đến lần khác đều đuổi kịp, hai bên vừa bay với tốc độ cao vừa giao thủ.

Chỉ là, phương hướng bỏ chạy của Đông Bá Tuyết Ưng lại chính là con đường cũ quay về.

Bởi vì thê tử đang đi về phía Chân Thần Khí, nếu mình cũng chạy về hướng đó, e rằng sẽ liên lụy đến nàng.

Cho dù phải chết, cũng phải cố hết sức bảo vệ thê tử.

...

Dư Tĩnh Thu hóa thành một luồng sáng bay đi. Trong mắt nàng ánh lên vẻ quyết liệt, đó là sự bất mãn với chính mình, bởi vì lần này Đông Bá Tuyết Ưng đến đây chủ yếu là vì nàng.

“Tuyết Ưng.” Dư Tĩnh Thu dõi mắt nhìn về phía sau, nhưng không có ai đuổi theo.

Đông Bá Tuyết Ưng và Đa Túc Thú giáp đen vừa bay với tốc độ cao vừa kịch chiến.

“Phụt!” Đông Bá Tuyết Ưng bị một chiếc chân của nó đánh bay ngược về phía sau. Dù đã dùng cán trường thương ngăn cản nhưng hắn vẫn hộc máu. Hắn vội tiếp tục bỏ chạy, vết thương lớn trên ngực đang nhanh chóng khép lại. Đây đều chỉ là những vết thương nhẹ do dư chấn của cuộc chiến gây ra. Nếu thật sự bị đánh trúng chính diện, với thân thể hiện tại của hắn, e rằng sẽ mất mạng ngay lập tức.

Trong lúc giao chiến, Đông Bá Tuyết Ưng cũng có thêm nhiều lĩnh ngộ về bí kỹ ‘Sinh Mệnh’ của mình.

Thương pháp tùy tâm sở dục, tựa như vạn vật trong trời đất đều đang bung nở vẻ đẹp riêng, chiêu thức viên mãn không kẽ hở, vậy mà vẫn có thể chống đỡ được đến bây giờ.

Nhưng thủ lâu tất có sơ hở.

Cứ tiếp tục thế này, Đông Bá Tuyết Ưng hiểu rằng mình khó thoát khỏi cái chết.

“Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, sắp đến rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng lòng đầy khát khao và mong đợi.

“Hửm?” Con Đa Túc Thú giáp đen đang đuổi giết phía sau bỗng chậm lại, thậm chí không còn cố ý truy sát nữa. Nó có chút nghi hoặc: “Huyết Hỏa Chi Môn?”

Đúng vậy.

Đông Bá Tuyết Ưng chạy trốn dọc theo con đường cũ, nay đã sắp chạy tới Huyết Hỏa Chi Môn.

“Thú vị, thú vị.” Trong mắt con Đa Túc Thú giáp đen ánh lên vẻ mong chờ.

Vù!

Đông Bá Tuyết Ưng nhìn thấy không gian khổng lồ bên trong lòng núi ở phía trước. Trên mặt đất có một vòng tròn màu máu cực lớn, đường kính lên tới cả trăm vạn dặm. Trên vòng tròn có hoa văn đao kiếm, tỏa ra sát khí và khí tức tanh máu kinh hoàng. Xung quanh còn có các chiến sĩ áo giáp màu máu đã thức tỉnh đang tụm năm tụm ba trò chuyện với nhau. Tất cả bọn họ đều quay đầu nhìn về phía Đông Bá Tuyết Ưng đang bay vào không gian lòng núi.

“Ồ? Vậy mà còn dám đến à?”

“Hắn lại tới nữa sao?”

Hơn trăm chiến sĩ áo giáp màu máu đều kinh ngạc nhìn cảnh này. Con Đa Túc Thú giáp đen vốn đang đuổi giết phía sau cũng dừng lại, đứng ở lối vào hang động quan sát mọi chuyện.

Vù.

Đông Bá Tuyết Ưng bay thẳng xuống, đáp xuống vòng tròn màu máu. Đứng trên đó, Đông Bá Tuyết Ưng nhìn hơn trăm chiến sĩ áo giáp màu máu xung quanh. Ánh mắt của họ khiến hắn cảm thấy có chút khó chịu. Chỉ là lần này, các chiến sĩ áo giáp màu máu dường như đã thu liễm lại đôi chút, nếu không có lẽ Đông Bá Tuyết Ưng đã không thể khống chế nổi lực lượng trong cơ thể mình.

“Ừm, ngươi muốn xông vào Huyết Hỏa Chi Môn?” Trong hơn trăm chiến sĩ áo giáp màu máu, một nữ tử thân hình cao gầy lên tiếng, giọng nói có phần ma mị.

“Xông vào Huyết Hỏa Chi Môn?” Đông Bá Tuyết Ưng thấy các chiến sĩ áo giáp màu máu không lập tức động thủ, lại nhìn con Đa Túc Thú giáp đen ở xa không tiến tới, bất giác thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là ngay sau đó.

Trong số các chiến sĩ áo giáp màu máu, một người nhỏ gầy bay ra, cũng đáp xuống Huyết Hỏa Chi Môn, ánh mắt đầy sát khí nhìn Đông Bá Tuyết Ưng.

“Một đối thủ?” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ, “Hơn nữa các chiến sĩ áo giáp màu máu khác đều chỉ đứng xem, ngay cả con quái vật giáp đen kia cũng không đuổi giết nữa. Xem ra ta đã đoán đúng.”

Hắn chạy dọc theo con đường cũ, thậm chí chạy đến Huyết Hỏa Chi Môn, là vì có một phán đoán.

Lần trước khi họ đi qua Huyết Hỏa Chi Môn, có bốn chiến sĩ áo giáp màu máu ra tay! Phải biết rằng, xung quanh có hơn trăm người, tại sao chỉ có bốn người động thủ? Mà đội của họ cũng vừa vặn có bốn người, sao lại trùng hợp như vậy?

Tiếp theo.

Sau khi Phủ Quỳnh quốc chủ bị giết, tên chiến sĩ áo giáp màu máu cầm đao đã không ra tay nữa, biến thành thế ba chọi ba! Nếu không nhờ vậy, với tốc độ cực nhanh của tên chiến sĩ cầm đao kia, e rằng Cửu Ngọc đế quân cũng không thể nào mang theo hai người họ chạy thoát.

Ban đầu là bốn chọi bốn, sau đó là ba chọi ba.

Điều này khiến Đông Bá Tuyết Ưng nảy ra một phán đoán. Hơn nữa, vòng tròn màu máu khổng lồ này rõ ràng không phải vật tầm thường, làm hắn cũng rất tò mò.

“Nếu ta quay lại một mình, có lẽ sẽ là một chọi một chăng?” Đông Bá Tuyết Ưng phán đoán như vậy.

“Trong bốn đối thủ lần trước, chiến sĩ cầm đao, chiến sĩ cao lớn với nắm đấm màu vàng và nữ chiến sĩ xinh đẹp kia rõ ràng mạnh hơn, còn chiến sĩ mặc áo lông đen lại không thể hiện thủ đoạn gì lợi hại.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ, “Bọn họ phái ra bốn chiến sĩ, có phải là dựa vào thực lực của đội chúng ta hay không?”

“Đội của chúng ta có ba Giới Thần tứ trọng thiên và một tam trọng thiên, cho nên bọn họ cũng phái ra ba chiến sĩ mạnh và một kẻ yếu hơn.”

Dù sao Đông Bá Tuyết Ưng cũng là một cao thủ, tốc độ tư duy nhanh đến mức nào. Lần trước tuy rất chật vật nhưng hắn cũng quan sát được nhiều chi tiết và đã có suy đoán.

Vì vậy, hắn tình nguyện cược một phen, cũng muốn kiểm chứng một phen.

Như vậy, dù có chết cũng có ý nghĩa hơn một chút, hơn nữa còn có thể hiểu thêm về cái gọi là ‘Huyết Hỏa Chi Môn’ này.

Huống chi...

Nếu thành công thì sao? Hắn thậm chí có thể không cần chết!

“Xem ra, ta đã cược đúng.” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn chiến sĩ áo giáp nhỏ gầy đáp xuống vòng tròn màu máu khổng lồ, chỉ có một mình hắn, hơn nữa cảm giác uy hiếp cũng yếu hơn một chút.

“Ngươi nói ta muốn xông vào Huyết Hỏa Chi Môn?” Đông Bá Tuyết Ưng lại nhìn về phía nữ tử cao gầy vừa lên tiếng, mỉm cười hỏi: “Xin hỏi xông vào Huyết Hỏa Chi Môn có quy tắc gì?”

Trong mắt nữ tử cao gầy kia lóe lên ánh bạc, nàng hứng thú nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu rõ lắm mà đã dám đứng trên Huyết Hỏa Chi Môn, thật can đảm.”

“Chỉ là lấy mạng ra cược một lần mà thôi.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

Xung quanh, hơn trăm chiến sĩ áo giáp màu máu người thì thấp giọng bàn tán, người thì cười mà nhìn, kẻ lại lắc đầu chế nhạo.

“Không biết có thể cho ta biết, xông vào Huyết Hỏa Chi Môn rốt cuộc có quy tắc gì không, để ta chết cũng được nhắm mắt.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!