“Không thể để hắn đoạt được.” Tu Hoàng tôn giả lập tức vung tay.
Vù.
Vô số sợi tơ màu trắng từ tay hắn bay ra, với tốc độ kinh người quét về phía Đông Bá Tuyết Ưng ở đằng xa.
“Hử?” Đông Bá Tuyết Ưng đứng trên cầu thang, sắc mặt khẽ biến khi nhìn vô số sợi tơ màu trắng đang đánh tới.
“Phá!” Hắn lập tức rút kiếm, vung lên hóa thành một cơn lốc xoáy.
Cơn lốc xoáy xé rách vô số sợi tơ màu trắng.
Thế nhưng, vô số sợi tơ màu trắng cũng quấn lấy cơn lốc, làm ảnh hưởng đến uy lực của thần kiếm.
Đông Bá Tuyết Ưng đứng yên tại chỗ, không dám tiến lên thêm nữa. Bởi vì bị một tôn giả đỉnh cao công kích, hắn không dám chắc có thể đứng vững trên bậc thang cao hơn, nếu cố tiến lên nhất định sẽ ngã xuống.
“Vô Giới.” Trong đôi mắt Tu Hoàng tôn giả lóe lên ánh bạc.
Ào ào ào.
Vô số sợi tơ màu trắng đột nhiên hóa thành những hắc động đen kịt, sinh ra lực hút ngập trời tác động lên người Đông Bá Tuyết Ưng. Vốn Đông Bá Tuyết Ưng đã phải liên tục chống lại lực xung kích hư không từ hồ lô màu đen, nay lại bất ngờ bị lực hút tấn công, chân đứng không vững, lảo đảo ngã khỏi cầu thang.
Vừa rời khỏi cầu thang, Đông Bá Tuyết Ưng lập tức nghiêng người vung kiếm bổ mạnh, kiếm quang chói lòa xé rách không gian, ầm ầm bổ vào hắc động phía xa. Hắc động rung chuyển nhưng không tiêu tán, chỉ có lực hút là giảm đi đáng kể.
Đông Bá Tuyết Ưng đáp xuống mặt sàn đại điện, ngẩng đầu nhìn cầu thang bên cạnh và hồ lô màu đen ở nơi cao nhất, rồi lại nhìn Tu Hoàng tôn giả đang lạnh lùng kia: “Ngươi muốn cản ta?”
“Ngươi không xứng đoạt được hồ lô màu đen này.” Tu Hoàng tôn giả lạnh lùng nói.
Hắn đã chiếm cứ nơi này suốt bao năm tháng.
Hồ lô màu đen này phải thuộc về hắn! Bất cứ ai cũng đừng hòng cướp đi.
“Xem ra phải đuổi ngươi ra ngoài trước đã.” Trong mắt Đông Bá Tuyết Ưng cũng ánh lên hàn quang.
“Đồ nhi, cùng ta liên thủ kìm chân hắn, tuyệt đối không thể để hắn đoạt được hồ lô màu đen.” Tu Hoàng tôn giả nhìn chằm chằm Đông Bá Tuyết Ưng ở phía xa, đôi mắt cũng lạnh như băng. Trong truyền thuyết, ai đoạt được hồ lô màu đen thì có thể thống trị toàn bộ thế giới, thậm chí có thể rời khỏi nơi này để tiến vào vũ trụ rộng lớn bên ngoài! Bất kể là vì lý do gì, hắn cũng không cho phép cường giả khác có được nó.
“Vâng, sư phụ.” Kiếm Hoàng tôn giả cũng rút kiếm ra.
“Ngươi để đồ đệ ngươi ở lại, là muốn hắn chịu chết.” Đông Bá Tuyết Ưng cầm thần kiếm, từng bước tiến lên, mỗi bước chân đều sinh ra ảo ảnh, khoảng cách giữa đôi bên nhanh chóng được rút ngắn.
“Chỉ bằng ngươi?” Kiếm Hoàng tôn giả hiển nhiên rất tự tin. Hắn biết trước đó Đông Bá Tuyết Ưng đã dùng mấy chiêu đánh chết Phi Hỏa cung chủ của Thiên Hỏa Cung, một trong ba đại thánh địa, nhưng hắn tự tin mình giỏi bảo toàn tính mạng hơn, một chọi một với Phi Tuyết khách khanh, chống đỡ bảy tám chiêu chắc chắn không thành vấn đề. Nay lại có sư phụ ở bên cạnh cùng liên thủ, việc tự bảo vệ mình càng không cần phải lo lắng!
“Oành.”
Đông Bá Tuyết Ưng đột nhiên vung kiếm.
“Giết!” Mái tóc bạc của Tu Hoàng tôn giả tung bay, vô số sợi tơ màu trắng lấy thân thể y làm trung tâm bay múa, hơn nữa còn hình thành từng tầng lốc xoáy, mỗi tầng tựa như thông đến một thế giới khác. Những cơn lốc này đồng loạt bao phủ về phía Đông Bá Tuyết Ưng.
Kiếm Hoàng tôn giả thì chói mắt hơn nhiều, cả người lẫn kiếm hóa thành một luồng kim quang rực rỡ, lao thẳng tới Đông Bá Tuyết Ưng.
Bởi vì sương mù màu trắng trong nội điện Cổ Thần Điện có uy lực cực lớn, quy tắc lôi hỏa thiên địa cũng không thể hình thành, nên tốc độ của đám người Đông Bá Tuyết Ưng trên thực tế đã chậm đi tương đối, vì sự hạn chế trong Cổ Thần Điện còn mạnh hơn bên ngoài.
“Vạn Ma Chân Thân, mười thành!” Lúc này, trong lòng Đông Bá Tuyết Ưng chỉ canh cánh về hồ lô màu đen, căn bản không có tâm tư lãng phí thêm thời gian. Trước đó lúc nâng cửa đá, hắn đã để lộ thực lực của bản thân, giờ phút này tự nhiên bộc phát toàn bộ.
“Oành!”
“Oành!”
Hai kiếm cực kỳ cuồng bạo, với tốc độ siêu việt mà Vạn Ma Chân Thân mang lại, Đông Bá Tuyết Ưng liên tiếp chém ra hai kiếm. Kiếm thứ nhất chém trúng luồng kim quang chói mắt kia, trực tiếp đánh cho kim quang tan tác, để lộ Kiếm Hoàng tôn giả bên trong với vẻ mặt kinh hoàng, sau đó thân thể “Ầm” một tiếng nổ tung hoàn toàn. Kiếm thứ hai cũng với thế như chẻ tre đánh vào các tầng lốc xoáy, các loại lực đạo vặn vẹo trong lốc xoáy không ngừng suy yếu uy lực của nó, nhưng thần kiếm của Đông Bá Tuyết Ưng lại ẩn chứa lực lượng quá mức cuồng bạo. Tu Hoàng tôn giả phải liên tục lùi gấp để hóa giải, nhưng vẫn bị từng tầng chấn động đánh trúng, khiến y bị đẩy bay thẳng ra khỏi cửa Cổ Thần Điện.
Tu Hoàng tôn giả lùi hơn ba trăm dặm mới đứng vững giữa không trung, y không thể tin nổi mà nhìn thanh niên áo đen trong Cổ Thần Điện xa xa.
“Sao, tại sao có thể như vậy?”
Chỉ hai kiếm.
Kiếm Hoàng tôn giả chết, Tu Hoàng tôn giả bị đánh bay.
Đông Bá Tuyết Ưng liếc nhìn binh khí và các vật phẩm mà Kiếm Hoàng tôn giả để lại trên mặt đất. Thật ra, Kiếm Hoàng tôn giả chết rất oan uổng. Nếu không phải đang ở trong Cổ Thần Điện, dù thân thể có bị đánh nát cũng có thể nhanh chóng ngưng tụ lại. Nhưng ngay cả bậc thềm bên ngoài đã đủ khiến ‘Sùng Thị Lão Tổ’ phải quỳ mọp, uy áp bên trong đại điện lại càng gần như là cực hạn mà Kiếm Hoàng tôn giả có thể chịu đựng.
Khi còn nguyên vẹn thì không sao, nhưng một khi thân thể bị đánh cho tan rã, năng lực chống cự liền yếu đi rất nhiều. Dưới uy áp khủng khiếp của đại điện, hắn bị hủy diệt ngay lập tức, ngay cả Tu Hoàng tôn giả cũng không kịp cứu.
“Dám cứng đối cứng với ta.” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu lẩm bẩm, “Kết quả thân thể tan rã, còn bị uy áp trong điện trấn chết thẳng cẳng.”
Hắn nào biết.
Kiếm Hoàng tôn giả tuy biết việc ‘nâng cửa đá’ cần lực lượng rất lớn, nhưng rốt cuộc lớn đến mức nào thì hắn cũng không rõ! Hơn nữa, lúc trước khi Đông Bá Tuyết Ưng giao thủ với Phi Hỏa cung chủ, cũng chưa từng dùng thuần túy lực lượng để đánh nổ đối phương, chỉ là đánh bay mà thôi. Thêm vào đó, hắn rất có lòng tin vào kiếm thuật hóa giải lực đạo của mình, cho nên mới tự nhiên toàn lực ứng phó phối hợp với sư phụ.
Nào ngờ lại sai lầm thái quá! Lúc giao thủ với Phi Hỏa cung chủ, Đông Bá Tuyết Ưng nhiều nhất cũng chỉ phát huy năm thành lực lượng, còn lần này lại là bùng nổ hoàn toàn.
“Cái cửa đá này?”
Đông Bá Tuyết Ưng đi đến chỗ lúc trước mình nâng cửa đá, ngẩng đầu nhìn, rồi nhíu mày, “Cửa đá nâng lên đã bị kẹt cứng, căn bản không thể hạ xuống được nữa.”
Nếu có thể hạ xuống đóng cửa lại, mình có thể an tâm lấy hồ lô màu đen kia, sau khi lấy được rồi lại nâng cửa lên là xong.
Nhưng trên thực tế, cửa đá đã nâng lên… thì hắn cũng không có cách nào làm nó hạ xuống.
“Phi Tuyết Giới Thần!” Tu Hoàng tôn giả phẫn nộ gầm lên từ phía xa.