Trên đỉnh Thông Thiên Phong, hơn một nghìn tông sư đều rơi xuống từ trong mây. Sau khi phế bỏ tu vi trong người, bọn họ đều không thể lơ lửng trên không trung được nữa, ai nấy đều mặt mày trắng bệch, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng.
Trong hơn một nghìn tông sư, chỉ có một người không lựa chọn tự phế tu vi.
"Lăng Tiêu, ngươi phản bội Thái Nhất Môn, khinh nhờn Thái Nhất tổ sư, chắc chắn sẽ không được chết tử tế!"
Giữa tầng mây, chỉ có một mình Tần Phong đứng lơ lửng, trông vô cùng đơn độc. Ánh mắt hắn tràn ngập vẻ phẫn nộ tột cùng, gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Tiêu, lạnh lùng nói.
"Tần môn chủ, đạo bất đồng, bất tương vi mưu. Nể tình ta từng tu luyện Thái Nhất Chân Kinh, ta không giết ngươi! Ngươi đi đi!"
Lăng Tiêu thản nhiên đáp.
"Lăng Tiêu, ngươi hành động nghịch thiên đảo thế này, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!"
Tần Phong chợt trở nên già nua, dáng vẻ vô cùng tiêu điều. Hắn nhìn Lăng Tiêu một cái, rồi xoay người bay về phía Thái Nhất Phong.
"Tổ sư, phải nhổ cỏ tận gốc chứ, người không nên tha cho hắn!"
Trọng Lâu với vẻ mặt nịnh nọt, cung kính nói với Lăng Tiêu.
"Cứ để hắn đi! Một mình hắn cũng chẳng làm nên sóng gió gì đâu! Kể từ hôm nay, ngoài Thái Nhất Môn ra, thiên hạ không được phép tế bái Thái Nhất tổ sư, ngươi hiểu chưa?"
Lăng Tiêu liếc nhìn Trọng Lâu.
"Vâng! Thưa tổ sư! Tổ sư kỳ tài ngút trời, khai sáng Thần Đạo, tất nhiên phải thành tông lập phái. Thái Nhất kia so với tổ sư chẳng khác nào đom đóm so với ánh trăng! Nhưng mà tổ sư, chúng ta đã tự phế tu vi, e rằng khó lòng góp sức cho đại nghiệp của tổ sư a!"
Trọng Lâu có chút cười khổ nói.
"Yên tâm đi! Ta đã khai lập Thần Đạo, tất sẽ ban cho các ngươi một hồi đại tạo hóa! Các ngươi sẽ sớm biết, lựa chọn của các ngươi may mắn đến nhường nào!"
Lăng Tiêu cười nhạt.
"May mắn?"
Mọi người nhìn nhau, đều cười khổ không thôi.
Bây giờ bọn họ đã tự phế tu vi, tuy thân thể vẫn còn chút cường tráng nhưng đã xem như phế nhân, ngay cả cường giả Tiên Thiên cảnh cũng không bằng, huống hồ là so sánh với cường giả cấp tông sư.
Ầm ầm ầm!
Quanh người Lăng Tiêu bỗng tỏa ra tiếng nổ vang như sấm sét, thần quang màu vàng óng ánh chói lòa phun ra từ các khiếu huyệt quanh người hắn, khiến cả người hắn trông vô cùng cổ xưa và thần bí.
"Hôm nay, bản tọa khai lập Thần Đạo, sẽ truyền thụ cho các ngươi phương pháp tu luyện Thần Đạo. Các ngươi sẽ hiểu, so với Thần Đạo, cái gọi là Võ Đạo căn bản không đáng nhắc tới, mà trước đây các ngươi đã lầm đường lạc lối..."
Lăng Tiêu thản nhiên nói, giọng nói vang vọng khắp Thông Thiên Phong, khiến tất cả mọi người bất giác rùng mình.
Ngao!
Tiếng rồng ngâm chấn động cửu thiên, trong phút chốc, lòng bàn tay Lăng Tiêu kim quang rực rỡ, hiện ra một con Thần Long sống động như thật, bay lượn trên vòm trời, tỏa ra thần uy tuyệt thế vô song!
"Đó là cái gì?!"
Có người kinh hô, toàn thân run rẩy.
Bọn họ nhìn thấy con Thần Long màu vàng kia lơ lửng trên vòm trời, mơ hồ hóa thành một bóng người thần bí, đồng thời hiện ra vô số kinh mạch chằng chịt kết nối chặt chẽ với nhau, tạo thành một chu thiên tuần hoàn, trông vô cùng kỳ diệu.
"Kia dường như là... phương pháp tu luyện?"
Có người chậm rãi nói, ánh mắt lập tức dán chặt vào sự vận hành của những kinh mạch kia. Khi nhìn thấy con Thần Long màu vàng đó, bọn họ cảm giác như khí huyết trong người đang cuộn trào, thân thể nóng lên, dường như có một sức mạnh hồng hoang viễn cổ trong cơ thể sắp thức tỉnh.
Gầm!
Ngoài con Thần Long màu vàng, lại có một tiếng hổ gầm chấn động hư không. Bên cạnh Lăng Tiêu lại xuất hiện một con cự hổ màu trắng, tỏa ra khí tức hung hãn ngập trời, cũng hiện ra vô số pháp môn vận hành kinh mạch.
Rất nhanh, trong hư không hỏa diễm ngập trời, một con Hỏa Phượng Hoàng kỳ dị bay ra từ trong biển lửa. Vô tận lôi đình đan xen, Kỳ Lân to lớn ngửa mặt lên trời rít gào, Côn Bằng xoay chuyển càn khôn, biến ảo âm dương thiên địa, Tam Túc Kim Ô rực rỡ chói lòa như mặt trời...
Quanh người Lăng Tiêu, hiện ra trọn vẹn mười sinh linh thượng cổ hùng mạnh, tạo thành mười bức tranh thần bí, ẩn chứa phương pháp tu hành cường đại.
Nhìn thấy mười bức tranh đó, mọi người nhất thời không thể rời mắt, ai nấy toàn thân run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ kích động tột độ.
"Thiên địa tạo hóa, thai nghén chúng sinh. Thần thông quảng đại, thấu tỏ lòng người. Âm dương ngút trời, thần luyện kỳ pháp. Đặt chân đại đạo, chúa tể sinh tử..."
Giọng nói của Lăng Tiêu ẩn chứa một vận luật thần bí, dường như trời đất xung quanh đều rung chuyển và run rẩy theo lời nói của hắn. Trên vòm trời hiện ra cảnh tượng vô cùng thần bí.
Trời tuôn mưa hoa, đất nở sen vàng!
Đây là cảnh tượng trong truyền thuyết chỉ xuất hiện khi Thái Nhất tổ sư truyền đạo, mà bây giờ khi Lăng Tiêu truyền pháp, dị tượng cũng xuất hiện, thậm chí còn kinh người hơn cả trong truyền thuyết.
Lăng Tiêu ngồi xếp bằng giữa hư không, quanh thân kim quang rực rỡ, tỏa ra hào quang vạn trượng, tựa như có một vầng thái dương hiện ra sau lưng hắn. Theo tiếng hắn khẩu tụng chân kinh, mười bức tranh ngày càng ngưng thực, mười sinh linh kia trở nên vô cùng mạnh mẽ. Vốn dĩ chúng còn có chút hư ảo, giờ khắc này lại như thể thức tỉnh từ thời viễn cổ, tỏa ra luồng khí tức khiến tất cả mọi người toàn thân run rẩy.
Giờ phút này, dẫn đầu là bốn người Trọng Lâu, Thiên Vận Tử, Mộ Dung Cẩn và Vô Song công tử, tất cả các cường giả tông sư đều ngồi xếp bằng xuống, khóe miệng nở nụ cười thanh thản, toàn thân tỏa ra ánh sáng óng ánh.
Từ trong mười bức tranh, từng luồng thần quang bắt đầu hạ xuống, dung nhập vào cơ thể mọi người. Bọn họ như chìm vào cảnh giới ngộ đạo, bắt đầu vô thức bày ra những tư thế khác nhau, tràn ngập một vẻ đẹp kỳ dị.
Pháp môn tu luyện ẩn chứa trong mười bức tranh kia, vào lúc này đã hoàn toàn dung nhập vào cơ thể họ, khiến họ bắt đầu tiến vào trạng thái tu luyện.
Cái gọi là Võ Đạo, chẳng qua là quá trình rèn luyện thân thể, ngưng tụ tiên thiên chân khí, sau đó mở ra thần tàng trong cơ thể, cuối cùng cảm ngộ thiên địa tự nhiên, thậm chí có thể phá vỡ hư không.
Mà Thần Đạo lại hoàn toàn khác biệt. Thần Đạo không tu luyện nhục thân, mà ngưng luyện tinh thần lực hùng mạnh, dùng tinh thần lực can thiệp vào thực tại, cưỡng ép mở ra thần tàng trong cơ thể, ngưng tụ Thần linh bên trong thần tàng, cuối cùng đạt đến cảnh giới vô thượng thần thông quảng đại, thoát thai hoán cốt!
Đương nhiên, tu luyện Thần Đạo còn hà khắc hơn Võ Đạo, cần có pháp môn quán tưởng mạnh mẽ hơn mới có thể cô đọng tinh thần lực một cách có ý thức, sau đó mở ra thần tàng trong cơ thể.
Mà mười bức tranh này của Lăng Tiêu, chính là pháp môn quán tưởng mạnh mẽ nhất.
Thần Long quán tưởng pháp, Bạch Hổ quán tưởng pháp, Phượng Hoàng quán tưởng pháp, Kỳ Lân quán tưởng pháp, Côn Bằng quán tưởng pháp...
Những pháp môn này đều do Lăng Tiêu truyền xuống. Chỉ cần mọi người quán tưởng bản tướng của những sinh linh hùng mạnh này, lĩnh ngộ pháp môn tu luyện từ đó, đồng thời dâng lên tín ngưỡng thành kính nhất, tu vi sẽ tăng tiến vượt bậc...
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng