Virtus's Reader
Vạn Cổ Đại Đế

Chương 1103: CHƯƠNG 1099: CỐ NHÂN GẶP NHAU!

"Chủ nhân tuy đã thân thể thành thần, nhưng đối đầu với cường giả Thần Linh cảnh đỉnh phong đã là chuyện miễn cưỡng, huống chi là cường giả Chân Thần cảnh! Trừ phi chủ nhân có thể pháp tắc thành thần, đạt tới song thần cảnh giới, lại thêm Vô Tự Thiên Thư, may ra mới có thể đánh một trận!"

Trư Cương Liệt chậm rãi nói.

"Pháp tắc thành thần sao? Khó khăn biết nhường nào!"

Lăng Tiêu khẽ thở dài, tu vi của hắn bây giờ tuy đã đạt đến cảnh giới Phong Hào Chí Tôn, xem ra chỉ còn cách Thần Linh một bước chân, nhưng Thần Giới đại môn đã đóng lại, căn bản không có cách nào tìm hiểu Thần đạo pháp tắc, luyện hóa Thần linh khí. Độ khó của việc pháp tắc thành thần không hề nhỏ hơn so với thân thể thành thần.

Lăng Tiêu cũng là nhờ có Thiên Đạo Lôi Kiếp Trà mới có thể thân thể thành thần, còn việc pháp tắc thành thần e rằng không thể hoàn thành trong thời gian ngắn được!

"Chuyện này cứ từ từ bàn bạc!"

Lăng Tiêu chậm rãi nói, trong thời gian ngắn nếu không có đại tạo hóa nào thì rất khó để pháp tắc thành thần.

Vèo!

Lăng Tiêu từ trên chín tầng trời thong thả bước xuống!

Trên những gương mặt quen thuộc của Lão Sơn Dương, Vô Lương đạo nhân, Long Ngạo Thiên, Lục Kiếm Nhất, Nguyệt Thần và Phượng Nữ đều tràn ngập vẻ kích động tột cùng.

"Ha ha ha... Lăng Tiêu! Mười ngàn năm, cuối cùng ngươi cũng đã đại thù được báo, cuối cùng cũng giết được tên tiểu nhân Chân Long kia!"

Lão Sơn Dương kích động đến hai mắt đỏ hoe, không nhịn được chạy tới nói.

"Giết Chân Long chưa tính là đại thù đã báo, kẻ địch thật sự của chúng ta bây giờ là vực ngoại Thiên Ma!" Lăng Tiêu khẽ mỉm cười đáp.

"Tiêu nhi, con cuối cùng cũng đã trở về! Sáu năm nay con đã đi đâu? Mẫu thân không cần biết con có phải là Thôn Thiên Chí Tôn hay không, mẫu thân chỉ biết, con là Tiêu nhi của ta, mãi mãi là như vậy!"

Long Hàn Yên đôi mắt đỏ hoe nhưng ngập tràn ý cười, tiến lên ôm chầm lấy Lăng Tiêu.

Lòng Lăng Tiêu cũng ấm áp vô cùng, thứ tình mẫu tử thuần khiết này khiến hắn quyến luyến không rời. Kiếp trước hắn là cô nhi, kiếp này cuối cùng cũng có cha mẹ ruột thịt, hắn vô cùng trân trọng điều đó.

"Mẫu thân yên tâm, kiếp trước ta là cô nhi Lăng Tiêu không cha không mẹ, nhưng kiếp này ta là Lăng Tiêu có mẹ!"

Lăng Tiêu khẽ cười, ôm Long Hàn Yên vào lòng, cảm thấy ấm áp và bình yên vô hạn.

"Bạch Long Mã, Lăng Tiêu là đại ca của ta, ngươi chỉ là một con vật cưỡi mà cũng dám gọi chủ nhân là đại ca? Ta thấy ngươi ngứa đòn lắm rồi phải không!"

Ánh mắt Lão Sơn Dương rơi xuống người Bạch Long Mã, nhìn nó với vẻ không mấy thiện ý.

"Đại ca của ngươi? Ta nhổ vào! Một con dê già mà thôi, cũng dám so bì với Long Mã vĩ đại cao quý này ư? Ngươi có muốn làm vật cưỡi cũng chẳng ai thèm!"

Bạch Long Mã vô cùng cao ngạo liếc nhìn Lão Sơn Dương, khinh thường nói.

"Ngươi nói cái gì? Một con Long Mã tạp huyết mà cũng dám ngang ngược trước mặt bản Đế? Hôm nay bản Đế không cho ngươi biết tay, ngươi còn không phục đúng không?"

Lão Sơn Dương nhất thời xù lông, trong mắt lộ ra vẻ khó chịu.

Một dê một ngựa trừng mắt nhìn nhau, xem chừng sắp lao vào sống mái.

"Được rồi, hai ngươi đừng ồn ào nữa!"

Lăng Tiêu có chút bất đắc dĩ quát chúng dừng lại, chỉ sợ hai tên ngốc này cứ thế mà đánh nhau thật.

Mọi người cũng đều bất đắc dĩ bật cười, nhưng việc Long Mã, một Thần Thú trong truyền thuyết thượng cổ, lại xuất hiện và trở thành vật cưỡi của Lăng Tiêu khiến ai nấy cũng vô cùng thán phục.

"Bái kiến sư tôn!"

Lục Kiếm Nhất cũng với vẻ mặt đầy sùng bái và kích động tiến lên hành lễ, hắn đã hoàn toàn vỡ lẽ, hóa ra người thanh niên ở Càn Nguyên Sơn kia chính là Lăng Tiêu.

Trước đó hắn vẫn còn thắc mắc tại sao trong Chiến Thần giới lại xuất hiện một người mạnh mẽ như vậy, không ngờ đó lại chính là Lăng Tiêu.

"Biểu ca, con Bạch Long Mã này lợi hại thật đấy, ngay cả Chân Long Chí Tôn cũng phải chịu thiệt trong tay nó, hơn xa con hàng cùi bắp của ta rồi!"

Long Ngạo Thiên cũng vô cùng kích động bước tới, có chút kinh ngạc nhìn Bạch Long Mã nói.

Mà Hỏa Kỳ Lân thì có vẻ hơi buồn bực, chưa từng thấy qua người chủ nhân nào không biết xấu hổ như vậy, trước đó còn xin Lăng Tiêu cho Hỏa Kỳ Lân làm thú cưỡi, kết quả bây giờ thấy Bạch Long Mã thì mắt sáng rực cả lên.

"Lăng Tiêu, sáu năm không gặp, không ngờ ngươi đã đặt chân đến Thần Cảnh, trở thành thiên hạ đệ nhất nhân! Thật đáng mừng!"

"Nhưng nhiều năm không gặp như vậy, cũng thật khiến chúng ta vô cùng tưởng nhớ!"

Kiếm Vô Song, Độc Cô Huyết và Lý Cảnh Minh trong mắt đều tràn đầy ý cười, đồng loạt cất lời.

"Tham kiến tổ sư!"

Mà các cường giả vốn thuộc Trường Sinh Môn, dẫn đầu là Nam Cung Hiên và Đại trưởng lão, ai nấy đều vô cùng kích động, đồng loạt hướng về Lăng Tiêu hành lễ.

Bọn họ là những người kinh ngạc nhất, vị Thánh tử yêu nghiệt kia lại chính là thân chuyển thế của Thôn Thiên Chí Tôn tổ sư từ vạn năm trước.

Nhưng nghĩ đến sự hùng mạnh của Thôn Thiên Chí Tôn tổ sư, có một vị Thần Linh đương thời tọa trấn, tương lai Trường Sinh Môn nhất định sẽ trở thành đệ nhất Thánh địa của toàn cõi Chiến Thần giới.

Mà ánh mắt của nhóm nữ tử Nam Cung Tình, Liễu Phiêu Phiêu, Lệnh Thanh Thanh đều vừa kích động lại vừa phức tạp. Kích động là vì mười mấy năm qua, cuối cùng cũng lại được gặp Lăng Tiêu.

Mà thân phận của Lăng Tiêu lại là Thôn Thiên Chí Tôn tổ sư từ vạn năm trước, khiến trong lòng các nàng vô cùng phức tạp!

"Chư vị, đã lâu không gặp!"

Lăng Tiêu cũng khẽ mỉm cười, chắp tay nói với mọi người.

Trở lại Trường Sinh Môn, gặp được nhiều cố nhân như vậy, Lăng Tiêu trong lòng vô cùng cảm khái, nhưng cũng cảm thấy mười phần thân thiết.

Vù!

Trong hư không ánh sáng lóe lên, một cậu bé trắng trẻo mập mạp và một lão nhân râu tóc bạc phơ, dung mạo tuấn tú thong thả bước đến, toàn thân đều tỏa ra một luồng thần tính dao động.

Chỉ là trông họ đều có chút suy yếu, dường như đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề, trên mặt đều mang vẻ mệt mỏi.

"Lăng Tiêu, ngươi đã trở về? Tốt quá rồi! Mau đi với ta xem, tình hình của Tuế Nguyệt Thần Tướng bây giờ rất không ổn!"

Cậu bé và lão nhân râu tóc bạc phơ vừa nhìn thấy Lăng Tiêu, cậu bé lập tức mừng rỡ nói.

"Các ngươi là?"

Lăng Tiêu có chút nghi hoặc nhìn hai người này, cảm thấy có chút quen thuộc nhưng lại không nhận ra. Nhưng khi nghe tin tình hình của Lăng Chấn không ổn, sắc mặt hắn lập tức biến đổi.

"Lăng Tiêu, họ là Củ Cải Lớn và Trường Sinh Thảo, đã hóa hình rồi! Mấy năm qua, nếu không nhờ thần dịch của họ kéo dài tính mạng cho Tuế Nguyệt Thần Tướng, e rằng... Ngươi mau đi xem đi!"

Lão Sơn Dương trong mắt lộ ra một tia lo lắng, vội vàng nói.

"Củ Cải Lớn và Trường Sinh Thảo?"

Trong mắt Lăng Tiêu cũng lộ ra vẻ khó tin, Thần dược hóa hình là chuyện chỉ có trong thần thoại truyền thuyết, không ngờ cả hai đều đã hóa hình.

Nhưng lúc này hắn không có thời gian hàn huyên với họ, trong mắt lộ ra vẻ vô cùng lo lắng, vội vã đi theo họ hướng về bên trong Trường Sinh Sơn.

Sáu năm trước, Lăng Chấn vì giúp Lăng Tiêu giết chết Tả Hữu Thiên Tôn, đã không tiếc thi triển sức mạnh của Tuế Nguyệt Kinh, dẫn đến bị lực lượng thời gian phản phệ, gần như đèn cạn dầu. Nhờ có thần dịch của Củ Cải Lớn và Trường Sinh Thảo tẩm bổ suốt sáu năm qua mới có thể chống đỡ đến hiện tại, không ngờ tình hình lại đột ngột chuyển biến xấu.

Lăng Tiêu lòng như lửa đốt, chẳng màng trò chuyện với mọi người, lao đi vun vút, rất nhanh đã gặp được Lăng Chấn trong một gian cung điện...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!