Vẻ mặt ai nấy đều chấn động.
Dù sao đi nữa, Lữ Phương cũng là Phó viện trưởng của học viện, một cường giả Thần Vương cảnh lâu năm với thực lực vô cùng mạnh mẽ, vậy mà Long Ngạo Thiên lại dám nói chuyện với ông ta như thế, lẽ nào hắn không sợ Lữ Phương nổi giận giết chết hắn sao?
Dù gì, giới luật trong Học viện Chiến Thần vô cùng nghiêm ngặt, đệ tử nhục mạ Phó viện trưởng vốn là một tội rất lớn.
Vẻ mặt mọi người đều vô cùng cổ quái, đồng loạt nhìn về phía Lữ Phương.
Sắc mặt Lữ Phương lập tức trở nên lạnh như băng, trong mắt tuôn ra một tia sát ý sâu thẳm: "Long Ngạo Thiên, ngươi dám cả gan nhục mạ sư trưởng, ngu xuẩn mất khôn, xem ra hôm nay ta đành phải bắt ngươi lại!"
Ầm ầm!
Một luồng khí tức kinh khủng tỏa ra từ người Lữ Phương, ông ta tung một chưởng vỗ xuống Lăng Tiêu, quanh thân phảng phất hiện ra bóng ảnh của một dãy núi non hùng vĩ, bàn tay ấy che trời lấp đất ập xuống, như một ngọn Thái Cổ Thần Sơn, vô cùng cương mãnh.
Đây là Ngũ Nhạc Thần Chưởng, một trong chín đại tuyệt học, ẩn chứa sự nặng nề và cương mãnh của núi non, cường hãn vô song.
Đồng thời, kết hợp với tu vi Thần Vương cảnh của Lữ Phương, một chưởng này mang uy lực cực kỳ khủng bố.
Tất cả mọi người không khỏi rùng mình, Lữ Phương lại sử dụng cả Ngũ Nhạc Thần Chưởng, đây đâu phải là muốn bắt giữ Lăng Tiêu? Đây rõ ràng là muốn một chưởng đánh chết hắn!
Trong mắt Lăng Tiêu cũng lóe lên một tia sát ý, quanh người hắn ánh sáng bừng lên, phảng phất có năm vầng mặt trời nhỏ hiện ra trên ngực.
Tinh lực mênh mông cuộn trào, khí tức toàn thân Lăng Tiêu trở nên sâu không lường được, con ngươi sáng rực như nhật nguyệt, bất chợt tung một quyền về phía Lữ Phương!
Bất Diệt Chiến Thể hoàn toàn bộc phát!
Bất Diệt Chiến Thể của Lăng Tiêu hiện đã tu luyện đến tầng thứ tư viên mãn, chỉ còn thiếu một chút là có thể ba thần hóa rồng, thực lực khủng bố vô cùng.
Ngay cả Lưu Võ vận dụng Hỗn Nguyên Nhất Khí cũng không thể chống lại một đòn toàn lực của Lăng Tiêu, có thể thấy sức chiến đấu của hắn khủng bố đến mức nào.
Ầm!
Hư không rung chuyển dữ dội, quyền ấn màu vàng va chạm với chưởng ấn, tựa như hai ngọn Thái Cổ Thần Sơn đâm vào nhau, bùng nổ gợn sóng sức mạnh kinh thiên động địa.
Một luồng sóng âm kinh khủng lan tỏa ra, quét bay cả những đệ tử xung quanh, ai nấy đều khí huyết cuồn cuộn, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.
Mà Lăng Tiêu bị đánh bay ra khỏi luồng thần quang chói lọi đó, mặc dù khí huyết có chút cuộn trào, nhưng bản thân lại không hề bị thương tổn gì.
Ngũ Nhạc Thần Chưởng của Lữ Phương có thể nói là hoàn toàn vô dụng!
"Thần Vương cảnh hậu kỳ sao? Đáng tiếc tu vi này của ngươi đúng là tu vào thân chó rồi!"
Ánh mắt Lăng Tiêu càng thêm sáng rực, chiến ý quanh thân bốc lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Lữ Phương cũng ngày càng sắc bén.
"Cái gì?!"
Ánh mắt Lữ Phương chấn động, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Với tu vi Thần Vương cảnh hậu kỳ đường đường của mình, ông ta thi triển Ngũ Nhạc Thần Chưởng không những không thể trấn áp Lăng Tiêu, ngược lại còn bị hắn ung dung hóa giải như vậy, nhất thời khiến ông ta cảm thấy vô cùng nhục nhã.
"Khà khà, chỉ là một lão già cậy già lên mặt, người như vậy mà cũng làm được Phó viện trưởng, đúng là mất mặt!"
Lừa đen không hề khách khí, cười lạnh một tiếng.
"Ta biết ngay đại ca lợi hại mà, một Lữ Phương thì đáng là gì? Hay là thừa thắng xông lên đánh chết lão già này, cho mấy tên khốn kiếp kia xem sự lợi hại của chúng ta!"
Diệp Lương Thần cũng cười hì hì, hăm hở nói.
Mà ba người Lưu Võ, Lưu Văn Thanh và Lữ Viêm sắc mặt cũng vô cùng khó coi, gương mặt đầy vẻ khiếp sợ.
Thiên Thần cảnh viên mãn mà có thể chống lại Lữ Phương ở Thần Vương cảnh hậu kỳ, thiên phú của Long Ngạo Thiên này chẳng phải là quá yêu nghiệt rồi sao?
Những đệ tử xung quanh thậm chí đã bắt đầu đem Lăng Tiêu ra so sánh với Thiên Cương Đại sư huynh, có người còn cho rằng thực lực của Lăng Tiêu có lẽ không kém gì Thiên Cương Đại sư huynh!
Thế nhưng Lăng Tiêu mới vào Học viện Chiến Thần chưa đầy ba năm, tốc độ tiến bộ này cũng quá kinh khủng rồi!
"Long Ngạo Thiên, ngươi muốn chết!"
Lữ Phương có phần thẹn quá hóa giận, sát ý trong mắt bùng lên, khí tức quanh thân vào lúc này hoàn toàn bộc phát.
Một luồng hỏa diễm kinh khủng bao trùm lấy ông ta, khiến ông ta trông như một vị Hỏa Diễm Thần Vương, khống chế pháp tắc hỏa diễm của đất trời, uy nghiêm mà thần bí.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lười biếng vang lên giữa hư không.
"Lữ Phương, tu vi của ngươi tu vào thân chó hết rồi à? Phó viện trưởng đường đường mà lại đi chấp nhặt với một tên học trò, lẽ nào ngươi muốn phá hủy cả học viện này hay sao?"
Ánh sáng trong hư không lóe lên, xuất hiện một lão già mặc đạo bào cũ nát, tóc hoa râm, vác một cái hồ lô rượu lớn, lười biếng nhìn Lữ Phương nói.
"Sư thúc tổ, sao người lại đến đây?"
Lữ Phương nhìn thấy lão già trước mắt, khí thế vừa khó khăn lắm mới ngưng tụ được đã lập tức tan biến, tuy sắc mặt khó coi nhưng vẫn tỏ ra cung kính.
Tinh quang trong mắt Lăng Tiêu lóe lên, lão già này chính là Trưởng lão Võ Đài, chỉ là hắn không ngờ bối phận của Trưởng lão Võ Đài lại cao đến thế, ngay cả Lữ Phương cũng phải gọi ông là sư thúc tổ.
Hơn nữa, Lăng Tiêu có thể cảm nhận được, Trưởng lão Võ Đài trước mắt chỉ là một đạo hóa thân, không phải chân thân giáng lâm, nhưng cảm giác nguy hiểm mà ông mang lại cho Lăng Tiêu còn vượt xa Lữ Phương.
"Lẽ nào, ông ấy là..."
Ánh mắt Lăng Tiêu co rụt lại, rồi lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh.
Trưởng lão Võ Đài dường như cũng chú ý tới ánh mắt của Lăng Tiêu, liếc nhìn hắn rồi cười mắng: "Tiểu tử ngươi, chỉ giỏi gây chuyện, lại dám động thủ với cả Phó viện trưởng, còn không mau về bế quan sám hối?"
Khóe miệng Lữ Phương giật giật, còn bọn Lưu Võ và Lưu Văn Thanh thì lập tức phẫn nộ.
Lăng Tiêu dám động thủ với Phó viện trưởng, nếu theo giới luật của tông môn chắc chắn sẽ bị nghiêm trị, vậy mà lại bị Trưởng lão Võ Đài mấy câu nói đã cho qua.
Bế quan sám hối, đây mà gọi là trừng phạt sao?
Nhưng Lưu Võ biết vị Trưởng lão Võ Đài trước mắt này khủng bố đến mức nào, đó chính là một trong hai cây Định Hải Thần Châm của Học viện Chiến Thần, giống như Trưởng lão Võ Tàng, nói là Thái Thượng trưởng lão của học viện cũng không quá đáng.
Chẳng qua hai người họ ngày thường không màng thế sự, một người trông coi Võ đài Thần Chiến, một người trông coi Võ Tàng Lâu, nhưng ngay cả Viện trưởng ngày thường cũng phải hết mực cung kính với họ.
Nếu Trưởng lão Võ Đài cố ý muốn bảo vệ Lăng Tiêu, ngay cả Lữ Phương cũng không dám nói thêm gì.
"Trưởng lão, là Lữ Phó viện trưởng không phân phải trái, trắng đen, bao che cho Lưu Võ muốn giết ta, đệ tử không sai, kính xin trưởng lão giữ gìn lẽ phải!"
Lăng Tiêu nhìn Trưởng lão Võ Đài, thản nhiên nói.
Tất cả mọi người đều ngẩn ra, Long Ngạo Thiên này cũng quá không biết điều rồi?
Trưởng lão Võ Đài rõ ràng đã bênh vực hắn, chỉ nhẹ nhàng phạt hắn về bế quan sám hối, thế mà tên nhóc này vẫn không chịu bỏ qua, đây chẳng phải là làm mất mặt Trưởng lão Võ Đài sao!
Trưởng lão Võ Đài sẽ không vì thế mà nổi giận, một tát đập chết tên khốn kiếp này chứ?
Vài đệ tử thầm nghĩ một cách hả hê.
"Tên nhóc hỗn xược, vậy ngươi muốn thế nào?"
Trưởng lão Võ Đài có chút bất đắc dĩ nói, nhưng hoàn toàn không tức giận như mọi người nghĩ.
"Trưởng lão, nể mặt lão nhân gia ngài, chuyện của Lữ Phó viện trưởng ta sẽ không truy cứu! Nhưng Lưu Võ muốn giết ta, nhất định phải cho ta một lời giải thích!"
Lăng Tiêu vô cùng bình tĩnh nói.