Thần Đình chi chiến trong Vạn Hoa yến nhanh chóng bắt đầu.
Ý thức của một nghìn chín trăm cao thủ Thần cấp được dịch chuyển vào một lãnh địa rộng lớn thuộc Huyết Nhận Thần Đình, để bọn họ bắt đầu cuộc quyết đấu cuối cùng.
Trên bầu trời của chiến trường rộng lớn, còn có một bảng danh sách màu máu khổng lồ.
Ầm!
Sau khi bảng danh sách màu máu hiện ra, từng cái tên cũng xuất hiện, đồng thời hiển thị xếp hạng tạm thời.
Những cao thủ Thần cấp trẻ tuổi này đều tìm mọi cách để lọt vào top một trăm trong số một nghìn chín trăm người, chỉ cần có thể tiến vào top một trăm thì chắc chắn sẽ trở thành đệ tử của đại năng giả! Do đó, bọn họ hoặc là hành động một mình, hoặc là vài người liên thủ, đều có lựa chọn của riêng mình.
...
Chủ điện.
Yến hội vẫn tiếp tục. Các Giới Thần tứ trọng thiên và đại năng giả vừa trò chuyện vừa ăn uống với nhau. Đông Bá Tuyết Ưng cũng đang tán gẫu cùng Trúc Sơn Phủ Chủ và Hủy Diệt Quân Chủ. Về phần Huyết Nhận Thần Đế, ngài đang ăn uống và trò chuyện với ba vị chúa tể khác.
Thực lực ở cùng một đẳng cấp mới có đề tài chung. Các vị chúa tể cao cao tại thượng kia trò chuyện với nhau, nhưng âm thanh lại hoàn toàn không truyền ra ngoài, hiển nhiên dù muốn cũng không thể nghe được bọn họ đang bàn luận chuyện gì.
Ba người bọn Đông Bá Tuyết Ưng cũng thiết lập kết giới ngăn cách sự dò xét từ xung quanh.
“Đông Bá, nào, hai ta uống một chén.” Hủy Diệt Quân Chủ nhiệt tình nói.
“Quân chủ.” Đông Bá Tuyết Ưng lập tức nâng chén.
Hai người cụng chén, lập tức uống cạn ly rượu trái cây. Đây là rượu ngon do Thần Đế chuẩn bị, tuy không tính là quá trân quý nhưng cũng rất hiếm có.
“Ngươi tu hành mới trăm vạn năm mà đã luyện thành quyển mở đầu của Vạn Ma Chân Thân, thật đáng khâm phục.” Hủy Diệt Quân Chủ cảm khái, “Nghe nói muốn luyện thành công pháp này, riêng cảnh giới tu tâm đã phải đạt tới tầng ‘Tâm Ý Như Đao’. Nói ra thật xấu hổ, trong số các đại năng giả, ta cũng thuộc hàng lão làng rồi, mà đến nay tu tâm vẫn chưa đạt tới cảnh giới này.”
“Hắn còn trẻ, từng trải không nhiều, ngược lại càng dễ dàng ngưng tụ tâm ý hơn.” Trúc Sơn Phủ Chủ nói xen vào.
Đông Bá Tuyết Ưng nghe vậy, thầm suy ngẫm, quả thực có lý.
Càng là cường giả trẻ tuổi, một đường tiến mạnh như vũ bão, tu hành thế như chẻ tre, không gì cản nổi. Nhưng một khi đã sa sút... thì muốn khôi phục lại tốc độ tu hành vũ bão đó sẽ vô cùng khó khăn!
Bởi vì tu hành càng lâu, trải qua càng nhiều, ngược lại càng có nhiều vướng bận, suy nghĩ phức tạp, muốn thực sự đạt đến ‘Tâm Ý Như Đao’ lại càng khó.
“Ta cũng từng trẻ tuổi, chẳng phải cũng như vậy sao?” Hủy Diệt Quân Chủ cười ha hả.
“Không thể so sánh như vậy được.” Trúc Sơn Phủ Chủ không nói nhiều, lập tức nhìn sang Đông Bá Tuyết Ưng, “Tuyết Ưng, hai ta quả thực nên uống một chén.”
“Đúng là nên uống một chén.” Đông Bá Tuyết Ưng nâng chén.
Mình và Trúc Sơn Phủ Chủ là hai người duy nhất trong kỷ nguyên vũ trụ này đạt tới Giới Thần tứ trọng thiên đã mở Đạo.
Uống cạn chén rượu, Trúc Sơn Phủ Chủ vừa tự rót cho mình, vừa nói: “Khai Ích cảnh và Chúa Tể cảnh chênh lệch cực lớn. Ta bước vào Khai Ích cảnh đã năm tháng dài đằng đẵng, sớm đã tu hành đến bình cảnh cực hạn, nhưng vẫn không thể bước vào cấp chúa tể. Ngươi khác ta, ngươi tu hành mới trăm vạn năm đã mở Đạo, tốc độ tu hành còn nhanh hơn ta nhiều! Ta cũng hy vọng ngươi có thể tiếp tục đột phá mạnh mẽ, một bước lên trời, thậm chí vượt qua cả ta để trở thành chúa tể!”
“Nếu ngươi thành chúa tể, cũng có thể cho ta nhìn thấy hy vọng đột phá.” Trúc Sơn Phủ Chủ nhẹ nhàng lắc đầu, “Bị kẹt ở đây quá lâu, ta cũng có chút hoài nghi bản thân rồi.”
Đông Bá Tuyết Ưng cảm nhận được nỗi buồn khổ trong lòng Trúc Sơn Phủ Chủ.
Bất kỳ ai bị kẹt ở bình cảnh mãi không thể tiến thêm một bước đều sẽ dần dần hoài nghi bản thân. Những vị tôn giả khác đều đã siêu thoát nên áp lực không lớn, còn áp lực của Trúc Sơn Phủ Chủ lại lớn hơn nhiều. Nếu không thể siêu thoát, một khi kỷ nguyên vũ trụ này kết thúc, hắn chắc chắn phải chết không còn gì nghi ngờ! Đông Bá Tuyết Ưng tu hành chưa lâu, vẫn còn tràn đầy lòng tin tuyệt đối. Còn Trúc Sơn Phủ Chủ dù sao cũng đã tu hành hơn năm nghìn ức năm, một khoảng thời gian rất dài so với toàn bộ kỷ nguyên vũ trụ.
“Trúc Sơn, dù sao ngài cũng đã đạt đến bình cảnh cực hạn, chỉ cách thành công cuối cùng một bước nhỏ. Bước nhỏ này, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
“Đúng vậy, hạng như ta tu hành còn lâu hơn ngươi, cảnh giới lại không bằng ngươi, chẳng phải sẽ uất ức đến chết sao?” Hủy Diệt Quân Chủ cũng nói.
Trúc Sơn Phủ Chủ chỉ cười cười.
...
Ba người bọn họ tùy ý thảo luận. Thậm chí có một số điều Đông Bá Tuyết Ưng chưa hiểu rõ hết, đều nhân dịp này hỏi hai vị kia. Dù sao, xét về kiến thức, Trúc Sơn Phủ Chủ và Hủy Diệt Quân Chủ đều uyên bác hơn Đông Bá Tuyết Ưng rất nhiều.
Nhưng nhờ có lượng lớn tình báo do sư tôn cung cấp, hiểu biết của hắn về những bí mật của toàn bộ vũ trụ cũng không ít, nên vẫn có thể tham gia trò chuyện.
Nếu là đại năng giả hoặc tôn giả bình thường thì căn bản không thể góp lời, bởi có rất nhiều chuyện họ còn chưa từng nghe nói tới.
Thời gian trôi qua.
Những cao thủ Thần cấp trẻ tuổi vẫn đang quyết chiến. Theo từng người chết trận, ý thức quay về thân thể, số lượng cao thủ Thần cấp trên chiến trường không ngừng giảm xuống, nay đã không còn đủ ba mươi người. Hiển nhiên, trận Thần Đình chi chiến này cũng sắp kết thúc.
Thậm chí một số đại năng giả đã bắt đầu thu đồ đệ.
“Đi.”
Có đại năng giả trực tiếp đưa lệnh bài của mình cho thị vệ bên cạnh.
Vị Giới Thần thị vệ cung kính nhận lấy lệnh bài rồi bước ra ngoài. Đám đông cao thủ Thần cấp đã hồi phục tỉnh táo đều kiễng chân chờ đợi, ngóng trông nhìn theo tấm lệnh bài đó cuối cùng được trao vào tay một nữ tử áo vàng trẻ tuổi. Ai nấy đều vừa hâm mộ vừa không cam lòng, lại tiếp tục hướng mắt về phía trung tâm chủ điện, chờ đợi lệnh bài mới xuất hiện.
“Tuyết Ưng.”
Ngồi trên cao, một trong bốn vị chúa tể, Huyết Nhận Thần Đế lên tiếng: “Vạn Hoa yến lần này, có vài người các ngươi vẫn chưa thu đồ đệ. Sư phụ của ta và Trúc Sơn thì thôi, dù sao trong quá khứ cũng đã thu không ít rồi. Tuyết Ưng, đây là lần đầu tiên ngươi ngồi ở đây. Về sau ta không bắt buộc, nhưng lần đầu tiên tới đây, ngươi phải thu ít nhất ba đồ đệ.”
Đông Bá Tuyết Ưng im lặng.
Hắn rất muốn nói, đây không phải lần đầu tiên con đến, lần trước con tham gia Thần Đình chi chiến, ngồi ở tận rìa ngoài kia! Đây là lần thứ hai rồi!
Đương nhiên, đó chỉ là suy nghĩ trong lòng, còn ngoài miệng hắn vẫn ngoan ngoãn đáp: “Vâng, thưa sư tôn, đệ tử sẽ thu đồ đệ.”
“Tên nhóc này, xem ra vẫn còn chút không tình nguyện.” Huyết Nhận Thần Đế cười ha hả.
Bên cạnh, Ni La Chúa Tể cũng cười nói: “Đông Bá Tuyết Ưng, ngươi tu hành kinh người như vậy, mới trăm vạn năm đã giết được hai vị hộ pháp của Mẫu Tổ giáo, lại còn lập đại công. Ngươi đương nhiên phải dạy dỗ đồ đệ cho tốt. Đệ tử ngươi dạy ra đừng nói là vượt qua ngươi, chỉ cần có được một phần nhỏ thành tựu của ngươi... cũng xem như tăng thêm một phần sức mạnh cho phe tu hành giả vũ trụ chúng ta.”
“Ta cũng muốn xem, mắt nhìn của Đông Bá Tuyết Ưng thế nào.” Bàng Y cũng mỉm cười nói.