Ầm ầm!
Đáp lại hắn chỉ có một kiếm. Thôn Thiên Kiếm quét ngang trời, kiếm mang sắc bén vút tận mây xanh, tựa như một dòng Thiên Hà chảy ngược, hung hăng chém lên Tinh Hà Chung.
Vù!
Tinh Hà Chung rung động dữ dội, từng luồng sóng âm lan tỏa, khiến những tảng đá lớn xung quanh liên tiếp vỡ nát. Dường như có một dải ngân hà bay ra từ trong Tinh Hà Chung, dập tắt toàn bộ kiếm quang rồi trấn áp xuống Lăng Tiêu.
"Phá!"
Lăng Tiêu khẽ quát một tiếng, tay cầm Thôn Thiên Kiếm bay vút lên trời. Một kiếm chém xuống, dải ngân hà sáng chói kia lập tức bị chặt đứt thành từng đoạn. Đà tiến của Lăng Tiêu không giảm, lướt thẳng về phía Câu Trần Tinh Tử.
Vèo!
Dưới sự điều khiển của Minh Tôn, Định Hải Châu tỏa ra một luồng gợn sóng thần bí, tựa như đại dương vô tận gào thét ập đến, đánh tới sau lưng Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu như có mắt sau lưng, không hề quay đầu lại mà đâm Thôn Thiên Kiếm ra sau. Kiếm quang ngưng tụ trên mũi kiếm, hóa thành một vầng thái dương rực rỡ.
Ầm ầm!
Vầng thái dương kia nổ tung, va chạm trực diện với Định Hải Châu, bùng nổ ra ánh sáng chói lòa khắp trời.
Định Hải Châu xoay tít rồi bay ngược về tay Minh Tôn.
Đà tiến của Lăng Tiêu không hề suy giảm, ánh mắt sắc bén vô cùng, một kiếm chém thẳng tới Câu Trần Tinh Tử.
"Vạn Tinh Phi Thần Thuật, cho ta trấn áp!"
Câu Trần Tinh Tử vẫn ngồi trên đế tọa, quanh thân tinh quang lấp lánh chói mắt. Thấy Lăng Tiêu lao đến, trong mắt hắn dường như có một tia thần quang bắn ra, miệng đột nhiên hét lớn.
Rắc!
Ánh sao đầy trời nổ tung dữ dội, những tia sét bạc tráng kiện như dãy núi bỗng dưng xuất hiện giữa hư không, tức khắc chặn đứng một kiếm này của Lăng Tiêu.
Tinh Hà Chung cũng bay trở về, trên thân chuông phảng phất có ngàn vạn vì sao đồng thời tỏa sáng, tạo ra một mối liên hệ thần bí với các vì sao trên chín tầng trời, bắn xuống từng luồng thần mang trói buộc Lăng Tiêu lại.
Tinh Hà Chung đáp xuống đỉnh đầu Lăng Tiêu, trong phút chốc liền tạo thành một sát cục vạn sao hội tụ, trấn áp tất cả!
"Chết đi, Lăng Tiêu!"
Minh Tôn ánh mắt lóe lên sát cơ, Định Hải Châu mang theo thần uy ngập trời, đột ngột đánh về phía Lăng Tiêu.
Đây là cơ hội tuyệt vời mà Câu Trần Tinh Tử đã tạo ra, không tiếc hao tổn sức mạnh vô thượng của Tinh Hà Chung, chính là để dẫn Lăng Tiêu vào bẫy và triệt để tiêu diệt.
Ầm!
Diêm La cũng lặng lẽ xuất hiện giữa hư không, La Sinh Đao trong tay chính là một thanh tuyệt thế hung đao. Mặc dù trong suốt vô hình, nhưng sát khí bên trong lại tựa như núi thây biển máu, chém tới Lăng Tiêu.
Ba đại tuyệt thế thiên kiêu cùng lúc thi triển tuyệt kỹ sát phạt, muốn triệt để giết chết Lăng Tiêu tại đây.
"Không ổn!"
Phượng Nữ và Hùng Tiểu Hắc đều kinh hãi thốt lên, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng tột độ.
Đặc biệt là Phượng Nữ, gương mặt xinh đẹp trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Ba đại tuyệt thế thiên kiêu, ba món vô thượng Chí Tôn khí, một sát cục kinh thiên động địa như vậy, Lăng Tiêu liệu còn có thể thoát được sao?
Ầm ầm!
Định Hải Châu lao tới từ trên trời, La Sinh Đao sát khí ngùn ngụt, gần như trong nháy mắt đã xuyên thủng thân thể Lăng Tiêu.
Dưới Tinh Hà Chung, thân thể Lăng Tiêu lập tức nổ tung thành từng mảnh.
Thế nhưng, không một giọt máu tươi nào xuất hiện.
"Không xong, là một đạo phân thân!"
Sắc mặt của Câu Trần Tinh Tử, Minh Tôn và Diêm La đều thay đổi trong chớp mắt.
Với Nguyên Thần mạnh mẽ của bọn họ, lại thêm sự trấn áp sấm sét của Tinh Hà Chung, vậy mà đều không hề phát hiện ra Lăng Tiêu đã để lại một đạo phân thân dưới Tinh Hà Chung từ lúc nào, còn chân thân thì đã biến mất.
Ầm ầm!
Thân ảnh Lăng Tiêu tức thì xuất hiện phía trên đầu ba người, bạch y phiêu dật, tóc đen tung bay, ánh mắt dâng trào sát ý. Thôn Thiên Kiếm mang theo uy thế tuyệt luân, đột ngột chém xuống ba người!
Lăng Tiêu vốn đã sớm nhận ra sát cục do Câu Trần Tinh Tử bày ra, chẳng qua chỉ là tương kế tựu kế, dùng Na Di Bí Thuật để lại một đạo phân thân, còn chân thân thì đã ẩn mình trong hư không từ lâu.
Tinh Hà Chung, Định Hải Châu và La Sinh Đao, ba đại Chí Tôn khí đồng thời bộc phát đòn tấn công tuyệt thế, Lăng Tiêu đã ra tay ngay trong khoảnh khắc sơ hở đó!
Có thể nói, thời điểm Lăng Tiêu ra tay vô cùng chuẩn xác, chính là lúc lực cũ của Câu Trần Tinh Tử, Minh Tôn và Diêm La đã cạn, lực mới chưa sinh.
"Cái gì?!"
Cả ba người đều biến sắc, nhưng kiếm quang này quá rực rỡ, kiếm ý ngập trời bùng lên, kiếm khí vô tận dường như tạo thành một kiếm vực, trong nháy mắt đã bao trùm lấy cả ba.
Ầm ầm ầm!
Trên người ba đại tuyệt thế thiên kiêu, vô số phù văn nổ tung. Đó đều là những pháp bảo phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ, nhưng dưới Thôn Thiên Kiếm, chúng dễ như bẻ cành khô, lần lượt hóa thành tro bụi.
Nhưng sự hủy diệt của những pháp bảo phòng ngự này cũng đã tranh thủ được cho họ một thoáng thời gian, giúp họ có thể nhanh chóng triệu hồi Tinh Hà Chung, Định Hải Châu và La Sinh Đao về, chặn lại Thôn Thiên Kiếm khí ngập trời.
Phụt!
Minh Tôn và Diêm La đều đột ngột phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược về phía sau.
Mà Câu Trần Tinh Tử là thê thảm nhất, hai cánh tay bị Thôn Thiên Kiếm chém nát, cả người máu thịt be bét, tóc tai rối bời, trông vô cùng chật vật.
Tất cả những điều này đều xảy ra trong chớp mắt.
Từ lúc Lăng Tiêu bị sát cục của Câu Trần Tinh Tử vây khốn, đến lúc Lăng Tiêu tương kế tựu kế để lại phân thân, chân thân ẩn mình trong hư không rồi tung ra đòn chí mạng, tất cả đều quá nhanh, nhanh đến mức Phượng Nữ và Hùng Tiểu Hắc còn chưa kịp phản ứng.
"Lăng đại ca thực sự quá biến thái!"
Hùng Tiểu Hắc, Hổ Tử và Mã Quân Kiệt hoàn toàn bị Lăng Tiêu khuất phục, ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ khiếp sợ và sùng bái không gì sánh được.
"Tên này... càng ngày càng yêu nghiệt!" Phượng Nữ cũng cười khổ một tiếng, nàng không ngờ rằng Lăng Tiêu bị ba đại tuyệt thế thiên kiêu vây công mà vẫn có thể khiến cả ba trọng thương.
Thậm chí, nếu không có ba món Chí Tôn khí kia, e rằng cả ba người họ đều đã bị Lăng Tiêu chém giết!
"Các ngươi không cần lo lắng hão! Tên Lăng Tiêu này không chết được đâu, cho dù tất cả Chí Tôn có chết hết, hắn cũng không chết được!"
Ở một bên khác, lão sơn dương đã vững vàng áp chế ba lão hòa thượng, vô cùng ung dung nói với đám người Phượng Nữ.
Hắn dường như đang đùa giỡn với ba lão hòa thượng kia, không lập tức ra tay giết chết họ, mà ngược lại dùng Thôn Thiên Vương Đỉnh để nuốt chửng tu vi của ba người.
Ba lão hòa thượng lúc này đâu còn chút dáng vẻ của đắc đạo cao tăng? Trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi tột cùng.
Thế nhưng Thôn Thiên Vương Đỉnh quá mức biến thái, họ căn bản không có cách nào thoát ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn tu vi toàn thân bị lão sơn dương nuốt chửng, khí tức ngày càng suy yếu.
"Sao hắn có thể mạnh đến thế?"
Câu Trần Tinh Tử, Minh Tôn và Diêm La nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ kinh hãi.
Sức chiến đấu của Lăng Tiêu quả thực không có giới hạn, vượt xa sức tưởng tượng của họ, ngay cả tử cục do ba người bày ra cũng bị Lăng Tiêu hóa giải.
Thế này còn đánh thế nào nữa?
"Các ngươi đã nghĩ ra cách chết cho mình chưa?"
Trên chín tầng trời, Lăng Tiêu cầm kiếm đứng thẳng, chỉ vào ba người Câu Trần Tinh Tử, ánh mắt mang theo một luồng sát ý lạnh lẽo, chậm rãi nói.