Cốc cốc cốc!
Hai quả trứng cùng nhau đập vào đầu hắn.
“Đậu má! Mẹ nó các ngươi đang luyện thiết đầu công à!”
Lý Thiên Mệnh đưa tay chộp lấy.
“Đệt!”
Bốn quả trứng rồi.
Vừa đập vừa phân tách, đây rốt cuộc là cái thứ gì?
“Cút về! Nghịch ngợm.”
Thái Cổ Hỗn Độn Cự Thú tự nhiên thiên kỳ bách quái.
Lý Thiên Mệnh lười suy nghĩ nhiều, dù sao cứ coi bốn quả trứng này đều là Tiểu Ngũ là được rồi.
Sẽ có một ngày nó nở ra.
Rốt cuộc là cái thứ gì, tận mắt nhìn xem sẽ biết.
Trước khi Tiên Tiên ra đời, Lý Thiên Mệnh vẫn luôn cho rằng có thể là bươm bướm nhỏ các loại, không ngờ lại là một cây Khởi Nguyên Thế Giới Thụ.
Điều này chứng tỏ trong trứng rốt cuộc có cái gì, căn bản không dễ đoán.
Trong Không Gian Bản Mệnh, bọn Huỳnh Hỏa nhìn thấy Tiểu Ngũ biến thành bốn quả trứng, trong lúc nhất thời mắt đều sáng lên.
“Kê ca, vừa khéo bốn cái, chúng ta chia nhau đi, trực tiếp luộc, mỗi người một quả trứng luộc!”
Tiên Tiên nghĩ đến mùi vị đó, không nhịn được liếm môi, mắt đều đang phát sáng.
Quả trứng nhỏ màu xám vừa nghe thấy, lập tức rùng mình một cái.
Toàn thân run lên, bốn quả trứng biến thành tám quả trứng, chạy trốn về tám hướng.
“Ha ha!”
Bọn chúng trêu chọc quả trứng nhỏ màu xám này, chơi đến mức vui vẻ vô cùng...
Thông qua việc tiếp xúc với Vu Tử Thiên mấy ngày nay, Lý Thiên Mệnh trong lúc bất tri bất giác đã nắm rõ mạch lạc của toàn bộ Trật Tự Chi Địa trong lòng.
Thậm chí, đối với tướng mạo, cảnh giới, thậm chí là Thú Bản Mệnh, chiến quyết của hơn ngàn đối thủ đỉnh cấp trong kết giới tình báo đều nhớ kỹ rõ ràng.
Đối với hắn có Tam Hồn Thái Nhất, chút chuyện này không khó chút nào.
“Nguyệt Thần Tộc trước năm mươi tuổi có thể đến Đạp Thiên đệ ngũ giai đã là không tệ rồi. Nhưng ở thế giới Hằng Tinh Nguyên này, trước ba mươi tuổi đạt được Đạp Thiên Chi Cảnh được coi là ngưỡng cửa cơ bản của ‘thiên tài’, lứa đỉnh tiêm nhất đã xông lên Tinh Tướng.”
Nhìn từ tình báo kia, Vu Tử Thiên này vẫn là nhân vật phong vân của Thái Dương Vạn Tông.
Luận danh tiếng, trong mười ức người đều có thể xếp vào top 10.
“Hèn gì khi sư muội hắn nhìn thấy thực lực chân thật của hắn, ngay cả mình cũng đánh không lại, trong lòng lại buồn bực như vậy.”
Mấy ngày nay Mạc Dư Linh tránh Vu Tử Thiên như tránh tà, trong mắt tràn đầy chán ghét.
Lúc này, Vu Tử Thiên đi tới, hưng phấn nói với Lý Thiên Mệnh:
“Huynh đệ, sư tôn ta đích thân xuất mã tới đón những đệ tử bị Vân Thượng Tiên Cung đánh tan chúng ta, ta đã liên lạc được với người rồi, người hẳn là đang ở hạ du, rất nhanh sẽ dẫn theo mấy ngàn đệ tử Thanh Hồn Điện chúng ta hội hợp với chúng ta, xin hỏi ba vị còn nguyện ý đi cùng tiểu đệ không?”
“Không sao a, cùng đi đi!” Lý Thiên Mệnh nói.
Hiện tại còn cách Vô Thiên Chi Cảnh rất xa, Lý Thiên Mệnh còn phải nhờ bọn họ dẫn đường đây.
Đợi đến gần rồi thì có thể đi theo đám người khác.
“Rất tốt!” Vu Tử Thiên cười nói.
“Biển người mênh mông, khó có được quen biết một hồi, nói thế nào cũng không nỡ xa ngươi.” Lý Thiên Mệnh nói.
“Chẳng lẽ huynh nhìn trúng dung nhan của bản nhân?” Vu Tử Thiên kinh hãi nói.
“Không, ta muốn xem lát nữa sau khi gặp mặt, ngươi lấp liếm thế nào?”
Lý Thiên Mệnh liếc nhìn Mạc Dư Linh.
Vị ‘sư muội’ này rõ ràng đã chuẩn bị muốn vạch trần ‘thiên phú giả mạo’ của Vu Tử Thiên rồi.
“Yên tâm, sư tôn ta đã sớm bị ta chinh phục, người khác nói gì người đều sẽ không tin.”
Vu Tử Thiên vỗ ngực nói.
“Vậy thì mỏi mắt mong chờ.” Lý Thiên Mệnh nói.
Sư tôn ‘Giang Thanh Lưu’ của Vu Tử Thiên hẳn được coi là cường giả của Trật Tự Chi Địa.
Lý Thiên Mệnh còn chưa từng gặp cường giả chủng tộc cao đẳng trên Thái Dương này.
Cho nên, sự xuất hiện của đối phương có thể khiến hắn có khái niệm nhất định đối với loại cường giả này.
Nhân vật tu luyện mấy trăm trên ngàn năm ở đây lại có cường độ thế nào?...
Trật Tự Chi Địa không có ngày đêm.
Vì vậy, Lý Thiên Mệnh đối với sự trôi qua của thời gian đã không còn nhạy cảm như vậy nữa.
Khoảng chừng ba canh giờ sau, phía sau truyền đến động tĩnh rất lớn.
Hắn và Dạ Lăng Phong, Lâm Tiêu Tiêu quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy đường chân trời phía sau có vô số mây mù màu xanh bốc lên!
Bên trong mây xanh dường như có một con Hoang Cổ Cự Thú đang lao tới.
Nhìn từ hình dáng, chiều dài thân thể của cự thú này ít nhất vượt quá hai ngàn mét.
Nếu không phải bầu trời của Trật Tự Chi Địa cao cả triệu mét thì một con cự thú này đã che khuất bầu trời rồi.
Cách rất xa, Lý Thiên Mệnh đã cảm nhận được uy nghiêm Thần Thú bàng bạc.
Ở trung tâm mây xanh lượn lờ kia hình như có hai quả cầu phát sáng màu xanh khổng lồ, trong mỗi quả cầu phát sáng lại có những điểm sao dày đặc.
Điều này khiến hai quả cầu này trông giống như hai bầu trời sao màu xanh.
Lý Thiên Mệnh đương nhiên biết, đây là điểm sao trong mắt Thú Bản Mệnh.
“Phải có đến sáu ngàn trở lên nhỉ...”
Nói thật, đây là Thú Bản Mệnh có phẩm giai cao nhất mà Lý Thiên Mệnh từng gặp.
Huỳnh Hỏa nhận được Vũ Trụ Thần Nguyên bốn sao, sở hữu hơn bốn ngàn tám trăm điểm sao, phẩm giai này cho dù trong quần thể Ngự Thú Sư ‘thiếu niên thiếu nữ’ của Trật Tự Chi Địa đều được coi là đỉnh tiêm nhất.
Dù sao đây cũng là kho tàng vô số năm của Nguyệt Thần Tộc, hơn nữa cũng phải bọn Huỳnh Hỏa có thể chịu đựng được.
Điểm sao trên sáu ngàn, Ngự Thú Sư của nó rất có thể đã vượt qua ‘Tinh Tướng Thần Cảnh’.
Vậy chứng tỏ Ngự Thú Sư của con cự thú này hẳn là cường giả bậc cha chú.
Nghe nói tu luyện giả Tinh Tướng Thần Cảnh thọ nguyên có thể tiếp cận hai ngàn năm.
Một ngàn tuổi là đỉnh cao tu hành, sau đó bắt đầu suy yếu.
Khi con Thần Thú này đến gần Lý Thiên Mệnh, hắn dùng Thiết Thiên Chi Nhãn nhìn rất rõ ràng, nó hẳn là Thú Bản Mệnh tráng niên, thậm chí là trung niên.
Gào!
Cự thú gầm lên một tiếng, khiến Vu Tử Thiên vui mừng quay đầu lại.
“Là ‘Thanh Không Bích Lạc Kỳ Lân’ của sư tôn ta!”
Hắn đứng dậy, vẫy tay về phía bên kia.
Vu Tử Thiên không phải Ngự Thú Sư, mà là Nhân Tộc bình thường không có cả Thức Thần lẫn Thú Bản Mệnh.
Hệ thống tu luyện của Nhân Tộc bình thường thực ra là nền tảng của Ngự Thú Sư, Thức Thần.
Sức chiến đấu cùng cấp bậc của bọn họ tuy kém hơn một chút, nhưng vì số lượng đông nhất nên cũng có rất nhiều cường giả, kỳ tài.
“Sư tôn!”
Khi Thanh Không Bích Lạc Kỳ Lân kia đến gần, Lý Thiên Mệnh để Lam Hoang trở về Không Gian Bản Mệnh trước.
Con Thần Thú đỉnh phong này, Lam Hoang ở trước mặt nó đều thành một con rồng nhỏ.
Ầm ầm!
Cự thú trong mây xanh lượn lờ kia dừng bước trước mặt bọn người Lý Thiên Mệnh.
Khói mây bắt đầu tan đi!
Lúc này Lý Thiên Mệnh mới nhìn thấy diện mạo của cự thú này.
Đây là một con Kỳ Lân màu xanh lam, vảy toàn thân có hình dạng đám mây, sinh ra trung chính đại khí, nhìn qua là biết thụy thú.
Nhất là đôi mắt kia, vừa giống như bầu trời xanh biếc, lại vừa giống như biển sao màu xanh.
Lý Thiên Mệnh tinh mắt, liếc mắt một cái đã nhìn thấy trên lưng ‘Thanh Không Bích Lạc Kỳ Lân’ này có mấy ngàn thiếu niên thiếu nữ.
Bọn họ trông rất non nớt, về cơ bản cũng xấp xỉ thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi ở Viêm Hoàng.
May mà Lý Thiên Mệnh cũng rất non, trong đám người này không tính là đột ngột.
Chi tiết biến cố lần này của Thanh Hồn Điện, Lý Thiên Mệnh cũng đã làm rõ.
Hóa ra Thanh Hồn Điện có hơn vạn đệ tử đi tới Vô Thiên Chi Cảnh, chỉ là chia thành mấy đợt, người dẫn đội không tính là quá mạnh, không ngờ Vân Thượng Tiên Cung bỉ ổi vô sỉ, nhân cơ hội này ra tay với trẻ con, khiến Thanh Hồn Điện chấn nộ, hiện tại phái ra cường giả ‘Giang Thanh Lưu’ tập hợp tất cả đệ tử lại, chuẩn bị cùng nhau đưa tới Vô Thiên Chi Cảnh.
Về phần nguyên nhân Vân Thượng Tiên Cung ra tay chính là vì Thủ tịch Đại sư huynh thế hệ này của Thanh Hồn Điện ‘Vu Tử Thiên’.
Thiên phú, cảnh giới của hắn vượt ra khỏi trình độ tông môn hạng hai, gây chấn động vạn tông.
Là tử thù, Vân Thượng Tiên Cung có chút gấp đến mức không cần mặt mũi rồi.
Có lẽ bọn họ sợ Vu Tử Thiên nhận được sự công nhận của Thiên Cung!
Vân Thượng Tiên Cung vạn vạn không ngờ tới, một đệ tử Thập Đạo Thiên của bọn họ đều có thể đuổi Vu Tử Thiên chạy trối chết.