"Bớt khoác lác đi! Nếu ta đoán không lầm, Thao Thiết huyết mạch của ngươi vẫn chưa thức tỉnh hoàn toàn. Hẳn là do ngươi bị phong ấn quá lâu, bẩm sinh đã có thiếu sót, bằng không cũng sẽ không đến cả Phần Thiên Yêu Hoàng cũng không đánh lại!"
Lăng Tiêu liếc mắt, có chút cạn lời nói.
"Phần Thiên Yêu Hoàng? Hắn là cái thá gì? Nếu không phải bản Đế trạng thái không tốt, sớm đã đánh cho hắn bò lê bò càng rồi!"
Lão sơn dương như bị giẫm phải đuôi, nổi giận đùng đùng nói.
"Hừ, chờ bản Đế luyện hóa xong ao tử tinh huyết này, thức tỉnh hoàn toàn Thao Thiết huyết mạch, đến lúc đó ra ngoài tìm tên Phần Thiên Yêu Hoàng kia, tuyệt đối đánh cho mẹ hắn cũng không nhận ra!"
Lão sơn dương tức giận bất bình nói.
"Được rồi được rồi, mau đi tiếp nhận truyền thừa đi! Ta sẽ hộ pháp cho ngươi!"
Lăng Tiêu liếc hắn một cái nói.
Lão sơn dương tính tình vốn tưng tửng, Lăng Tiêu liền lái sang chuyện khác, sau một hồi pha trò, tâm trạng của lão dê già cũng dần bình tĩnh lại, Lăng Tiêu mới thoáng yên lòng.
Vèo!
Lão sơn dương nhất thời ánh sáng lóe lên, lại hóa thành hình dạng dê núi, lao thẳng vào huyết trì, bắt đầu tiếp nhận truyền thừa.
Ầm ầm!
Huyết trì kia cổ xưa thần bí, lão sơn dương vừa tiến vào, một luồng tinh lực ngút trời liền tràn ngập ra, trong nháy mắt bao phủ lấy lão.
Từng đạo phù văn đan dệt, từng luồng từng luồng ánh ráng lượn lờ, bên trong huyết trì sóng lớn cuồn cuộn, lại hệt như lửa cháy bừng bừng, bắt đầu sôi trào.
Khí tức hung hãn ngập trời lan tỏa, bốn phương thiên địa chấn động, phảng phất như một con hung thú Thái cổ đang thức tỉnh, tỏa ra sát khí ngút trời.
Vù!
Trên bầu trời Huyết Trì, một con Thao Thiết màu máu chậm rãi hiện lên, tựa như được ngưng tụ từ lực lượng pháp tắc, ẩn chứa một luồng vô thượng thần lực thôn thiên phệ địa.
Mà lão sơn dương như đã chìm vào trạng thái ngộ đạo, theo sức mạnh huyết mạch mênh mông tràn vào cơ thể, những thần thông truyền thừa của Thao Thiết bắt đầu được lão lĩnh ngộ.
"Đây là... hơi thở của Thôn Thiên Bí Thuật?"
Ánh mắt Lăng Tiêu chấn động, hắn nhìn thấy con Thao Thiết màu máu trong huyết trì, từng đạo phù văn lượn lờ, quanh thân phảng phất là một mảnh thế giới bao la, đang nuốt chửng tinh khí đất trời tứ phương.
Luồng khí tức huyền ảo đó chính là dao động tỏa ra từ Thôn Thiên Bí Thuật.
Thôn Thiên Bí Thuật của Lăng Tiêu đã tu luyện đến tầng thứ ba, ngưng tụ ra Thôn Thiên Vương Đỉnh, nhưng con đường tiếp theo cần hắn phải tự mình tìm tòi.
Tầng thứ tư Thôn Thiên Thần Hải, Lăng Tiêu mơ hồ có một loại dự cảm, nếu có thể ngưng tụ Thôn Thiên Thần Hải ở Chí Tôn Cảnh, có lẽ sẽ có lợi ích cực lớn cho việc hắn đột phá đến Thần Linh cảnh giới.
Bất quá Thôn Thiên Thần Hải vô cùng gian nan, kiếp trước, dù đã trở thành Chí Tôn đệ nhất thiên hạ, Lăng Tiêu cũng không thể ngưng tụ ra Thôn Thiên Thần Hải.
Mà con Thao Thiết màu máu trước mắt phảng phất như đang bày ra hết thảy huyền bí của Thôn Thiên Bí Thuật trước mắt Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu nhìn chằm chằm con Thao Thiết màu máu, cảm giác được sự lĩnh ngộ của mình đối với Thôn Thiên Bí Thuật bắt đầu tăng vọt.
Đồng thời, hắn cũng đang củng cố tu vi. Từ Vương Hầu cảnh một đường đột phá đến Hoàng Giả cảnh cửu trọng đỉnh phong, dù đã hấp thu lực lượng tinh hoa của lôi kiếp, nhưng Lăng Tiêu vẫn cần củng cố một phen, xây dựng vững chắc võ đạo căn cơ.
Ngay lúc lão sơn dương và Lăng Tiêu đang tiếp nhận truyền thừa trong Vạn Yêu Điện Đường, bên ngoài Thánh Khư, sóng gió nổi lên.
Phần Thiên Yêu Hoàng thua trong tay Lăng Tiêu, còn truyền thừa Yêu Thánh lại bị một con dê già vô danh tiểu tốt đoạt được, tin tức này trong nháy mắt đã truyền khắp toàn bộ Man Hoang Yêu vực.
Tại lối vào Thánh Khư, từng đạo cường giả khí tức kinh khủng, sắc mặt lạnh lùng, sát cơ rừng rực, giăng thiên la địa võng, chờ đợi Lăng Tiêu và lão sơn dương.
Nơi này có cường giả Yêu tộc, nhưng nhiều hơn vẫn là cường giả của các võ đạo Thánh địa!
Cường giả Yêu tộc không cam lòng truyền thừa Yêu Thánh rơi vào tay một con dê già, muốn nhân lúc nó còn chưa trưởng thành mà bắt lấy, đoạt lại truyền thừa!
Mà những cường giả của các võ đạo Thánh địa, trong đó bao gồm Tinh Thần Cung, Nam Thiên thế gia, Đế Mộ Sơn, Trân Bảo Các, đều có thiên tài tuyệt thế bỏ mạng trong Thánh Khư, bị Lăng Tiêu giết chết.
Chuyện này quả thực chấn động toàn bộ Chiến Thần đại lục, Câu Trần Tinh Tử, Nam Thiên Vương, Thánh tử thứ hai và Thánh tử thứ sáu của Đế Mộ Sơn, Trương Húc Hạo, Diêm La... tất cả đều là những cường giả cấp cao nhất danh chấn đại lục, vậy mà cứ thế bị Lăng Tiêu giết sạch.
Nếu sau lưng Lăng Tiêu có võ đạo Thánh địa chống đỡ thì còn cho qua, nhưng hắn chẳng qua chỉ là một tán tu, lại dám càn rỡ như vậy, khiến các võ đạo Thánh địa không thể nuốt trôi cục tức này!
Huống chi, còn có tin đồn nói Lăng Tiêu đã nhận được truyền thừa của Xích Long Chiến Thần, mới có được sức chiến đấu nghịch thiên như vậy!
Bên ngoài Thánh Khư, vô số cường giả, kẻ thì muốn tìm Lăng Tiêu báo thù, người thì muốn đục nước béo cò, ai nấy đều sát khí đằng đằng.
Thế nhưng một tháng trôi qua, hai tháng trôi qua, nửa năm trôi qua, Lăng Tiêu và lão sơn dương vẫn không hề đi ra.
Ầm ầm ầm!
Tại lối vào Thánh Khư, trận pháp do 108 ngôi sao khổng lồ tạo thành đã đóng lại.
Lăng Tiêu và lão sơn dương vẫn ở trong Thánh Khư.
Có một số người đã thất vọng rời đi, nhưng vẫn còn rất nhiều người không cam lòng.
Bọn họ cho rằng cho dù trận pháp đã đóng, nhưng chỉ cần lão sơn dương nhận được truyền thừa Yêu Thánh, chắc chắn có thể từ bên trong mở ra trận pháp, vì vậy vẫn tiếp tục canh giữ bên ngoài.
Bên trong Thánh Khư, nửa năm sau.
Huyết trì kia vẫn tinh lực tràn ngập, ráng vàng lượn lờ, chỉ là bóng dáng con Thao Thiết màu máu đã có chút ảm đạm, khí tức trên người lão sơn dương lại trở nên ngày càng khủng bố.
Mà cây quyền trượng màu đen trên hư không cũng đã được lão sơn dương chậm rãi luyện hóa. Lão nói cho Lăng Tiêu biết, cây quyền trượng này tên là Yêu Thánh quyền trượng, là một kiện vô thượng Thần khí, cũng là thần binh mà cha lão, Yêu Thánh, năm đó để lại.
Yêu Thánh quyền trượng đã bị tổn hại trong trận chiến trăm vạn năm trước, tuy trải qua trăm vạn năm tự nhiên chữa trị, nhưng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, cần lão sơn dương dùng bản mệnh tinh huyết để nuôi dưỡng.
Mà món Yêu Thánh quyền trượng này cũng là thánh vật của toàn bộ Yêu tộc, ẩn chứa tinh huyết của vạn yêu, có tác dụng áp chế cực kỳ mạnh mẽ đối với Yêu tộc.
Có Yêu Thánh quyền trượng cũng tượng trưng cho ngôi vị Yêu Tộc chi chủ!
Trong nửa năm này, Lăng Tiêu thông qua việc lĩnh ngộ phù văn trên người con Thao Thiết màu máu, cũng đã có hiểu biết sâu sắc hơn về Thôn Thiên Bí Thuật, tu vi Hoàng Giả cảnh cửu trọng cũng đã được củng cố.
"Lăng Tiêu, ngươi rời khỏi Thánh Khư trước đi! Ta muốn luyện hóa tinh huyết trong huyết trì này, mở ra sức mạnh huyết thống, đồng thời còn phải luyện hóa tiểu thế giới này, cần thời gian không ngắn! Ngươi không cần ở lại đây với ta!"
Lão sơn dương trong huyết trì truyền âm cho Lăng Tiêu.
"Vậy cũng được!"
Lăng Tiêu gật đầu, ở trong Vạn Yêu Điện Đường này vô cùng an toàn, sẽ không có ai quấy rầy lão sơn dương tu luyện.
Mà hắn quả thực cũng nên rời đi, phải đến Đông Hải gặp gỡ người cậu hờ kia một lần.
Vù!
Thân hình Lăng Tiêu lóe lên, rồi rời khỏi Vạn Yêu Điện Đường.
Bên ngoài Vạn Yêu Điện Đường, phảng phất như cảm nhận được khí tức của Lăng Tiêu, một đạo phù văn màu xanh trong nháy mắt như một tia chớp, bay về phía hắn.
"Hử? Là tin tức do Vô Lương đạo nhân để lại?"
Lăng Tiêu mắt sáng lên, trong nháy mắt liền đón lấy đạo phù văn màu xanh kia.