“Vì sao lại là hắn? Lại là hắn? Ta không cam lòng, không cam lòng!” Giao Vân Lưu điện hạ nhìn nam tử giáp vàng ở phía xa, thân thể cũng đang run lên, hiển nhiên đã phẫn nộ đến cực điểm. “Ta phát hiện cây Hắc Ma Thánh Quả, ẩn nhẫn lâu như vậy, chỉ chờ mượn Hắc Ma Thánh Quả để tu luyện đột phá, sao hắn lại tới? Ta thật sự không cam lòng!”
Giao Vân Lưu điện hạ nhìn một đám hộ vệ dưới trướng mình và một đám hộ vệ của đại ca hắn sắp giao thủ ở đằng xa, trong lòng đau như cắt.
Hắn biết.
Vị Hồng Ma Thần Đế kia sẽ tùy ý ra tay quét sạch những hộ vệ mạnh nhất của hắn, còn những người khác sẽ bị vây giết.
“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?” Giao Vân Lưu cảm thấy phẫn nộ, tuyệt vọng, không cam lòng, máu trong người cũng đang sôi trào, đầu óc như muốn nổ tung.
Bỗng nhiên ——
Giao Vân Lưu ngẩn người.
Hắn sững sờ nhìn về phía xa, mười hai chiếc phi tiêu xuyên qua ngực mười hai vị hộ vệ rồi biến mất, thân thể của những hộ vệ này lập tức sụp đổ, chỉ có một vị sau khi sụp đổ lại tái sinh từ trong hư không.
Ánh mắt Giao Vân Lưu rơi trên người Đông Bá Tuyết Ưng ở đằng xa, lúc này, mười hai chiếc phi tiêu kia đã xuất hiện trước mặt Đông Bá Tuyết Ưng, hắn vung tay thu chúng lại.
“Đông Bá hộ vệ?” Giao Vân Lưu lẩm bẩm.
...
Bị dọa ngây người.
Bị dọa ngốc rồi!
Đừng nói đám hộ vệ địch quân, ngay cả những đồng đội bên cạnh cũng bị dọa cho sững sờ.
Chỉ ném mấy chiếc phi tiêu đã giết chết mười một hộ vệ cấp Tôn Giả? Bọn họ đều mặc áo giáp, vậy mà vẫn bị xuyên thủng và giết chết chỉ bằng một đòn?
Vị đại điện hạ kia tổng cộng mới có bao nhiêu hộ vệ? Cũng chỉ hơn hai mươi vị! Đủ để giết mấy lần?
“Đông Bá huynh đệ?” Sơn Đan, Tùng hộ vệ… cả đám đều ngỡ ngàng, bọn họ không dám tin người đồng đội từng luận bàn với mình vài lần, tính tình rất tốt lại khủng bố đến mức này.
“Còn không đi?”
Đông Bá Tuyết Ưng nói xong, không hề dừng lại, tiếp tục bay về phía Giao Vân Lưu điện hạ ở đằng xa.
“Lui!” Trong khi đó, các hộ vệ của đại điện hạ đều kinh hãi tháo chạy, bọn họ không còn một chút ý niệm chiến đấu nào. Đông Bá Tuyết Ưng lúc này quá mạnh, so với Thanh Quân, Bàng Y trước khi thành Chúa Tể còn mạnh hơn nhiều. Đối với những Tôn Giả như bọn họ, đây chẳng khác nào một cuộc tàn sát.
“Chênh lệch quá lớn, khó trách trong trận quyết chiến cuối cùng, các vị sư tôn không cho phép Tôn Giả tham chiến.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ, ngay cả thực lực trước đây của mình, các Chúa Tể cũng chẳng để vào mắt, chỉ có sức mạnh của ‘Hắc Hồ Lô’ là có thể giúp được đôi chút mà thôi.
“Nhưng ta của ngày hôm nay, hẳn là đủ rồi.”
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn Huyết Ma Thần Đế, lập tức đáp xuống trước cửa cung điện, nhìn Giao Vân Lưu điện hạ vẫn còn đang sững sờ: “Điện hạ.”
“Đông Bá hộ vệ.” Giao Vân Lưu điện hạ thật sự quá rung động. Đối với vị Đông Bá hộ vệ mới gia nhập này, hắn cũng chỉ hậu đãi theo thói quen chứ không hề xem trọng. Hôm nay hắn đã ngây người. ‘Đông Bá hộ vệ’ này quả thực vượt quá sức tưởng tượng, e rằng tất cả hộ vệ dưới trướng đại ca hắn có liên thủ cũng sẽ bị quét sạch.
“Điện hạ không cần lo lắng, có ta ở đây, không ai có thể làm ngài bị thương.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
“Tốt, tốt, tốt, ngươi phải cẩn thận Hồng Ma Thần Đế kia, hắn là Chúa Tể, cực kỳ lợi hại.” Giao Vân Lưu điện hạ vẫn bất an, dù sao đó cũng là một Chúa Tể.
Đông Bá Tuyết Ưng cười.
Có thể địch nổi Chúa Tể hay không hắn chưa có nắm chắc, nhưng bảo vệ tốt điện hạ thì hắn lại có lòng tin! Đạt tới hư không hành giả tầng thứ sáu, ở phương diện thao túng hư không hắn mạnh hơn nhiều, có thể dễ dàng mang theo điện hạ đào thoát trong nháy mắt.
Nhưng, hắn cũng sẽ không dễ dàng nhận thua.
“Khẩu khí thật lớn.” Thanh âm lạnh như băng từ xa truyền đến.
Đông Bá Tuyết Ưng quay đầu lại.
Trên bầu trời xa xa, trên gương mặt của nam tử giáp vàng Giao Vân Đằng tràn đầy vẻ giận dữ: “Ngươi là hộ vệ mà tên đệ đệ vô năng của ta mới thu nhận? Hừ, ngươi đánh giá mình quá cao rồi.” Hắn nhìn về phía Hồng Ma Thần Đế bên cạnh.
Vị Hồng Ma Thần Đế độc nhãn bên cạnh lại tỏ ra vô cùng bình thản, còn nở một nụ cười: “Tiểu tử, thực lực không tệ, ở trong giới Tôn Giả đủ để xưng bá vô địch. Phải rồi, ngươi tên là gì?”
“Ta tên Đông Bá Tuyết Ưng.” Đông Bá Tuyết Ưng ngẩng đầu nhìn đối phương.
Hồng Ma Thần Đế cũng cảm thấy thú vị: “Ta muốn giết điện hạ của ngươi để lấy Hắc Ma Thánh Quả, ngươi chắc chắn muốn giao thủ với ta sao?”
Đông Bá Tuyết Ưng đè nén sự hưng phấn và mong chờ. Ba mươi triệu năm tu hành khiến hắn cũng không dám chắc về thực lực của chính mình. Quê hương sắp bước vào trận quyết chiến cuối cùng càng làm hắn cực kỳ mong đợi được giao thủ cùng Chúa Tể. Nhìn vị Hồng Ma Thần Đế trên trời cao, trong mắt Đông Bá Tuyết Ưng lóe lên thần quang, hắn nhếch miệng cười nói: “Rất mong được cùng ngươi một trận, ta trước đây còn chưa từng chiến đấu với Chúa Tể.”
Trên trời cao, Hồng Ma Thần Đế nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, cảm thấy càng thêm có ý tứ: “Tiểu tử, chính vì ngươi chưa từng chiến đấu với Chúa Tể, nên ngươi mới dám khiêu khích ta. Lát nữa ngươi sẽ biết khiêu khích một Chúa Tể là chuyện ngu xuẩn đến mức nào.”
“Hồng Ma Thần Đế, giết hắn.” Đại điện hạ Giao Vân Đằng đứng bên cạnh quát khẽ.
“Giết hắn.”
“Thần Đế, không thể để hắn chết quá dễ dàng, xem hắn còn dám kiêu ngạo hay không.” Tên phản đồ Sát Vân Nông vừa mới đầu quân cho đại điện hạ cũng vội vàng hùa theo, điều này làm các hộ vệ khác của đại điện hạ nghe xong đều thầm thì. Đối mặt kẻ địch thì nên giết, nhưng thực lực của Đông Bá Tuyết Ưng quá cường đại, dù có bị giết phân thân, mọi người cũng phải thừa nhận và bội phục từ đáy lòng.
Người ta dù có kiêu ngạo cũng là có bản lĩnh để kiêu ngạo, Thần Đế có tư cách giáo huấn, ngươi một tên phản đồ thì la lối cái gì?
“Giao thủ với Chúa Tể?” Về phía tam điện hạ Giao Vân Lưu, ai nấy đều vô cùng căng thẳng. Các hộ vệ như Sơn Đan và Tùng hộ vệ đều lo lắng nhìn theo. Mặc dù lúc trước đã thấy Đông Bá Tuyết Ưng đại triển thần uy, bọn họ vẫn không có bao nhiêu tự tin.
Chỉ có bản thân Đông Bá Tuyết Ưng là chiến ý ngút trời.
“Ngươi có biết không, các Chúa Tể đều có thể tự tạo ra lĩnh vực quy tắc của riêng mình.” Hồng Ma Thần Đế nói xong, thân thể hắn bắt đầu phóng ra hào quang mênh mông. Hào quang chiếu rọi khắp nơi, bao phủ phạm vi chừng ngàn thước xung quanh.
“Đây là lĩnh vực của ta.”
Thân hình hắn khẽ động, lập tức áp sát Đông Bá Tuyết Ưng, con mắt duy nhất của hắn gắt gao nhìn chằm chằm Đông Bá Tuyết Ưng. Khoảng cách đôi bên đã rất gần, lĩnh vực hắn phóng thích cũng bao phủ lấy Đông Bá Tuyết Ưng. “Lĩnh vực phân giải!”
“Xoẹt xoẹt xoẹt…”
Trong phạm vi lĩnh vực của hắn, tất cả đều bắt đầu vỡ nát, bất kể là hư không hay đất đá đều bắt đầu phân giải.