Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 984: CHƯƠNG 1036: TAM ĐIỆN HẠ TẶNG QUÀ

“Được, chúng ta đi.”

Giao Vân Lưu gật đầu, lập tức dẫn hộ vệ rời đi. Tuy đang ở dưới lòng đất nhưng xung quanh vẫn có các tòa pháp trận cổ xưa, phòng bị vô cùng nghiêm ngặt. Ánh mắt Giao Vân Lưu lướt qua những pháp trận này, âm thầm gật gù. Dù biết còn lâu trái cây mới chín, nhưng hắn vẫn không kìm được mà thường xuyên đến xem. Hắn chỉ sợ... sợ xảy ra bất trắc. Phải tận mắt thấy trái cây vẫn đang sinh trưởng, hắn mới có thể yên tâm.

Dù hắn ở ngay trên mặt đất, thậm chí pháp trận cũng do chính hắn khống chế, nhưng hắn vẫn không ngừng đến kiểm tra.

“Chờ trái cây chín, thực lực của ta sẽ tăng vọt, thậm chí có thể hoàn toàn thức tỉnh huyết mạch để bước vào cấp Chúa Tể, cũng có thể được phong vương.” Một tia hung tợn lóe lên trong mắt Giao Vân Lưu rồi nhanh chóng ẩn sâu vào trong.

...

Giao Vân Lưu dẫn theo hộ vệ nhanh chóng trở lại mặt đất, dưới sự dẫn dắt của một phân thân khác của Sơn Đan, hắn chủ động tiến lên nghênh đón.

“Vị này chính là Đông Bá Tuyết Ưng huynh đệ sao?” Giao Vân Lưu mỉm cười hỏi.

Đông Bá Tuyết Ưng vừa đáp xuống tinh cầu này liền thấy Tam điện hạ dẫn theo một đám hộ vệ đích thân đến nghênh đón. Bản tôn Sơn Đan ở bên cạnh cũng nhắc nhở: “Vị này chính là Tam điện hạ.”

“Ra mắt Tam điện hạ.” Đông Bá Tuyết Ưng hơi hành lễ.

“Ta vẫn luôn chiêu mộ hộ vệ, Đông Bá Tuyết Ưng huynh đệ có thể đến, ta rất vui mừng. Nhưng ta cũng muốn xem qua thực lực của Đông Bá huynh đệ một chút, thấy thế nào?” Tam điện hạ Giao Vân Lưu nói. Dù sao, cho dù là Tôn Giả thì thực lực cũng có mạnh có yếu, đối với hộ vệ thân cận, hắn ít nhất cũng phải có hiểu biết sơ bộ.

Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu: “Bất cứ lúc nào.”

“Vậy Tùng hộ vệ, ngươi hãy giao thủ với Đông Bá huynh đệ một phen.” Tam điện hạ Giao Vân Lưu ra lệnh.

“Vâng.”

Từ trong đám hộ vệ, một nam tử cao lớn vạm vỡ, toàn thân đen bóng bước ra. Thân thể hắn hoàn toàn do kim loại đúc thành, không phải sinh mệnh huyết nhục.

Đông Bá Tuyết Ưng biết người trước mắt này là một dị tộc, bởi lẽ vũ trụ này tu hành theo hệ thống huyết mạch, tự nhiên đều là sinh mệnh huyết nhục! Trước đó hắn đã nghe Sơn Đan nói, trong số các hộ vệ của Tam điện hạ, có 15 vị đến từ vũ trụ này, còn dị tộc có năm vị. Nếu hắn gia nhập, sẽ là người thứ sáu!

“Chúng ta ra tinh không giao thủ.” Giọng Tùng hộ vệ trầm thấp hùng hậu. Nói xong, y khẽ cất bước đã đến giữa tinh không.

Đông Bá Tuyết Ưng cũng theo đó bay vào tinh không.

Hai người xa xa đối mặt.

“Bắt đầu đi.” Phía dưới, Tam điện hạ cùng một đám hộ vệ đều ngẩng đầu quan sát, với thị lực của họ, ai nấy đều có thể thấy rõ ràng.

“Gàooooo!”

Tùng hộ vệ đột nhiên rống lên một tiếng.

Từ trong miệng y trực tiếp phun ra một luồng sóng ánh sáng màu trắng, gần như trong nháy mắt đã ập đến trước mặt Đông Bá Tuyết Ưng. Các hộ vệ bên dưới xem trận đấu đều lặng lẽ quan sát. Bọn họ đều rất rõ, đây là một trong những sát chiêu thuộc hệ thống tu hành của vũ trụ bọn họ mà Tùng hộ vệ sở hữu, dao động được thai nghén trong cơ thể, uy lực cực mạnh, phần lớn bọn họ cũng không dám ngạnh kháng. Bọn họ cảm thấy chỉ với một chiêu này, gã tên ‘Đông Bá Tuyết Ưng’ kia có lẽ phải tốn không ít công sức, thậm chí có khả năng sẽ thua.

Vù.

Luồng sáng xuyên qua thân thể Đông Bá Tuyết Ưng rồi biến mất ở tinh không xa thẳm.

Mà Đông Bá Tuyết Ưng lại không hề hấn gì!

“Hửm?” Ở phía xa, Tùng hộ vệ kinh ngạc. Phía dưới, Tam điện hạ đang xem trận đấu thì hai mắt sáng rực, các hộ vệ khác cũng vô cùng kinh ngạc. Lại có thể chính diện ngạnh kháng mà không hề hấn gì, thân thể cứ như là hư ảo?

“Đến lượt ta.” Đông Bá Tuyết Ưng cười. Hắn thi triển chính là thủ đoạn của Hư Giới Thiên Địa, nhìn như vẫn đứng tại chỗ nhưng thực chất đã tiến vào bên trong Hư Giới Thiên Địa. Đòn tấn công của đối phương tuy có một chút ảnh hưởng đến Hư Giới Thiên Địa, nhưng chút uy lực ấy thân thể hắn có thể dễ dàng chống đỡ, không cần di chuyển dù chỉ một bước.

Đông Bá Tuyết Ưng khẽ lật tay, trong tay xuất hiện một chiếc phi tiêu.

Phi tiêu này cũng là chiến lợi phẩm đoạt được từ một Hộ pháp Mẫu Tổ giáo. Một bộ phi tiêu gồm 12 chiếc, được tạo thành từ xương cốt kỳ dị. Tuy không phải chân thần khí, nhưng về độ cứng rắn và sắc bén lại không thua kém gì chân thần khí. Thực tế, binh khí của Mẫu Tổ giáo phần lớn là những loại tương đối nguyên thủy như côn, bổng, đao, kiếm… nhưng thường đều đủ sức đối chọi trực diện với chân thần khí.

“Vút.”

Phi tiêu được ném đi, biến mất không dấu vết.

Nó xuyên thấu qua Hư Giới Thiên Địa, xuất hiện ngay trước người kẻ địch.

“Hả? Phi tiêu đâu? Ở đâu?” Tùng hộ vệ trừng lớn đôi mắt kim loại nhìn bốn phía, cẩn thận cảnh giác. Nhưng ngay sau đó, sắc mặt y đại biến, phi tiêu đã xuất hiện ngay trước ngực.

“Ầm!”

Không kịp phòng ngự.

Một đòn ẩn chứa một phần sức mạnh thân thể cường đại của Đông Bá Tuyết Ưng hiện nay, lại ẩn chứa Sát Lục Đạo... thậm chí xuyên thấu qua Hư Giới Thiên Địa đến trước người kẻ địch, khiến kẻ địch ngay cả cơ hội ngăn cản cũng không có.

Một tiếng nổ vang.

Ngực Tùng hộ vệ đã bị xuyên thủng một lỗ lớn.

Tùng hộ vệ có chút ngây người, cúi đầu nhìn xuống, rồi lại quay đầu nhìn quanh, chiếc phi tiêu vừa tấn công y đã biến mất không dấu vết.

“Ta thua rồi.” Tùng hộ vệ trầm giọng nói. Y biết rõ dù có thử lại lần nữa, y vẫn không thể chống đỡ được phi tiêu kia. “Đông Bá huynh quả thực lợi hại, ta tự thấy không bằng!”

“Thân thể của Tùng hộ vệ cũng thật bất phàm, một đòn như vậy của ta cũng chỉ đục được một lỗ thủng.” Đông Bá Tuyết Ưng nói. Vốn dĩ hắn định làm đối phương bị thương nặng, chỉ cần giữ lại sinh cơ là được. Nào ngờ sau khi miễn cưỡng xuyên qua ngực đối phương, uy thế của phi tiêu đã gần như cạn kiệt. Thân thể của đối phương hiển nhiên vô cùng cứng cỏi.

...

Tam điện hạ Giao Vân Lưu rất nhiệt tình: “Đông Bá hộ vệ thực lực phi phàm, nhưng ta thấy Đông Bá hộ vệ không có binh khí tốt, ngay cả một món chân thần khí cũng không có. Đông Bá hộ vệ sở trường dùng phi tiêu sao?”

“Không phải, là trường thương.” Đông Bá Tuyết Ưng đáp.

“Trường thương…” Giao Vân Lưu gật đầu, “Ta quả thực có một cây trường thương, là ta trộm được từ trong kho báu của phụ thân.”

Nói xong hắn vung tay lên.

Trước mặt hắn xuất hiện một bộ áo bào màu đen, một cây trường thương màu bạc trắng, thậm chí bên cạnh còn có một chiếc chiến thuyền màu xám. Kiểu dáng của chiếc chiến thuyền này vô cùng giống với chiếc mà Sơn Đan đã điều khiển trước đó.

Đông Bá Tuyết Ưng sửng sốt.

“Nhận lấy đi, mỗi hộ vệ đều có.” Giao Vân Lưu nói.

Đông Bá Tuyết Ưng lập tức nhận lấy. Vừa cầm vào, hắn đã cảm nhận được sự sắc bén kinh khủng ẩn chứa trong cây trường thương màu bạc trắng này, chỉ riêng độ sắc bén dường như còn vượt trên cả Huyết Xà Thương. Chỉ là phương pháp luyện chế của cây trường thương này không giống với những chân thần khí như Huyết Xà Thương, bên trong nó không chứa Đạo của Vĩnh Hằng Cảnh, cũng không phải Đạo của Khai Ích Cảnh, mà là từng tầng pháp trận cổ xưa phức tạp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!