Lăng Tiêu vốn định rời khỏi bộ lạc Huyền Xá, nhưng vì Lục Tuyết Nhi giữ lại, cuối cùng hắn vẫn quyết định ở lại thêm một thời gian.
Bởi vì, Lăng Tiêu mơ hồ cảm giác được, thời điểm Huyền Nguyên Quả thành thục, đối với toàn bộ bộ lạc Huyền Xá mà nói có lẽ sẽ là một hồi nguy cơ.
Dù sao hắn cũng được Lục Tuyết Nhi cứu, nếu có thể giải quyết nguy cơ của bộ lạc Huyền Xá, cũng xem như báo đáp ơn cứu mạng của bọn họ.
Thế nhưng, sau khi Lục Tuyết Nhi tham gia thần khải tế điển, nàng liền được rất nhiều trưởng lão sắp xếp, trực tiếp tiến vào cấm địa của bộ lạc Huyền Xá, bắt đầu bế quan tu luyện.
Cùng lúc đó, trong sân của Lăng Tiêu có một vị khách không mời mà đến.
"Lăng Tiêu, ta không cần biết ngươi đến từ đâu, cũng không quan tâm thân phận thật sự của ngươi là gì, tu vi ra sao, có địa vị thế nào, ta thậm chí cũng chẳng màng đến việc ngươi tới bộ lạc Huyền Xá của ta rốt cuộc có mục đích gì. Ta đến đây chỉ muốn nói với ngươi một câu!"
Lục Sương Nhi đứng trước mặt Lăng Tiêu, thân mặc một bộ y phục trắng, vóc người cao gầy, dung nhan tuyệt lệ, khí chất vô cùng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn Lăng Tiêu, mang theo một tia kiêu ngạo.
"Tuyết Nhi là em gái của ta, cũng là hy vọng và tương lai của bộ lạc Huyền Xá! Ta không hy vọng bất kỳ ai hay bất cứ chuyện gì làm nàng phân tâm, ảnh hưởng đến tiền đồ và tương lai của nàng, mà ngươi và nàng vốn không phải người cùng một thế giới! Nếu ngươi dám ảnh hưởng đến đạo tâm của nàng, ta nhất định sẽ giết ngươi!"
Lục Sương Nhi vừa dứt lời, thanh trường kiếm sau lưng nàng tuốt khỏi vỏ, tỏa ra một luồng kiếm khí rét lạnh, lóe lên một vệt hào quang trắng xóa ngay trước mặt Lăng Tiêu.
Ầm ầm!
Chiếc bàn đá trước mặt Lăng Tiêu nháy mắt hóa thành bột mịn.
Lăng Tiêu vẫn mỉm cười, chỉ là trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, thản nhiên nói: "Đây là lời cảnh cáo sao?"
"Ngươi có thể hiểu như vậy!"
Lục Sương Nhi lạnh nhạt đáp, đầu ngẩng cao, như một con thiên nga trắng kiêu hãnh, nói: "Ngươi và Tuyết Nhi vốn không phải người cùng một thế giới! Cho nên ngươi không nên xuất hiện, nhưng ta sẽ không đuổi ngươi đi. Ngươi có thể ở lại bộ lạc Huyền Xá dưỡng thương, nhưng ta hy vọng, ngươi đừng gặp lại Tuyết Nhi nữa!"
"Không phải người cùng một thế giới sao? Không sai! Chúng ta quả thực không phải người cùng một thế giới!"
Lăng Tiêu cười nhạt, trong mắt lóe lên một tia phong mang sắc bén.
Khi ánh mắt Lục Sương Nhi chạm phải ánh mắt của Lăng Tiêu, nàng có cảm giác như cả người bị nhìn thấu, không khỏi rùng mình, nhưng ngay sau đó lại có chút thẹn quá hóa giận.
"Ngươi yên tâm! Ta sẽ không ảnh hưởng đến Tuyết Nhi, ta ở lại chỉ là vì báo ân mà thôi! Một tháng sau, ta tự nhiên sẽ rời đi!"
Lăng Tiêu thản nhiên nói, mặc dù có chút không vui, nhưng nể tình quan hệ giữa Lục Sương Nhi và Tuyết Nhi, hắn cũng không nói thêm gì.
"Tốt, hy vọng ngươi giữ lời!"
Lục Sương Nhi nhìn sâu vào Lăng Tiêu một cái rồi xoay người rời đi.
Bộ lạc Huyền Xá vì chuyện Lục Tuyết Nhi sở hữu Huyền Xá Thánh Thể mà hoàn toàn sôi trào, nhưng việc Huyền Nguyên Quả sắp thành thục cũng khiến cho toàn bộ bộ lạc dấy lên sóng ngầm cuồn cuộn.
Vốn dĩ, với thực lực của bộ lạc Huyền Xá thì không cách nào giữ được Huyền Nguyên Thánh Thụ, nhưng vì Huyền Nguyên Thánh Thụ không thể di dời, hơn nữa chỉ có bí pháp của bộ lạc Huyền Xá mới có thể khiến nó không ngừng sinh trưởng.
Vì vậy, ngay cả Huyền Quang Thành cũng không có ý định chiếm đoạt Huyền Nguyên Thánh Thụ.
Nhưng Huyền Nguyên Quả mỗi trăm năm thành thục một lần, mỗi lần kết ra 30 viên Huyền Nguyên Quả đều sẽ bị Huyền Quang Thành lấy đi một nửa, cộng thêm sự bức ép và cướp đoạt của các bộ lạc xung quanh, cuối cùng trong tay bộ lạc Huyền Xá nhiều nhất cũng chỉ còn lại vài viên mà thôi.
Đối với bộ lạc Huyền Xá mà nói, đây tuyệt đối là một sự sỉ nhục lớn lao.
Nhưng thực lực của bộ lạc Huyền Xá quá yếu, căn bản không giữ được loại chí bảo này, cho nên họ chỉ có thể đánh rớt răng nuốt vào trong bụng.
Bây giờ, trăm năm một lần Huyền Nguyên Quả sắp thành thục, sắp phải đối mặt với Huyền Quang Thành và đông đảo bộ lạc, người của bộ lạc Huyền Xá vừa phẫn nộ vừa bi thương.
Bất quá lần này, Lục Trung Thiên và đông đảo trưởng lão trong bộ lạc đều định nhượng bộ. Bọn họ đặt hết hy vọng vào Lục Tuyết Nhi, chỉ cần Lục Tuyết Nhi có thể chứng đạo Chí Tôn, sẽ có một ngày, những gì đã mất đều sẽ lấy lại được.
Mà Lục Tuyết Nhi cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, bế quan một tháng, vậy mà lại một mạch đột phá từ Chân Khí cảnh tầng một lên Chân Khí cảnh tầng chín, đồng thời dưới sự trợ giúp của vô số bảo vật, nàng đã đột phá đến Hóa Linh cảnh giới!
Tốc độ tu luyện kinh khủng này khiến Lục Trung Thiên và rất nhiều trưởng lão đều hưng phấn không thôi, ngay cả Đại Tế Ti cũng đích thân xuất hiện, chỉ đạo Lục Tuyết Nhi tu luyện.
Trong tình trạng như vậy, Lăng Tiêu dường như đã bị mọi người lãng quên.
Ngoại trừ lần Lục Sương Nhi xuất hiện cảnh cáo, cả Lục Trung Thiên và Lục Tuyết Nhi đều không xuất hiện nữa.
Mà trong một tháng này, Lăng Tiêu mỗi ngày đều ra ngoài một lần, tìm kiếm Hoàng Tuyền Thánh Hà, hấp thụ sinh tử chi lực để chữa thương, khiến cho thương thế trong cơ thể hắn được khống chế một cách hiệu quả.
Một tháng sau, Huyền Nguyên Quả rốt cuộc đã thành thục!
Huyền Nguyên Thánh Thụ nằm ở trung tâm bộ lạc Huyền Xá, được rất nhiều trưởng lão của bộ lạc canh giữ. Đó là một cây cổ thụ cao trăm trượng, toàn thân tỏa ra hào quang màu xanh, cành cây uốn lượn như rồng già quấn quanh, lá cây óng ánh long lanh, tỏa ra hơi thở sinh mệnh bàng bạc.
Trên Huyền Nguyên Thánh Thụ, kết ra 30 viên Huyền Nguyên Quả tỏa ánh sáng xanh chói lọi. Huyền Nguyên Quả to bằng nắm tay, thanh quang bao phủ, trên bề mặt có hoa văn thần bí, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.
"Huyền Nguyên Quả rốt cuộc cũng thành thục! Đáng tiếc a..."
Một vị trưởng lão của bộ lạc Huyền Xá nhìn 30 viên Huyền Nguyên Quả, trong mắt lộ ra vẻ vừa vui mừng vừa bi ai.
30 viên Huyền Nguyên Quả này, e rằng hơn phân nửa đều sẽ rơi vào tay người khác.
Vèo!
Vòm trời xa xa chấn động, ánh sáng lấp lánh, một chiếc chiến xa bằng vàng ròng từ trên trời giáng xuống, do chín con Giao Long màu đen kéo, tỏa ra khí tức vô cùng mạnh mẽ.
Chín con Giao Long đó, vậy mà tất cả đều có tu vi Yêu Hoàng!
Trên chiến xa vàng ròng, một nam tử trẻ tuổi mặc giáp xanh đang ngồi xếp bằng, tóc đen tung bay, hai mắt như điện, trông anh vĩ bất phàm, trong ánh mắt tràn đầy vẻ lãnh đạm.
Hắn đã có tu vi Hoàng Giả cảnh tầng chín, đồng thời hai bên chiến xa còn có hai lão già mặc áo bào đen, khí tức khủng bố, tất cả đều là tu vi nửa bước Chí Tôn!
"Đó là... đại công tử của Huyền Quang Thành, Vương Vân Dương? Không ngờ hắn lại đích thân đến bộ lạc Huyền Xá! Chư vị, mau theo ta ra nghênh đón!"
Trong mắt Lục Trung Thiên lóe lên tinh quang, lộ ra vẻ chấn động, vội vàng gọi các trưởng lão của bộ lạc Huyền Xá tiến lên nghênh tiếp.
"Xin chào Vương công tử! Vương công tử giá lâm bộ lạc Huyền Xá, khiến cho bộ lạc Huyền Xá của ta rồng đến nhà tôm, công tử mời vào!"
Lục Trung Thiên trên mặt lộ ra vẻ cung kính nói.
"Lục Trung Thiên, Huyền Nguyên Quả đâu? Giống như trước, giao ra 15 viên Huyền Nguyên Quả, bản công tử lập tức đi ngay!"
Vương Vân Dương nhàn nhạt liếc nhìn Lục Trung Thiên một cái rồi nói.
"Khởi bẩm Vương công tử, Huyền Nguyên Quả sắp thành thục! Bất quá sư tôn của ta là Hạnh Hoa phu nhân sắp tới, người muốn gặp công tử một lần, kính xin công tử chờ một lát!"
Lục Sương Nhi cũng cúi người thi lễ, khẽ mỉm cười nói.
"Ngươi là... Lục Sương Nhi? Sắc đẹp cũng được, tiếc là thiên phú tầm thường! Ngươi nói Hạnh Hoa phu nhân của Thiên Hương Tông muốn gặp ta sao? Nếu đã như vậy, bản công tử sẽ chờ một lát vậy!"
Vương Vân Dương nhàn nhạt liếc nhìn Lục Sương Nhi một cái, lắc đầu nói.