Ầm ầm ầm!
Trên hư không, long uy cuồn cuộn, khí tức ngất trời. Một người trung niên mặc Ngũ Trảo Kim Long bào, đầu đội Bình Thiên Quan, toàn thân toát ra khí thế ngang ngược ngút trời giáng xuống từ trên cao. Hắn tóc đen tung bay, khuôn mặt anh vĩ, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao.
Đó chính là chủ nhân của Đông Hải Thủy Tinh Cung, Long Vương Long Liệt!
"Thứ khốn kiếp, cháu ngoại của bản vương mà cũng là thứ ngươi có thể quát mắng sao?"
Long Liệt mắt lóe hàn quang, một cỗ khí thế kinh thiên động địa trấn áp về phía La Phong. Hắn vung tay tát thẳng tới, ánh mắt lạnh như băng.
Hiển nhiên, câu "tiểu súc sinh" vừa rồi của La Phong đã thật sự chọc giận Long Liệt.
"Long Liệt, ngươi dám?!"
Sắc mặt La Phong đại biến, hắn không ngờ Long Liệt lại ra tay ngay khi lời còn chưa dứt. Lập tức, Chí Tôn thần uy quanh người hắn bùng nổ, muốn tránh né một chưởng này.
Ầm ầm ầm!
Tiếng rồng gầm kinh thiên động địa chấn động cửu thiên, một luồng sức mạnh pháp tắc không thể chống cự giáng xuống, khiến La Phong không tài nào né tránh, chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay kia giáng thẳng lên mặt mình.
Chát!
Một tiếng vang giòn tan vọng khắp Tu La Tông, La Phong bị Long Liệt tát một cái thật mạnh. Nửa bên mặt hắn lập tức sưng vù, phun ra một ngụm máu tươi rồi nặng nề rơi xuống đất.
Tất cả đệ tử Tu La Tông đều trợn mắt há mồm.
Đây chính là Thái Thượng trưởng lão La Phong, người có địa vị chỉ sau Chưởng giáo Chí tôn Tu Nhân Vương ở Tu La Tông, vậy mà lại bị người ta tát thẳng vào mặt trước bàn dân thiên hạ.
Đây quả thực là nỗi sỉ nhục tột cùng!
Thế nhưng, dưới uy thế khủng bố của Long Liệt, tất cả đệ tử Tu La Tông đều run lẩy bẩy, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng tột độ.
Đây chính là một vị Phong hào Chí Tôn, một trong những kẻ mạnh nhất đứng trên đỉnh cao của nhân đạo trên toàn cõi Chiến Thần đại lục, thực lực khủng bố vô biên.
La Phong dù đã là Chí Tôn Cảnh cửu trọng nhưng căn bản không phải là đối thủ của một Phong hào Chí Tôn.
"Long Liệt, ngươi dám sỉ nhục ta, ta và ngươi không đội trời chung!!!"
La Phong phóng lên trời, ánh mắt tràn ngập vẻ oán độc, gắt gao nhìn chằm chằm Long Liệt, cảm thấy nhục nhã vô cùng.
Hắn đường đường là Thái Thượng trưởng lão của Tu La Tông lại bị người ta làm cho mất hết mặt mũi, sau này còn mặt mũi nào mà lăn lộn ở Tu La Tông nữa?
"Ngươi muốn chết sao? Lại đây, bản vương thành toàn cho ngươi!"
Long Liệt cười lạnh một tiếng, gương mặt lạnh lùng vô cảm, giọng nói toát ra vẻ cuồng ngạo và tàn bạo cực độ.
Thủy Tinh Cung và Tu La Tông quan hệ rất tốt, nhưng trước khi chưa chứng đạo Phong hào, Long Liệt đã cực kỳ không ưa La Phong. Giữa hai người cũng không thiếu những lần đối chọi gay gắt, nhưng vì tu vi tương đương nên ai cũng không làm gì được ai.
Mà bây giờ, Long Liệt đã chứng đạo Phong hào Chí Tôn, lại được Lăng Tiêu truyền cho Tổ Long bí thuật, càng khiến sức chiến đấu của hắn tăng vọt.
"Ngươi..."
Sắc mặt La Phong vô cùng khó coi, hắn muốn nói mấy lời cay độc, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Long Liệt, hắn vẫn không tự chủ được mà nuốt ngược vào trong.
Với tính cách tàn bạo và cuồng ngạo của Long Liệt, nói không chừng hắn thật sự có thể ra tay giết mình!
"Ha ha ha... Long huynh đại giá quang lâm, tiểu đệ không ra đón từ xa, mong Long huynh thứ tội!"
Đúng lúc này, một tiếng cười sang sảng truyền đến, Tu Nhân Vương bay tới, gương mặt tươi cười.
Thiên Yêu Cung thế lớn, trước kia Tu La Tông và Thủy Tinh Cung đều phải hợp sức lại với nhau, kết thành đồng minh mới không để âm mưu của Thiên Yêu Cung thực hiện được. Vì vậy, quan hệ giữa Tu Nhân Vương và Long Liệt cũng vô cùng hòa hợp.
"Tu huynh, quý tông có kẻ không hiểu quy củ, phạm thượng, thậm chí ngay cả Chưởng giáo Chí tôn như ngươi cũng không để vào mắt, ta thấy cũng nên chỉnh đốn lại cho tốt đi!"
Long Liệt cười nhạt nói.
Ánh mắt La Phong lạnh đi, sắc mặt càng thêm khó coi, kẻ ngu cũng biết người Long Liệt đang nói chính là hắn.
"Long huynh thứ tội, Lăng Tiêu đã là Thái Thượng trưởng lão của Tu La Tông ta, bất luận kẻ nào cũng không được phép thảo phạt đồng môn, gà nhà đá nhau. Chuyện hôm nay ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng, cho Long huynh một lời giải thích!"
Tu Nhân Vương nghiêm nghị nói.
"Tốt lắm, cứ giao cho Tu huynh xử lý! Cháu ngoại của Long Liệt ta không phải là thứ mèo chó gì cũng có thể tùy tiện quát mắng!"
Long Liệt cười lạnh một tiếng.
Tu Nhân Vương lạnh lùng nhìn La Phong một cái rồi nói: "La trưởng lão, chuyện này là thế nào, ngươi giải thích đi! Lăng Tiêu đã được ta bổ nhiệm làm Thái Thượng trưởng lão của Tu La Tông, tại sao ngươi lại ra tay với hắn?"
Sắc mặt La Phong khó coi, nhưng vẫn hừ lạnh một tiếng: "Chưởng giáo, ta thấy ngài lão hồ đồ rồi sao? Hắn có tài đức gì mà trở thành Thái Thượng trưởng lão của Tu La Tông? Thái Thượng trưởng lão của Tu La Tông phải là đệ tử của tông môn, hơn nữa phải có tu vi Chí Tôn. Hắn chỉ là một con giun dế nửa bước Chí Tôn, cũng không phải đệ tử của Tu La Tông, căn bản không có tư cách!
Hơn nữa, Tu La Chiến Tháp là chí bảo của Tu La Tông, nhưng lại vì hắn mà bị phong ấn hơn nửa năm nay. Ta nghi ngờ là hắn giở trò, cho nên mới muốn ra tay bắt giữ hắn để tra hỏi cho ra nhẽ!"
"Ha ha ha... La trưởng lão à, ngươi cũng thật to gan!"
Ánh mắt Tu Nhân Vương lóe lên tia sắc bén, lạnh lùng nói: "Ai nói không phải người của Tu La Tông thì không thể trở thành Thái Thượng trưởng lão? Một vạn năm trước, Thôn Thiên Chí Tôn chính là Thái Thượng trưởng lão của Tu La Tông ta, sao ngươi không đi chất vấn? Hơn nữa, Lăng Tiêu tuy chỉ có tu vi nửa bước Chí Tôn nhưng lại có sức chiến đấu của Chí Tôn Cảnh, bây giờ đã đánh bại hai đại cường giả Chí Tôn. Với thiên phú tuyệt thế như vậy, một khi chứng đạo Chí Tôn, e rằng ngay cả ngươi cũng không phải là đối thủ của hắn. Nếu hắn không có tư cách, thì ai có tư cách?"
"Chuyện này không thể đánh đồng được, Thôn Thiên Chí Tôn là thiên hạ đệ nhất nhân của một vạn năm trước, Lăng Tiêu còn kém xa!"
La Phong hừ lạnh.
"Ta là Chưởng giáo Chí tôn, ta có quyền bổ nhiệm Thái Thượng trưởng lão, La trưởng lão, ngươi nói xem?" Tu Nhân Vương cười lạnh.
La Phong lạnh lùng đáp: "Hừ! Coi như hắn có tư cách trở thành Thái Thượng trưởng lão, nhưng chuyện Tu La Chiến Tháp thì sao? Nhất định là hắn giở trò quỷ, ta bắt hắn tra hỏi thì có gì sai?"
"Bắt hắn tra hỏi? La Phong, ngươi có tư cách gì? Lăng Tiêu cũng là Thái Thượng trưởng lão như ngươi, ngươi ức hiếp đồng môn, tội không thể tha!"
Ánh mắt Tu Nhân Vương lộ ra một tia khinh thường.
"Khởi bẩm Chưởng giáo Chí tôn, Tu La Chiến Tháp vì sao bị phong bế, chuyện này ta chỉ có thể nói riêng với ngài! Còn La trưởng lão, hắn không có tư cách, cũng không xứng!"
Lăng Tiêu cười nhạt nói.
Sắc mặt La Phong càng lúc càng khó coi, ánh mắt tràn ngập sát khí lạnh như băng. Nhưng lúc này, hai vị Thái Thượng trưởng lão vốn ủng hộ hắn cũng đều cúi đầu im lặng.
Có Long Liệt, vị Phong hào Chí Tôn này tọa trấn, lại thêm việc bọn họ đã nhìn ra đây là Tu Nhân Vương muốn mượn cơ hội này để gây khó dễ cho La Phong, bọn họ tự nhiên không muốn nhúng tay vào vũng nước đục này.
"Tu Nhân Vương, ngươi chuyên quyền độc đoán, Tu La Tông sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy trong tay ngươi! Ngươi đã vì một người ngoài mà bất chấp môn quy của Tu La Tông, vậy thì La Phong ta kể từ hôm nay, chính thức rời khỏi Tu La Tông!"
La Phong cười lạnh, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh.
Lời của hắn như sét đánh ngang tai, khiến toàn bộ Tu La Tông chấn động.