Khí cơ khủng bố khiến Khô Thụ Lão Mẫu và Trạch Nặc Quân Vương ở xung quanh đều căng thẳng. Hai vị này đều là những cường giả có thực lực hùng mạnh, chiến lực đã gần đến cấp Tôn Giả, đại năng giả bình thường căn bản không thể đối đầu với họ.
“Ngươi hẳn là biết, hy vọng của ngươi rất thấp.” Tử Bào Vu Hoàng vẫn lạnh nhạt như cũ.
Sát ý của Cửu Dương Cung Chủ lại càng lúc càng mạnh.
Hắn biết, xét về chiến lực thì hai người tương đương, nhưng Tử Bào Vu Hoàng là kẻ đã một bước một dấu chân đi lên, không có tuyệt học gì trong người, có được chiến lực như thế là dựa vào rất nhiều thủ đoạn, thủ đoạn của hắn vô cùng đa dạng! Ví như một số thủ đoạn phân thân còn mạnh hơn Cửu Dương Cung Chủ hắn rất nhiều. Hai người tranh đoạt Đông Bá Tuyết Ưng, trong lòng Cửu Dương Cung Chủ cũng hiểu rõ, hy vọng thành công của hắn chỉ sợ chưa đến một thành.
“Xem ra vẫn phải động thủ.” Trong con ngươi màu vàng của Tử Bào Vu Hoàng bắt đầu có vô số hoa văn lưu chuyển, quy tắc thiên địa xung quanh hắn cũng trở nên rõ ràng, sát khí bắt đầu dâng lên.
Ở phía xa, Đông Bá Tuyết Ưng cũng cảm thấy uy hiếp, liền truyền âm nói: “Hỏa Thành đại ca, hai vị này ta không chống lại được!”
“Vù.”
Bên cạnh Đông Bá Tuyết Ưng liền xuất hiện một bóng người, chính là Hỏa Thành Tôn Giả.
“Cứ giao cho ta, yên tâm, nhanh thôi.”
Hỏa Thành Tôn Giả nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng.
Lập tức, y đạp trên hư không mà đến. Ở phía xa, Cửu Dương Cung Chủ và Tử Bào Vu Hoàng đồng thời cảm giác được nguy cơ mãnh liệt, như có một vầng thái dương rực rỡ ở bên cạnh, hai người bọn họ liền quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy một bóng người từ xa toàn thân chìm trong biển lửa hừng hực đang đạp hư không đi tới. Thân thể y hùng vĩ, ăn mặc đơn sơ, để lộ một mảng da thịt màu đỏ sậm, mái tóc đỏ bay rối, chòm râu đỏ, lông mày đỏ, tựa như chúa tể của lửa.
Đôi mắt y nhìn tới, trong đôi mắt ấy như ẩn chứa vô tận núi lửa.
“Hỏa Thành Tôn Giả!” Tử Bào Vu Hoàng và Cửu Dương Cung Chủ đều kinh hãi.
Hỏa Thành Tôn Giả, đó là một vị tồn tại cấp Tôn Giả cực kỳ xa xưa, sư tôn của y chính là vị Chúa Tể đầu tiên của Thần giới và Vực sâu – Nguyên Sơ Đạo Nhân. Hỏa Thành Tôn Giả đã sống quá lâu, thực lực cũng cực kỳ mạnh mẽ, vào thời mà bọn Thanh Quân còn chưa quật khởi, Hỏa Thành Tôn Giả đã là một trong mấy vị Tôn Giả cường đại nhất, khi đó ngay cả Bàng Y cũng phải xếp sau một bậc.
“Đông Bá Tuyết Ưng là huynh đệ của ta, huynh đệ sinh tử!” Toàn thân Hỏa Thành Tôn Giả hừng hực lửa, đôi mắt phóng thích uy áp ngập trời.
“Là các ngươi tự cút? Hay để ta đánh cho các ngươi cút?” Thanh âm của Hỏa Thành Tôn Giả như sấm rền, cuồn cuộn truyền đến.
Tử Bào Vu Hoàng và Cửu Dương Cung Chủ đều cảm thấy ngột ngạt, một áp lực vô hình bao phủ trong lòng hai người bọn họ.
Nếu là một kẻ nào đó mới bước vào cấp Tôn Giả, vừa mở ra con đường của bản thân, hai người bọn họ ngược lại không sợ. Nhưng Hỏa Thành Tôn Giả thì khác, y đã sống quá quá lâu, đã sớm mở ra con đường của riêng mình, hơn nữa còn đi được rất xa trên con đường này. Thực lực hai bên chênh lệch rõ ràng, hai người bọn họ dù có liên thủ cũng sẽ dễ dàng bị nghiền ép.
“Ầm ~~~” Sóng nhiệt đập vào mặt, khiến không gian vốn ổn định của Hồ Tâm Đảo cũng phải vặn vẹo.
“Ra mắt Hỏa Thành Tôn Giả.” Tử Bào Vu Hoàng cũng hơi hành lễ.
Hỏa Thành Tôn Giả nhìn hắn, gật đầu nói: “Tử Bào, còn nhớ lần trước ngươi ta gặp nhau, ngươi cũng chỉ là một Chân Thần bình thường. Nay thực lực lại đạt tới mức này, mà còn dựa vào tự mình cảm ngộ. Ngươi cách việc mở ra đạo của mình chắc cũng không còn xa nữa.”
Tử Bào Vu Hoàng mỉm cười rất khiêm tốn: “Hỏa Thành Tôn Giả quá khen rồi, ta cũng đang mắc kẹt ở bình cảnh, luôn cảm giác sắp bước ra được một bước này, nhưng lại luôn có trở ngại vô hình, cho nên mới ra ngoài tìm kiếm cơ duyên.”
“Ừm, đừng nóng vội, cứ từ từ.” Hỏa Thành Tôn Giả nói. Y tuy bá đạo, nhưng đối với Tử Bào Vu Hoàng và Cửu Dương Cung Chủ lại không có sát ý.
“Hỏa Thành Tôn Giả đã muốn ra mặt vì Đông Bá điện hạ, vậy ta tự nhiên sẽ không dây dưa nữa, cáo từ trước.” Tử Bào Vu Hoàng cười, lập tức mang theo Khô Thụ Lão Mẫu nhanh chóng rời đi. Chỉ còn lại Cửu Dương Cung Chủ vẫn có chút không cam lòng.
Ánh mắt Hỏa Thành Tôn Giả mang theo áp lực vô tận, dừng trên người Cửu Dương Cung Chủ, bĩu môi nói: “Cửu Dương, ngươi bái nhập môn hạ của Thời Không Đảo Chủ, lại còn là thân truyền của đảo chủ. Vậy mà thực lực bây giờ cũng chỉ ngang ngửa với Tử Bào, lại còn muốn cậy mạnh cướp đoạt Chân Thần Khí của Ma Tuyết Quốc Chủ.”
“Đông Bá Tuyết Ưng!” Cửu Dương Cung Chủ lại quát trầm thấp.
Đông Bá Tuyết Ưng ở phía xa cũng bay tới, đáp xuống bên cạnh Hỏa Thành Tôn Giả, lúc này cũng rất khách khí nói: “Cửu Dương Cung Chủ, Ma Tuyết Quốc Chủ có đại ân với ta, ta chắc chắn sẽ bảo vệ ông ấy.”
Tuy hiện tại thực lực đã tăng lên rất nhiều, nhưng át chủ bài của mình vẫn chưa đến lúc bại lộ, dù sao Hỏa Thành Tôn Giả cũng không thể lúc nào cũng bảo hộ mình mãi được, chờ đến khi mình thành Giới Thần Tứ Trọng Thiên, khi đó sẽ không còn gì phải bận tâm nữa.
“Đối với ngươi có đại ân. Đại ân gì mà khiến ngươi phải liều mạng như vậy?” Cửu Dương Cung Chủ tức giận, “Chẳng phải chỉ là chỉ điểm một phen ở Vạn Hoa Yến sao? Ngươi bảo vệ quốc gia của hắn, thế là đã trả hết nhân quả rồi.”
“Ta làm việc luôn nghe theo trái tim mình. Chuyện này ta quyết không lùi bước.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
Bên cạnh, Hỏa Thành Tôn Giả trừng mắt, một luồng sóng nhiệt vô hình đánh tới, khiến Cửu Dương Cung Chủ biến sắc, ngoài thân cũng xuất hiện một tầng kiếm quang mênh mông ngăn chặn sóng nhiệt. Hỏa Thành Tôn Giả nổi giận nói: “Cửu Dương, ta đã rất nể mặt ngươi rồi. Hơn nữa, tiến vào di tích thám hiểm, đạt được bảo vật vốn là tự dựa vào bản lĩnh. Ma Tuyết không màng tính mạng đi tranh đoạt, lấy được Chân Thần Khí, đó là vận khí của hắn. Ngươi nếu ỷ vào thực lực cướp đoạt thành công thì thôi, nhưng hiện tại có ta ở đây! Thực lực ngươi kém xa, thì đừng ở chỗ này làm kẻ vô lại nữa.”
Cửu Dương Cung Chủ cắn răng.
Không cam lòng.
Hắn tu hành năm tháng dài đằng đẵng mà vẫn mãi không bước ra được một bước đó, mở ra con đường của riêng mình! Món Chân Thần Khí này chính là cơ duyên.
“Cút!” Hỏa Thành Tôn Giả mất hết kiên nhẫn.
“Chúng ta đi.” Cửu Dương Cung Chủ nhìn y, lại nghiến răng quay đầu bỏ đi. Bên cạnh, Trạch Nặc Quân Vương cùng với Ngục Long Hoàng vừa chạy tới cũng đều nhanh chóng rời khỏi.
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn cảnh này.
Hỏa Thành đại ca quả thực uy danh vang xa. Còn chưa cần ra tay, đã khiến đối phương lập tức lui bước.
“Tiểu tử Cửu Dương này, tiềm lực phi phàm.” Trong đôi mắt dưới hàng lông mày đỏ của Hỏa Thành Tôn Giả có nét tiếc nuối, “Đáng tiếc tâm cảnh tu hành có thiếu sót, có phần quá coi trọng cái lợi trước mắt, liều mạng tìm kiếm các loại ngoại lực phụ trợ, muốn nhanh chóng trở thành Tôn Giả. Nhưng càng nóng vội, lại càng không có hy vọng. Ngoại lực chung quy cũng chỉ là ngoại lực, chỉ có tác dụng phụ trợ, quan trọng nhất vẫn là dựa vào chính bản thân mình.”