“Tinh đồ Thần giới.”
Đông Bá Tuyết Ưng bắt đầu truyền từng phần tinh đồ vũ trụ vào linh hồn của đối phương.
Hắn truyền từng phần rất nhỏ.
Thậm chí để tranh thủ thời gian, hắn còn để động thiên bảo vật duy trì tốc độ thời gian nhanh gấp trăm lần. Tốc độ không thể nhanh hơn được nữa, bởi vì hộ pháp của Mẫu Tổ giáo quá cường đại, cả thân thể lẫn linh hồn đều vô cùng mạnh mẽ, việc điều khiển tốc độ thời gian ở đây tiêu hao năng lượng quá lớn.
Đông Bá Tuyết Ưng chia toàn bộ tinh đồ vũ trụ thành một vạn phần, trong đó Thần giới chiếm 99%, phần còn lại là Vật Chất giới và Hắc Ám Thâm Uyên.
Hắn không ngừng truyền từng phần tinh đồ nhỏ qua.
Chỉ một lát sau.
Đã truyền đến phần thứ sáu nghìn ba trăm bốn mươi lăm.
“Gàoooo!”
Nam tử mắt biếc vốn đang bị áp chế bỗng nhiên gầm lên, linh hồn của hắn bắt đầu xuất hiện vô số sợi tơ máu. Hắn cũng khôi phục lại sự tỉnh táo, trừng mắt nhìn Đông Bá Tuyết Ưng.
“Ta biết, vị trí của phần tinh đồ này rất quan trọng, đúng không?” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn hắn.
Nam tử mắt biếc gầm nhẹ: “Vô dụng, vô dụng thôi.”
Vô số sợi tơ máu lập tức cắt nát linh hồn của hắn, khiến nó hoàn toàn tan rã.
“Chết rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng nhíu mày, “Ta đã phong cấm linh hồn hắn, vậy mà linh hồn hắn vẫn có thể tự động tan rã, nội bộ Mẫu Tổ giáo quả thật nghiêm mật.”
Hắn cũng không dám hỏi.
Bởi vì sư tôn từng hỏi, và vừa hỏi thì linh hồn đối phương đã sụp đổ.
Cho nên lần này hắn dứt khoát truyền từng phần tinh đồ qua, tinh đồ bình thường hẳn sẽ không dẫn tới sự tan rã, chỉ có những vị trí mấu chốt mới kích hoạt thủ đoạn tương tự như “lời thề trừng phạt” trong linh hồn.
Mẫu Tổ giáo.
Bên trong tòa cung điện bằng đồng xanh nguy nga cổ xưa.
Giáo chủ răng nanh trầm mặc ngồi đó, cả cung điện cũng trở nên cực kỳ áp lực.
Một thanh niên răng nanh khoác áo bào bạc bỗng dưng xuất hiện, nói nhỏ: “Ta đã dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới, tìm được bản tôn của Chung Xà hộ pháp, nhưng còn chưa kịp đánh thức hắn thì phân thân đã tan rã chết đi. Sau đó hắn chủ động tỉnh lại và nói cho ta biết... Đông Bá Tuyết Ưng đã biết được phạm vi của một phần tinh đồ.”
“Phạm vi tinh đồ?” Giáo chủ răng nanh nhíu mày.
“Phải, tương đương với phạm vi của khoảng mười tinh vực.” Thanh niên áo bào bạc nói, “Nơi chúng ta ẩn náu nằm ở đó, trong những năm tháng sau này, đám tu hành giả vũ trụ nhất định sẽ bắt đầu tra xét khu vực này trên quy mô lớn. Ta cũng không ngờ, Đông Bá Tuyết Ưng lại truyền từng phần tinh đồ vào linh hồn của Chung Xà hộ pháp, phần tinh đồ cuối cùng dẫn tới sự sụp đổ tự nhiên sẽ được bọn họ coi trọng. Hắn chia toàn bộ vũ trụ thành một vạn phần, hiển nhiên cũng đang cực kỳ tranh thủ thời gian, nếu hắn chậm một chút thôi, ta đã có thể đánh thức Chung Xà hộ pháp, bảo hắn từ bỏ phân thân và để nó tự tan rã.”
Gã khổng lồ răng nanh thở dài: “Đông Bá Tuyết Ưng, một tên Tôn giả cấp nho nhỏ mà lại khiến chúng ta tổn thất lớn đến vậy, mất đi hai vị hộ pháp, còn để lộ tin tức về nơi đóng quân của chúng ta.”
“Chỉ là tiết lộ một chút mà thôi, phạm vi mười tinh vực lớn như vậy... muốn tìm được chúng ta gần như là không thể.” Thanh niên áo bào bạc nói, “Hơn nữa, nơi trú đóng này của chúng ta chính là bảo vật ẩn nấp tốt nhất mà chúng ta có được qua các kỷ nguyên vũ trụ, dù bọn chúng có đến ngay trước mặt, e rằng cũng không tìm thấy.”
“Bọn chúng hẳn là không phát hiện được, nhưng ta sợ có bất trắc!” Gã khổng lồ răng nanh nói.
Bọn người Huyết Nhẫn Thần Đế đã sớm điều tra toàn bộ vũ trụ nhiều lần nhưng cũng không tìm được nơi Mẫu Tổ giáo ẩn nấp.
Nhưng hiện nay phạm vi đã thu hẹp lại trong khoảng mười tinh vực, độ khó điều tra đã giảm xuống đáng kể.
“Thật không ngờ...”
Gã khổng lồ răng nanh nói nhỏ, “Chúng ta đã quá sơ suất, từ nay về sau, đối với Giới Thần Tứ Trọng Thiên này, chúng ta không thể có chút lơ là nào.”
Lần này chính là ngã ngựa trên tay một gã Giới Thần Tứ Trọng Thiên.
“Tổn thất quả thực rất lớn.” Thanh niên áo bào bạc nheo mắt, trong đôi mắt hắn mơ hồ có luồng sáng màu bạc, trong luồng sáng đó dường như có một cái kén dày khổng lồ đang được thai nghén. Thanh niên áo bào bạc nói nhỏ, “Đông Bá Tuyết Ưng, ta nhớ kỹ tiểu tử này.”
Các giáo chủ, các hộ pháp của Mẫu Tổ giáo đều nhớ kỹ cái tên Đông Bá Tuyết Ưng, bởi vì người tu hành trẻ tuổi vừa mới mở đường này đã mang đến cho bọn họ tổn thất cực lớn. Từ nay về sau, bọn họ sẽ chỉ càng thêm coi trọng, không dám có chút sơ suất. Một người tu hành có thể đi lại ở thiên địa khác, lại còn sở trường ảo thuật, Mẫu Tổ giáo cũng không dám xem nhẹ nữa.
Trong thế giới bị phong bế.
Họa Chúc hộ pháp đứng giữa không trung, toàn thân mơ hồ có rắn lửa vờn quanh, hắn cất cao giọng nói: “Yêu cầu của ngươi quá đáng lắm, ta không thể nào đáp ứng...” Hắn cũng đang giả vờ đàm phán với Đông Bá Tuyết Ưng để kéo dài thời gian.
Nhưng ngay sau đó sắc mặt hắn biến đổi.
“Đông Bá Tuyết Ưng, ngươi đang lừa ta!!!” Họa Chúc hộ pháp phẫn nộ rít gào, tiếng gầm làm hư không xung quanh cũng chấn động đến mức xuất hiện vết rách.
“Ha ha, chẳng phải ngươi cũng đang lừa ta sao?” Giọng nói của Đông Bá Tuyết Ưng quanh quẩn trong thế giới bị phong bế này.
Trong thiên địa hư giới.
Đông Bá Tuyết Ưng lạnh lùng cười nhạo nhìn tất cả những gì đang xảy ra, trong tay hắn xuất hiện một cây trường mâu Giới Thần khí, loại binh khí này hắn mang theo bên người rất nhiều.
“Thực lực của hộ pháp Mẫu Tổ giáo này quả thực mạnh hơn ta rất nhiều, nhưng, ta có một trợ thủ đắc lực.” Đông Bá Tuyết Ưng đột nhiên vung cánh tay phải, dốc hết toàn bộ sức lực ném cây trường mâu Giới Thần khí trong tay ra. Trường mâu Giới Thần khí bay trong thiên địa hư giới, vút một tiếng, trực tiếp xuyên qua hư không đến chỗ viễn cổ ác ma đang ngủ say cách đó mấy trăm ức dặm.
Thế giới phong bế chỉ phong bế thiên địa bình thường trong phạm vi đó.
Thiên địa hư giới của Đông Bá Tuyết Ưng, Mẫu Tổ giáo không thể phong bế.
Cây trường mâu màu xám này sau khi xuyên qua hư không liền trực tiếp đến chỗ của viễn cổ ác ma, từ thiên địa hư giới tiến vào thiên địa bình thường.
“Oành!”
Mũi trường mâu đâm mạnh vào phần mông của một viễn cổ ác ma đang ngủ say, bởi vì đó là vị trí nhô lên cao nhất và cũng gần hắn nhất.
So với các hộ pháp Mẫu Tổ giáo, lực lượng của hắn chẳng là gì, nhưng trong hàng ngũ người tu hành, hắn cũng có thể địch lại Tôn giả đỉnh cấp.
Phần mông của viễn cổ ác ma chỉ hơi rung lên, cây Giới Thần khí kia đã “ầm” một tiếng hoàn toàn vỡ nát. Viễn cổ ác ma thân người đầu chó đang ngủ say chậm rãi mở mắt. Đó là một đôi mắt có con ngươi màu vàng, lạnh lùng vô tình và tràn ngập sát khí, nó quay đầu nhìn về phía thế giới bị phong bế ở xa xa.
Ánh mắt nó gần như ngay lập tức đã rơi vào người Đông Bá Tuyết Ưng đang ẩn nấp trong thiên địa hư giới. Ánh mắt đó khiến Đông Bá Tuyết Ưng cảm thấy một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng, áp lực vô hình làm hắn kinh sợ.