“Ta tính tình bất định, phiêu bạc khắp nơi. Cộng thêm đại chiến lần trước, kết oán với mấy tên tử thù, lại càng không dám dừng lại ở một chỗ.”
“Cho nên ngươi cũng đừng tới tìm ta! Càng tuyệt đối đừng nói... ngươi là đồ đệ của Cổ Kỳ ta! Một khi tin tức công khai, cái mạng nhỏ của ngươi chỉ sợ cũng không còn, mấy tên tử thù của ta, thực lực đều không thua gì ta.”
“Nếu ta gây họa cho ngươi, đồ đệ duy nhất của ta không còn nữa, ta sẽ đau lòng, đau lòng vì không biết đến khi nào mới lại thu được một đồ đệ.”
“Còn có...”
Sinh vật hình người màu xám không nhịn được nói: “Nếu ngươi thật sự muốn biết ta ở đâu, tương lai gặp Thiên Ngu, gặp kiếm chủ Hồ Tâm đảo, ngươi có thể hỏi bọn họ. Bọn họ cũng đều biết.”
“Được rồi, nói đến đây thôi, tiểu tử, chuẩn bị tiếp nhận truyền thừa đi.” Sinh vật hình người màu xám nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, vẫn không nhịn được nói một câu: “Ngươi đến bây giờ, ngay cả một tiếng sư phụ cũng chưa từng gọi nhỉ? Tuy ta không dạy ngươi điều gì, 《 Hành Giả Bí Tàng 》 cũng không phải do ta sáng tạo, nhưng ít nhiều ta cũng có ân truyền đạo, cũng truyền cho ngươi bảo vật hộ đạo.”
Đông Bá Tuyết Ưng cũng thấy xấu hổ.
Thật sự là lúc trước, hắn phải trải qua khảo nghiệm ‘luyện hóa nhận chủ hắc hồ lô’, không thông qua khảo nghiệm thì không có tư cách nhận được truyền thừa, cho nên trong lòng Đông Bá Tuyết Ưng vẫn không cho rằng mình là đồ đệ của vị tiền bối này! Nay vừa luyện hóa xong đã đến đây, tâm lý vẫn chưa chuyển biến kịp.
Bất kể thế nào.
Vị hư không hành giả ‘Cổ Kỳ’ thực lực cường đại lại lần đầu thu đồ đệ này có ân lớn đối với mình, cũng rất quan tâm đến an nguy của mình, Đông Bá Tuyết Ưng cũng cam tâm tình nguyện hô: “Đồ nhi Đông Bá Tuyết Ưng bái kiến sư phụ.”
“Ừm, có lẽ ngươi có mấy vị sư phụ, nhưng ta cũng chỉ có một đồ đệ là ngươi. Nhớ kỹ, phải giữ bí mật! Đừng để bại lộ, sư phụ ngươi hiện tại đang gặp phiền toái không nhỏ, còn phải phiêu bạc khắp nơi trốn tránh.” Sinh vật hình người màu xám cười nhắc nhở, sau đó thân thể khổng lồ của hắn dần dần trở nên trong suốt, trên thân thể hình người khổng lồ màu xám xuất hiện vô số sợi tơ rậm rạp.
Vô số sợi tơ cấu thành sinh vật hình người màu xám khổng lồ ấy, nói một cách đơn giản, toàn bộ sinh vật hình người màu xám thật ra chính là một trận đồ siêu cấp to lớn! So với tầng thứ nhất của 《 Hành Giả Bí Tàng 》 còn phức tạp hơn không biết bao nhiêu lần! So với quy tắc vận hành của vật chất giới, sự vận hành của Thái Dương tinh, Nguyệt Lượng tinh còn huyền diệu hơn không biết bao nhiêu.
Đây là di sản do người sáng tạo cổ xưa nhất của toàn bộ nhất mạch hư không hành giả để lại.
Ngay cả ‘Cổ Kỳ’ cũng chỉ tu luyện đến tầng thứ 55! Bởi vì chính y chưa tu luyện đến mức tận cùng nên không thể dễ dàng truyền đạo, chỉ có thể để lại một hóa thân. Hóa thân này ẩn chứa một tia linh hồn, trong linh hồn vốn có 《 Hành Giả Bí Tàng 》 hoàn chỉnh, như vậy mới có thể tiến hành truyền đạo!
Ầm...
Sinh vật hình người màu xám khổng lồ trong nháy mắt co rút lại kịch liệt, cuối cùng hóa thành một luồng sáng, bay thẳng vào mi tâm của Đông Bá Tuyết Ưng.
Ông!
Hắn chỉ cảm thấy ý thức nổ vang.
Bất kể là bản tôn hay phân thân, đều mất đi ý thức trong khoảnh khắc.
Cũng không biết đã trôi qua bao lâu.
Đông Bá Tuyết Ưng mới giật mình tỉnh táo lại, hắn liền quan sát bên trong thần tâm của bản tôn. Nay thần tâm của bản tôn toàn thân trong suốt như lưu ly, 《 Hành Giả Bí Tàng 》 đã hoàn toàn dung nhập vào từng ngóc ngách của thần tâm, khó mà phát hiện được, chỉ có tin tức truyền đến cho biết, hiện tại mình mới ở tầng thứ 2 của trận đồ 《 Hành Giả Bí Tàng 》, luyện thành một tầng sẽ tự nhiên lĩnh hội được tầng tiếp theo! 《 Hành Giả Bí Tàng 》 này cùng một thể với linh hồn, không ai có thể cướp đoạt.
“Ừm?” Đông Bá Tuyết Ưng giật mình nhìn thế giới rộng lớn xung quanh, toàn bộ thế giới đang dần dần sụp đổ, chỉ có một luồng lực lượng bao bọc lấy hắn, không để hắn chịu thương tổn.
Giống như nhà cửa sụp đổ.
Không gian vũ trụ loại nhỏ này sụp đổ, cũng là từng khối rạn nứt vỡ ra, hơn nữa tốc độ sụp đổ càng lúc càng nhanh, cho đến cuối cùng ầm ầm tan vỡ.
Mà Đông Bá Tuyết Ưng ở trong vòng bảo hộ, từ đầu đến cuối không chịu chút chấn động nào.
Trước mắt là một khoảng tinh không.
“Ở trong phạm vi lãnh thổ của Thời Không đảo.” Đông Bá Tuyết Ưng cảm ứng được nhân quả, lập tức xác định vị trí của mình.
“Không ngờ vị sư phụ hư không hành giả này của ta lại tham gia một trận đại chiến, khiến cả Thánh giới cũng vỡ thành nhiều mảnh, cấp độ này quả thực cách ta quá xa.” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm cảm khái. Tuy thời gian tiếp xúc rất ngắn, nhưng hắn vẫn rất có hảo cảm đối với vị sư phụ thứ hai này của mình.
Tu hành đến nay, trước khi tiến vào Thần giới, hắn chưa có sư phụ theo đúng nghĩa! Lúc trở thành Siêu Phàm, những người như Trì Khâu Bạch, Tư Không Dương đều từng chỉ điểm hắn, nhưng đó đều là chỉ điểm một nhóm Siêu Phàm trẻ tuổi có hắn ở trong đó! Không phải là bái sư theo đúng nghĩa.
Bái sư, truyền đạo, đối với giới tu hành giả là chuyện vô cùng được coi trọng.
Sư phụ đầu tiên theo đúng nghĩa của hắn là Huyết Nhận Thần Đế!
Hư không hành giả Cổ Kỳ, tuy chỉ điểm cho hắn rất ít, nhưng ân truyền đạo này cũng là tâm huyết của y. Ngoài việc luyện chế hắc hồ lô, y còn để lại một hóa thân ở đây chờ đợi suốt thời gian dài.
“Bất kể thế nào, vị sư phụ này vẫn rất quan tâm ta, hơn nữa ta lại còn là đồ đệ đầu tiên của y. Cũng không biết y có mấy tử địch, rốt cuộc có lai lịch thế nào, mà lại không cho ta bại lộ quan hệ với y, sợ liên lụy đến ta.” Đông Bá Tuyết Ưng lập tức lắc đầu, tất cả những chuyện này tạm thời vẫn còn quá xa vời đối với hắn.
...
Trong gian điện rộng lớn của Mẫu Tổ giáo.
Giáo chủ có răng nanh một mình khoanh chân ngồi, hắn nhắm mắt lại, tiếng tim đập vang vọng khắp gian điện, khiến cả gian điện cũng khẽ rung động theo.
Bỗng nhiên...
“Giáo chủ, Đông Bá Tuyết Ưng đã xuất hiện, ở trong phạm vi lãnh thổ của Thời Không đảo!” Một tin tức truyền đến.
Tiếng tim đập vang vọng trong gian điện đột nhiên biến mất, giáo chủ có răng nanh mở mắt, trong đôi mắt lóe lên sát khí băng lạnh: “Rốt cuộc cũng đã hiện thân rồi.”
Rất nhanh sau đó, 5 vị giáo chủ khác đã đến chỗ của giáo chủ có răng nanh.
“Đông Bá Tuyết Ưng đã xuất hiện.” Giáo chủ có răng nanh lạnh lùng nói: “Là ở trong phạm vi lãnh thổ của Thời Không đảo, cho nên chúng ta phải tấn công thật nhanh, chỉ cần chậm một chút, Thời Không đảo chủ có thể sẽ đến! Bàn về xuyên qua thời không, Thời Không đảo chủ là người lợi hại nhất. Đồng thời, cái hắc hồ lô kia của Đông Bá Tuyết Ưng tuy công kích có phần vụng về nhưng uy thế lại vô cùng lớn, một khi để hắn kịp phản ứng, dùng hắc hồ lô phản công, cũng có thể sẽ trì hoãn thời gian.”
“Cho nên phải thật nhanh.”
“Khi Đông Bá Tuyết Ưng còn chưa kịp phản ứng, đòn tấn công đã ập xuống, đoạt mạng hắn trong nháy mắt.” Giáo chủ có răng nanh nói.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿