“Hừ, ngươi không thoát được đâu.” Độ La quân chủ áo bào tro điều khiển, hư không pháp trận cũng theo đó phóng to, dường như không hề chịu chút lực cản nào.
“Thật thú vị, lại dám dùng lĩnh vực đối phó ta sao?” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu.
Ngay sau đó, từ thân hình nguy nga của Đông Bá Tuyết Ưng bộc phát ra vô số luồng bạch quang chói mắt. Mỗi một tia sáng trắng đều vô cùng sắc bén, tung hoành ngang dọc, đó chính là Thái Hạo lực! Thái Hạo lực lan tỏa khắp nơi, kịch liệt bành trướng ra bốn phương tám hướng. Tốc độ khuếch tán của nó cực nhanh, tựa như một lĩnh vực đang trải rộng ra.
Gần như trong nháy mắt, vô số luồng bạch quang đã thẩm thấu hơn nửa hư không pháp trận, thậm chí bao phủ cả Khúc Phúc quân chủ và Độ La quân chủ đang ở trung tâm. Rất nhanh sau đó, Thái Hạo lực đã bao trùm toàn bộ pháp trận. Dù uy thế hung mãnh, Thái Hạo lực vẫn không thể phá vỡ được hư không lực quỷ dị, bởi vì hư không lực dường như không hề tồn tại.
“Đông Bá điện hạ.” Giọng nói của Độ La quân chủ vang vọng khắp nơi trong pháp trận. “Vô dụng thôi, dù lực lượng của ngươi có lan tỏa ra, ngươi vẫn không thoát được.”
“Vậy sao?” Sau khi xác định được toàn cảnh của hư không pháp trận, Đông Bá Tuyết Ưng mặc kệ ảo ảnh trước mắt, lập tức bay với tốc độ cao theo một hướng.
Vù!
Hắn phi hành nhanh như chớp.
Nhưng khi hắn di chuyển, toàn bộ hư không pháp trận cũng không ngừng vận chuyển, khiến không gian xung quanh hắn liên tục dịch chuyển. Bay hết một hơi thở, thực tế hắn vẫn bị dịch chuyển về chỗ cũ!
“Cứ như một vòng lặp! Ta bay tới bay lui, dưới sự dịch chuyển của tầng tầng lớp lớp không gian, cuối cùng lại quay về điểm xuất phát.” Đông Bá Tuyết Ưng nhíu mày. Hắn thông qua Thái Hạo lực cảm nhận rõ ràng tất cả, nhưng lại ở thế bị động, bởi vì hư không pháp trận do Độ La quân chủ kia thao túng. “Không ngờ vị Độ La quân chủ này lại có trình độ cao thâm về pháp trận đến thế.”
Tốc độ phi hành của hắn so với tốc độ của binh khí hay Thái Hạo lực thì chậm hơn nhiều, Độ La quân chủ hoàn toàn có thể khiến hư không pháp trận biến hóa theo hắn.
Còn như binh khí và Thái Hạo lực thì quá nhanh, vượt qua phạm vi biến hóa mà Độ La quân chủ có thể khống chế. Thậm chí để không ảnh hưởng đến việc hạn chế thân thể Đông Bá Tuyết Ưng, Độ La quân chủ cũng không dám phân tâm đi ảnh hưởng binh khí của hắn.
“Nếu không bay ra được, vậy chỉ còn cách giải quyết kẻ thao túng pháp trận.” Đông Bá Tuyết Ưng đứng giữa không trung, trường thương trong tay đột nhiên vung lên. Lực lượng của hắn lớn vô cùng, Xích Vân thương dài gần một ức dặm vung ra chỉ thoáng quét ngang, trong nháy mắt đã càn quét qua mấy ngàn vạn dặm, nhanh hơn phi hành đơn thuần không biết bao nhiêu lần.
Trường thương quét ngang, hung hăng quất vào quả cầu bán trong suốt.
“Ầm!” Quả cầu thoáng lõm xuống, nhưng Độ La quân chủ bên trong vẫn mỉm cười như cũ.
“Phá cho ta.” Đông Bá Tuyết Ưng lại lần nữa thi triển thương pháp.
Trường thương hung mãnh, lại một lần nữa quất tới.
Nhưng quả cầu vẫn chỉ bị đập lõm xuống rồi chống đỡ được một đòn này.
“Đông Bá điện hạ, ha ha ha, cuối cùng ngươi cũng không thoát được.” Kỳ Hải hoàng vốn đuổi theo phía sau cũng đã đến nơi.
“Hừ.”
Đông Bá Tuyết Ưng lúc này cũng chẳng thèm để ý đến y. Hắn biết muốn rời đi thì phải giải quyết Độ La quân chủ đang khống chế hư không pháp trận. Hắn cũng không ngờ một Độ La quân chủ không mấy danh tiếng lại có hư không pháp trận lợi hại đến vậy! Trong tình báo mà hắn có được trước đó hoàn toàn không đề cập đến điểm này.
“Diệt.” Đông Bá Tuyết Ưng thi triển thương pháp ‘Hủy Diệt’.
Rầm rầm rầm!
Trường thương mỗi một lần đều đâm mạnh vào quả cầu bán trong suốt. Cú đâm đầu tiên, quả cầu bán trong suốt do ‘Khúc Phúc quân chủ’ hóa thành đã bị đâm lõm vào hơn phân nửa.
Sau đó lại là cú đâm thứ hai.
Hấp thu một phần ảo diệu của ‘Sát Lục Đạo’ từ thanh phi đao chân thần khí, ảo diệu hủy diệt trong thương pháp của Đông Bá Tuyết Ưng thực sự vô cùng khủng bố, rất khó giảm bớt lực, Khúc Phúc quân chủ chỉ có thể dựa vào thân thể đặc thù để chống đỡ.
“Độ La quân chủ, thương pháp của Đông Bá Tuyết Ưng này quá lợi hại, có lẽ không giết được ta, nhưng có thể đâm thủng cơ thể ta để giết ngươi.” Khúc Phúc quân chủ lập tức truyền âm.
“Cái gì? Ngươi không bảo vệ nổi ta?” Độ La quân chủ áo bào tro căng thẳng, thầm mắng Khúc Phúc quân chủ này thật không đáng tin cậy.
“Kỳ Hải hoàng, xin hãy cùng chúng ta liên thủ chế trụ Đông Bá Tuyết Ưng.” Độ La quân chủ truyền âm.
“Được.”
Kỳ Hải hoàng cũng không chậm trễ.
Y cũng lao vào hư không pháp trận, bên trong đó y không chịu bất kỳ trở ngại nào, xông thẳng đến chỗ Đông Bá Tuyết Ưng.
“Phá, phá, phá cho ta.” Đông Bá Tuyết Ưng thấy Kỳ Hải hoàng đánh tới, càng thêm ra sức tấn công điên cuồng.
“Ha ha ha, Đông Bá điện hạ, ngươi chạy trời cũng không khỏi nắng.” Tám chiếc xúc tu của Kỳ Hải hoàng lập tức tách ra, hóa thành tám phân thân ác ma. Trong khoảnh khắc, cả chân thân và tám phân thân ác ma của y đã vồ đến bên cạnh Đông Bá Tuyết Ưng.
“Ầm.”
Một trong các phân thân ác ma rút ra một cây rìu lớn, giận dữ bổ về phía Đông Bá Tuyết Ưng. Một phân thân ác ma khác thì lấy ra loan đao, chém về phía đầu hắn...
Tám phân thân ác ma gần như đồng thời vây công.
Thương pháp trong tay Đông Bá Tuyết Ưng không ngừng, hoàn toàn mặc kệ những đòn tấn công của đám phân thân ác ma kia.
Cây rìu lớn bổ vào người hắn, áo giáp màu đen trên thân ngay cả một vết xước cũng không có. Sau khi bị áo giáp màu đen suy yếu, chút lực lượng còn sót lại càng dễ dàng bị thân thể Đông Bá Tuyết Ưng chống đỡ, thân hình hắn cũng không hề lay động! Tám phân thân ác ma vây công, uy thế cuồng bạo hung mãnh, mỗi phân thân chỉ yếu hơn chân thân của Kỳ Hải hoàng một chút, đều có chiến lực gần bằng cấp tôn giả.
Nhưng bị vây công tứ phía, Đông Bá Tuyết Ưng chỉ cần cơ bắp chấn động để hóa giải lực lượng, dưới chân cũng không hề di chuyển, càng đừng nói là bị thương.
“Cái gì!” Kỳ Hải hoàng đang tụ thế ở phía sau kinh hãi thốt lên, “Sao có thể!”
Tám chiến lực gần cấp tôn giả vây công.
Đây là tuyệt chiêu của Kỳ Hải hoàng, là chỗ dựa để y tung hoành Thần giới và Vực sâu! Đại năng giả dám chính diện đối đầu với y cũng không nhiều, nhưng Đông Bá Tuyết Ưng lại không hề dùng thương pháp ngăn cản, hoàn toàn dựa vào thân thể để chống đỡ, ngay cả bước chân cũng không hề di chuyển.
“Nực cười.” Đông Bá Tuyết Ưng lạnh lùng liếc y một cái, xem Kỳ Hải hoàng như một tên ngu xuẩn.
Tuyệt chiêu này lợi hại, Đông Bá Tuyết Ưng hắn cũng phải công nhận.
Cho dù chiến đấu chính diện, hắn cũng rất khó thắng.
Nhưng...
Hắn cũng có ưu điểm của riêng mình.
Ngoài lực lượng cực lớn và tốc độ siêu nhanh, hắn còn có một điểm nữa, đó chính là phòng ngự vô địch! Phòng ngự mới là ưu thế lớn nhất của Đông Bá Tuyết Ưng.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ