Hồng Mông tử khí lượn lờ quanh thân Lăng Tiêu, tỏa ra ánh sáng óng ánh trong suốt, ẩn chứa một loại sức mạnh thần bí, bảo vệ thân thể hắn không bị vỡ nát hoàn toàn.
Lúc này, trạng thái của Lăng Tiêu vô cùng kỳ lạ. Toàn thân hắn chi chít những vết rạn nứt, bên trong cơ thể vẫn liên tục có ma khí màu đen tỏa ra, đồng thời còn có cả những pháp tắc Đại đạo hỗn loạn, lực lượng không gian, lực lượng thời gian cùng các loại sức mạnh thần bí khác. Thứ sức mạnh ấy khiến người ta nhìn thấy cũng phải tê cả da đầu, cho dù là Vô Thượng Thánh Vương nếu gánh chịu thương thế nặng nề đến vậy cũng sẽ tan xương nát thịt trong nháy mắt.
Chính Hồng Mông tử khí đã bảo vệ thân thể, thậm chí cả nguyên thần đầy vết thương của Lăng Tiêu.
Mà Thiên Ngục Huyết Dương lại như một trái tim khổng lồ, giờ khắc này vẫn đang co bóp đầy nhịp điệu. Mỗi một lần đập, nó đều phun trào ra lực lượng sinh mệnh bàng bạc và bị thân thể Lăng Tiêu nuốt chửng.
“Lẽ nào đây là trái tim của một vị Đại Đế?”
Cẩm Sắt cũng kinh hãi tột độ trong lòng. Nàng mơ hồ đoán ra vì sao bên ngoài lại có nhiều Thánh Nhân của Thiên Ngục Giới thèm muốn Thiên Ngục Huyết Dương đến vậy. Nếu Thiên Ngục Huyết Dương thật sự là trái tim của một vị Đại Đế, e rằng sẽ khiến cả Thiên Ngục Giới phải điên cuồng.
Mà hiện tại, Thiên Ngục Huyết Dương đã trở thành Sinh Mệnh Chi Nguyên của Lăng Tiêu, là căn bản để duy trì sinh mệnh cho hắn.
“Nếu sinh cơ chứa trong Thiên Ngục Huyết Dương này có thể bị Lăng Tiêu ca ca thôn phệ toàn bộ, nói không chừng huynh ấy sẽ hoàn toàn tỉnh lại! Nhưng hiệu suất thế này vẫn quá chậm...”
Cẩm Sắt khẽ nhíu mày, thầm nghĩ.
Nàng có thể nhìn ra, Lăng Tiêu không phải đang chủ động thôn phệ lực lượng sinh mệnh của Thiên Ngục Huyết Dương, mà là do mỗi lần trái tim này đập, lực lượng sinh mệnh thoát ra đã dung nhập vào cơ thể hắn.
Nhưng hiệu suất kiểu này quá thấp, lực lượng sinh mệnh mà Lăng Tiêu nuốt chửng được so với cả Thiên Ngục Huyết Dương thì chẳng khác nào muối bỏ biển.
“Phải nghĩ cách mới được!”
Cẩm Sắt có chút sốt ruột trong lòng. Nàng đoán Thiên Ngục Huyết Dương là trái tim của Đại Đế, không có lý nào các Thánh Nhân của Thiên Ngục Giới lại không biết. Hiện tại, Thiên Ngục Chi Hỏa còn miễn cưỡng ngăn được những Thánh Nhân kia, nhưng nếu có Thánh Vương, hoặc thậm chí là Đế quân trong truyền thuyết đến đây, Thiên Ngục Chi Hỏa có ngăn được họ hay không vẫn còn là một ẩn số.
Hiện tại, Thiên Ngục Huyết Dương chính là Sinh Mệnh Chi Nguyên của Lăng Tiêu, Cẩm Sắt không cho phép bất kỳ ai cướp nó đi.
“Có lẽ, có thể thử dùng Âm Dương Thái Cực Đồ!”
Cẩm Sắt trong lòng khẽ động.
Vù!
Giữa mi tâm nàng ánh sáng lấp lánh, một Âm Dương Thái Cực Đồ đan xen đạo và lý, tỏa ra Cực Đạo Đế uy mênh mông tức khắc xuất hiện giữa hư không.
Âm Dương Thái Cực Đồ là Cực Đạo Đế binh của Thái Thượng Đạo Cung. Cẩm Sắt có thể sở hữu nó, ngoài việc được Diệt Tuyệt Đạo chủ tương đối coi trọng, quan trọng hơn là Thái Thượng Đạo Thể của nàng có thể tạo ra mối liên kết với Âm Dương Thái Cực Đồ, giúp nàng luyện hóa nó dưới một cơ duyên xảo hợp.
Âm Dương Thái Cực Đồ là vô thượng chí bảo, lai lịch vô cùng thần bí, thậm chí không ai biết nó bắt nguồn từ vị Đại Đế nào. Nhưng sự cường hãn của nó là không thể nghi ngờ, trong truyền thuyết, Âm Dương Thái Cực Đồ có thể phân giải vạn vật, khiến tất cả quay về Hỗn Độn, tái tạo âm dương, luyện hóa tất cả.
Điểm này có chút tương tự với Thất Thải Thiên Quang của Lăng Tiêu, nhưng lại cường hãn hơn nhiều.
Cẩm Sắt định dùng Âm Dương Thái Cực Đồ để cưỡng ép luyện hóa lực lượng sinh mệnh bàng bạc bên trong Thiên Ngục Huyết Dương!
Oanh! Oanh! Oanh!
Sau khi Âm Dương Thái Cực Đồ xuất hiện, Thiên Ngục Huyết Dương dường như cảm ứng được điều gì, tần suất đập trở nên nhanh hơn, đồng thời một luồng sức mạnh hỗn loạn như bão táp ập tới, muốn nghiền nát Cẩm Sắt hoàn toàn.
Nhưng Âm Dương Thái Cực Đồ lại như một đạo kết giới vô hình, vững vàng bảo vệ Cẩm Sắt bên trong, đồng thời luyện hóa toàn bộ cơn bão táp xung quanh.
“Đi!”
Ánh mắt Cẩm Sắt lộ vẻ ngưng trọng, nàng khẽ quát một tiếng. Nhất thời, Âm Dương Thái Cực Đồ bay vút lên trời, như một tấm màn trời che kín cả không gian này. Âm dương nhị khí đan xen, cảnh tượng thần bí Hỗn Độn khai thiên lập địa từ trong đó lóe lên, Thiên Ngục Huyết Dương bắt đầu rung động dữ dội.
Từ góc nhìn của Cẩm Sắt, tựa như vòm trời bị phá thủng một lỗ lớn, sức mạnh mênh mông bàng bạc như sóng thần trút xuống, bị Âm Dương Thái Cực Đồ thôn phệ, sau đó hóa thành lực lượng sinh mệnh tinh thuần nhất dung nhập vào cơ thể Lăng Tiêu.
Ầm ầm ầm!
Lực lượng sinh mệnh trong Thiên Ngục Huyết Dương dường như vô cùng vô tận, trong phút chốc đã tựa như sương mù bao phủ hoàn toàn lấy Lăng Tiêu.
Mà Lăng Tiêu thì như một cái động không đáy, không ngừng nuốt chửng sức sống của Thiên Ngục Huyết Dương.
“Lăng Tiêu ca ca, huynh nhất định phải tỉnh lại...”
Cẩm Sắt khẽ lẩm bẩm, sắc mặt hơi tái đi.
Tuy nàng đã chứng đạo thành Thánh, nhưng muốn điều khiển Cực Đạo Đế binh như Âm Dương Thái Cực Đồ vẫn vô cùng khó nhọc, thứ tiêu hao hoàn toàn là lực lượng nguyên thần của nàng.
Cẩm Sắt đứng dưới Âm Dương Thái Cực Đồ, đôi mắt nàng cũng tức khắc biến thành hai màu đen trắng. Quanh thân nàng, âm dương nhị khí đan xen, tỏa ra ánh sáng rực rỡ vô ngần, hô ứng với Âm Dương Thái Cực Đồ trên đỉnh đầu.
Chính nhờ Thái Thượng Đạo Thể, nàng mới có thể thúc giục hoàn toàn Cực Đạo Đế binh, đi trộm lấy sức sống bàng bạc của Thiên Ngục Huyết Dương.
Oanh! Oanh! Oanh...
Thiên Ngục Huyết Dương đang run rẩy kịch liệt, như một trái tim đang đập mạnh. Mỗi một nhịp đập đều tỏa ra sức sống cực kỳ bàng bạc, nhưng nó dường như có ý chí riêng, tuy chưa hoàn toàn sinh ra linh trí nhưng cũng đã nhận ra mình gặp nguy hiểm, vì vậy cũng đang kịch liệt giãy giụa.
Bên ngoài kết giới quanh thân Cẩm Sắt, bão táp mênh mông vô cùng, tựa như có thể hủy diệt tất cả. Đó là sự phản kháng của Thiên Ngục Huyết Dương, muốn giết chết con giun con dế dám trộm lấy sức mạnh của nó.
Thậm chí Cẩm Sắt còn có thể cảm nhận được những cảm xúc như phẫn nộ, sợ hãi của Thiên Ngục Huyết Dương, khiến cho việc nàng điều khiển Âm Dương Thái Cực Đồ để trộm lấy lực lượng sinh mệnh lại càng thêm khó khăn. Thế nhưng, Cẩm Sắt ngay cả chân mày cũng không nhíu lấy một cái.
Nàng không quan tâm Thiên Ngục Huyết Dương là gì, là trái tim Đại Đế cũng được, là thiên tài địa bảo nào đó cũng xong, Cẩm Sắt chỉ biết, Thiên Ngục Huyết Dương chính là mạng sống của Lăng Tiêu!
Âm Dương Thái Cực Đồ thôn phệ Thiên Ngục Huyết Dương, hóa thành bản nguyên Sinh Mệnh bàng bạc. So với việc Lăng Tiêu bị động thôn phệ lúc trước, tốc độ này nhanh hơn đâu chỉ nghìn lần vạn lần?
Cẩm Sắt có thể thấy rõ, ma khí màu đen trong cơ thể Lăng Tiêu bắt đầu từ từ tan biến, những pháp tắc Đại đạo và lực lượng thời không hỗn loạn kia cũng dần bị xóa bỏ, thậm chí những vết rạn nứt đáng sợ trên người Lăng Tiêu cũng nhỏ đi rất nhiều.
Theo dòng sinh mệnh lực tràn vào, từng luồng tử quang của Hồng Mông tử khí cũng tràn vào miệng mũi Lăng Tiêu, thậm chí dung nhập vào giữa mi tâm hắn.
Toàn thân Lăng Tiêu đều bị tử hà sáng chói bao phủ, tựa như biến thành một người màu tím, tỏa ra những gợn sóng uy nghiêm, cổ xưa và thần bí!..