Phải biết, chủ nhân đảo Hồ Tâm cố ý để lại một tòa cổ động phủ, thường là để lại cơ duyên cho tu hành giả hậu bối. Loại cơ duyên được cố ý để lại này... so với việc ra ngoài thám hiểm không mục tiêu thì thu hoạch sẽ lớn hơn rất nhiều! Chủ nhân đảo Hồ Tâm sẽ dẫn dắt họ đi xa hơn trên con đường tu hành. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Huyết Nhận Thần Đế lại mang theo hai người, một là Trúc Sơn phủ chủ, hai là Cổ Tàng đế quân.
Cả hai người họ đều rất cần đột phá.
“Đông Bá Tuyết Ưng, lần này, ta nợ ngươi một ân tình lớn rồi.” Trúc Sơn phủ chủ nở một nụ cười. Hắn rất sẵn lòng mang món nợ ân tình này, bởi vì đây chính là cơ duyên của hắn.
...
Chuyện xảy ra trong di tích đảo Hồ Tâm: Đông Bá Tuyết Ưng khiến Trạch Nặc quân vương và Khô Thụ lão mẫu thất thế, Hỏa Thành tôn giả đứng ra tuyên bố Đông Bá Tuyết Ưng là huynh đệ sinh tử của mình, giúp hắn bức lui Cửu Dương cung chủ và Tử Bào Vu Hoàng. Những chuyện này vốn không phải bí mật, dù sao lúc ấy cũng có vài người biết được, theo thời gian dần dần lan truyền trong giới đại năng giả.
Danh tiếng của Đông Bá Tuyết Ưng cũng bắt đầu vang xa, rất nhiều đại năng giả tiềm tu cũng bắt đầu nhìn nhận hắn một cách nghiêm túc.
Thế giới này chính là như vậy, thực lực mới là gốc rễ! Thực lực của Đông Bá Tuyết Ưng đã đủ để rất nhiều đại năng giả phải đối đãi một cách trịnh trọng.
Thế giới vật chất. Thế giới Hạ Tộc.
Đông Bá Tuyết Ưng mặc hắc y vừa từ trong Hồng Thạch Sơn đi ra. Hắn để lại thanh phi đao Chân Thần Khí kia ở Hồng Thạch Sơn cho bản tôn từ từ tìm hiểu luyện hóa. Muốn luyện hóa một món Chân Thần Khí cũng không phải chuyện dễ dàng, hơn nữa lần này đi Hắc Ám Thâm Uyên thật sự quá nguy hiểm. Chân Thần Khí lại chưa luyện hóa thành công, tự nhiên không thể mang theo.
Thật ra, thanh phi đao và thanh thần kiếm kia, hắn và thê tử đều đã từng cùng nhau tìm hiểu, chỉ là hiện nay cảnh giới của hắn mới Tam Trọng Thiên, nắm giữ Nhất Phẩm Thần Tâm mới ba loại, vẫn là thanh phi đao kia phù hợp với sở trường của hắn hơn. Về phần thanh thần kiếm đó... quy tắc ảo diệu bên trong đã vượt quá phạm trù mà hắn lĩnh hội hiện nay.
Chờ sau khi đạt tới Tứ Trọng Thiên, cảnh giới cao hơn, có lẽ hắn mới có thể tìm hiểu thanh thần kiếm đó.
“Vù.”
Rời khỏi thế giới vật chất, tiến vào Thần giới.
Sau đó Đông Bá Tuyết Ưng ngồi phi thuyền tinh vực, bắt đầu hướng về Hắc Ám Thâm Uyên.
Hắc Ám Thâm Uyên có hình trụ hơi vặn vẹo, tựa như một khúc ruột, được hình thành bởi từng tầng thế giới chồng chất lên nhau, cho nên Hắc Ám Thâm Uyên còn được xưng là ‘vực sâu không đáy’. Toàn bộ Hắc Ám Thâm Uyên là một vùng tối đen u ám, dường như muốn cắn nuốt và hấp thu tất cả.
“Không hổ là Hắc Ám Thâm Uyên, chỉ cần quan sát từ xa đã cảm nhận được khí tức hắc ám, hủy diệt và cắn nuốt tràn ngập nơi đây, dường như muốn nuốt chửng và hủy diệt tất cả.” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm cảm khái. Hắn đứng trên boong phi thuyền tinh vực nhìn ra xa, vì để che giấu tung tích, ngay cả phi thuyền tinh vực cũng đã thay đổi hoàn toàn hình dạng, biến thành một màu đen kịt.
Bản thân Đông Bá Tuyết Ưng cũng thay đổi lớn về ngoại hình.
Trên mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ dữ tợn, trên đầu mọc hai chiếc sừng nhọn màu đen hình xoắn ốc, khoác áo bào màu đỏ sậm, toàn thân tỏa ra khí tức hắc ám hủy diệt khiến người ta sợ hãi, khí tức này giống hệt một sinh mệnh sinh ra và lớn lên tại Hắc Ám Thâm Uyên.
Phải biết, ngụy trang khí tức sinh mệnh là một việc vô cùng khó, nhưng Đông Bá Tuyết Ưng lại làm được, đó là nhờ bộ áo bào nhận được cùng với thân phận ‘Huyết Nhận quán chủ’. Hiệu quả ngụy trang của bộ áo bào đó cực kỳ tốt! Phải biết Huyết Nhận Thần Đế cũng chỉ vất vả luyện chế được một ít như vậy, chuyên dùng để chuẩn bị cho các quán chủ dưới trướng.
Làm sát thủ, cũng không hề dễ dàng.
“Oành ~~~”
Phi thuyền tinh vực men theo thông đạo thời không, cuối cùng tiến vào tầng ngoài cùng của Hắc Ám Thâm Uyên.
Thế giới của Hắc Ám Thâm Uyên là một tầng chồng lên một tầng, cho nên Đông Bá Tuyết Ưng muốn đến mục tiêu của mình thì phải không ngừng đi xuống, xuyên qua từng tầng thế giới của vực sâu!
“May mắn thay, thế giới vực sâu nơi Đại Ma Thần ‘Đạt Nhĩ Hào’ tọa lạc nằm ở tầng tương đối nông của Hắc Ám Thâm Uyên.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ.
“Hô hô hô ~~~”
Một luồng ý chí hắc ám hủy diệt vô biên vô tận quét tới. Luồng ý chí đó cao cao tại thượng, mang theo giết chóc, hủy diệt, hắc ám, dường như muốn đồng hóa tất cả.
Nhưng phạm vi vạn dặm quanh thân Đông Bá Tuyết Ưng đã được ngăn cách khỏi mọi quy tắc dò xét, hoàn toàn không cho ý chí vực sâu đến gần.
“Loại cảm giác hắc ám hủy diệt này thật không thoải mái, những ác ma từ khi sinh ra đã luôn sống ở Hắc Ám Thâm Uyên, cuối cùng vậy mà cũng có thể siêu thoát trở thành Chân Thần? Nhưng như lời sư tôn đã nói, cho dù thành Chân Thần, chúng vẫn là những kẻ điên loạn từ trong xương tủy.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nhủ.
Hắc Ám Thâm Uyên cũng có đất liền, biển cả, có đại thụ che trời, có sông ngòi hồ nước.
Chỉ là nơi này có khí tức hắc ám quanh năm không tan, khí tức này thấm đẫm vào mỗi một sinh linh bản địa, khiến những sinh linh bản địa vừa sinh ra đã có được thân thể cường tráng, nhưng mỗi kẻ cũng đều khát máu giết chóc. Những sinh linh bản địa này bị chúng sinh ở thế giới vật chất và Thần giới gọi là... Ác Ma!
“Vù.”
Một ác ma đi xuyên qua rừng rậm, cẩn thận đề phòng bốn phương tám hướng. Quá trình trưởng thành của một ác ma chính là quá trình của giết chóc, muốn trở thành Ma Thần, con đường này vô cùng gian nan, cho nên dù là ác ma ngu xuẩn nhất cũng có sự ‘giảo hoạt’ từ trong xương tủy.
“Con cốt long kia không có ở đây, chắc là ra ngoài tuần tra rồi, tốt quá.” Con ác ma nhỏ gầy này nấp trên một cây đại thụ, quan sát hồi lâu từ xa mới đưa ra phán đoán.
Đúng lúc này ——
“Ầm ầm ầm ~~~”
Sâu trong bầu trời đỏ sậm, một chiếc thuyền lớn khổng lồ màu đen từ đầu kia của thông đạo thời không bay tới, nó tỏa ra khí tức làm không gian xung quanh cũng ngưng đọng, uy thế của nó khiến con ác ma nhỏ gầy bên dưới không khỏi run rẩy. Con ác ma nhỏ gầy mơ hồ thấy được trên mũi chiếc thuyền lớn màu đen có một bóng hình đang sừng sững đứng đó, tỏa ra khí tức hắc ám hủy diệt.
Chỉ thoáng liếc một cái, còn chưa kịp nhìn rõ, con ác ma nhỏ gầy này đã lập tức cúi đầu không dám nhìn nữa, trong lòng sợ hãi tột độ.
Đáng sợ!
Kẻ này còn đáng sợ hơn vị Ma Thần đại nhân mà nó từng thấy không biết bao nhiêu lần! Chỉ từ khoảng cách hơn mười vạn dặm mơ hồ liếc một cái, nỗi sợ hãi đã bao trùm toàn thân nó.