“Vãi chưởng, đây là cái quỷ gì, nam nữ khó phân?”
Còn mẹ nó Thiên Hồn Luyến nữa chứ!
Ngàn dặm nhân duyên một sợi tơ, đối phương là ‘mỹ nữ’ nhưng lại đang ngoáy ngón chân?
“Cay mắt quá!” Huỳnh Hỏa kêu lên.
“Mày đừng nói chuyện.”
Lần này đi vào quá vội vàng, quên sửa đổi vị trí hình xăm cho Huỳnh Hỏa rồi...
Tóm lại, Huyễn Thiên Chi Cảnh này chính là một nơi khiến Lý Thiên Mệnh cảm thấy hỗn loạn.
“Lâm Phong sư huynh, huynh thật đẹp trai nha.”
“Có bạn gái chưa nè? Nếu có rồi, có ngại thêm một bé cưng làm ấm giường không? Tử Diệu Tinh hiện tại già hóa nghiêm trọng, tông môn khuyến khích chúng ta sinh đẻ nhiều đó nha!”
“Lâm Phong sư huynh, cần bạn trai không? Những gì con gái biết làm, ta đều biết!”
Lý Thiên Mệnh đau đầu muốn nứt ra.
Không ngờ, vừa lấy được một cái xếp hạng trên Tử Tinh Bảng, một đám yêu ma quỷ quái liền xuất hiện.
May mắn thay, đến lượt hắn rồi.
Hắn rảo bước tiến vào thần điện, bắt đầu khiêu chiến Cổ Thần Tượng.
Tòa thứ sáu, tòa thứ bảy, tòa thứ tám...
Sau khi có được tư cách khiêu chiến vô hạn, hắn cũng lười chọn lựa chiến quyết.
Chiến quyết ở cấp độ hiện tại đối với hắn mà nói tác dụng không lớn.
Hắn hết lần này đến lần khác đối chiến cùng Cổ Thần Tượng!
Thực tế quá trình đối chiến chính là một quá trình học tập chiến quyết.
Những Cổ Thần Tượng kia sẽ thi triển những chiến quyết đã thuần thục ngàn vạn lần lên người Lý Thiên Mệnh hết lần này đến lần khác. Nhưng đối với Lý Thiên Mệnh, trong tình huống sức mạnh tương đương, với khả năng lĩnh ngộ khủng bố của Tam Hồn Thái Nhất hiện tại, những Cổ Thần Tượng có thể làm khó rất nhiều đệ tử Tử Diệu Tinh này, đối với hắn mà nói độ khó cũng không lớn.
Tiếp tục đối chiến!
Một khắc cũng không ngừng nghỉ.
Đây là một ván cờ về trí tuệ, thiên phú và sự kiên nhẫn.
Lý Thiên Mệnh một đường xông lên, chỉ để sàng lọc ra một môn chiến quyết thích hợp để đối kháng cường địch tại Vô Thiên Chi Cảnh.
Mỗi một tòa Cổ Thần Tượng đều khác nhau.
Có cái là kiếm khách, có cái là dã thú, còn có đủ loại ba đầu sáu tay, hoặc là thần tượng có gai nhọn, đuôi dài.
Mỗi lần đánh bại một tòa thần tượng, liền nhận được một môn Thần cấp chiến quyết!
“Thực tế những chiến quyết này tại các đại môn phái ở Tử Diệu Tinh đều không tính là đặc biệt, nhưng ở Trật Tự Chi Địa lại không ai có thể nhìn ra lai lịch, điều này rất thích hợp với ta.”
Thế là, Lý Thiên Mệnh hoàn toàn tập trung ở nơi này, cũng không quản chuyện xảy ra bên ngoài.
Đối mặt Cổ Thần Tượng, hắn hết lần này đến lần khác thấy chiêu phá chiêu!
Khả năng lĩnh ngộ của Tam Hồn Thái Nhất giúp hắn học cực nhanh.
Thực tế, Tiểu Mệnh Kiếp xưa nay mang lại cho hắn đều là thiên phú lĩnh ngộ. Về phương diện công pháp chiến quyết, tất cả người tu luyện Thức Thần kỳ thật đều mạnh hơn Ngự Thú Sư, Quỷ Thần Tộc một bậc.
Lý Thiên Mệnh mười kiếp, chú định ở phương diện này tiền vô cổ nhân.
Tòa thứ mười lăm, tòa thứ mười sáu...
Hắn vẫn đang tiếp tục!
Thời gian mỗi lần khiêu chiến càng ngày càng dài.
Ban đầu là nửa canh giờ, đến bây giờ phải mất ba canh giờ.
Trong khoảng thời gian này không ngừng chém giết cùng Cổ Thần Tượng, quá trình này, hai mắt hắn đều nhìn chằm chằm vào động tác của Cổ Thần Tượng, học tập một cách tỉ mỉ.
“Để đối thủ thi triển chiến quyết, tự mình trải nghiệm, ngược lại là phương thức học tập chiến quyết tốt nhất.”
Bị công kích mới biết được một môn chiến quyết này điểm mạnh của nó nằm ở đâu.
Càng về sau càng khó!
Ăn đòn cũng càng ngày càng nhiều.
Nhưng mà, Lý Thiên Mệnh đã dùng một biện pháp khiến người ta kinh thán.
Đó chính là, khi hắn đối phó với Cổ Thần Tượng trước mắt, thường thường sẽ thi triển chiến quyết vừa học được từ Cổ Thần Tượng trước đó để đối kháng, mượn đó mà tôi luyện, hiệu quả cũng không tệ.
Hắn vẫn đang ráng chống đỡ!
Trong nháy mắt đã bốn ngày trôi qua.
Hắn chuyên tâm, một đường khiêu chiến đến Cổ Thần Tượng ‘thứ hai mươi ba’.
Thực tế sau tòa thứ hai mươi, hắn đã cảm giác mình không sai biệt lắm đến cực hạn rồi.
Bắt đầu từ Cổ Thần Tượng thứ hai mươi mốt, chiến quyết ban thưởng đã đạt đến trình độ ‘Tứ Cảnh Thần Quyết’.
Uy lực đã vượt qua Nguyệt Dạ Tiểu Sát Kiếm.
Tại Cổ Thần Tượng thứ hai mươi mốt này, Lý Thiên Mệnh lựa chọn ‘Cửu Huyễn Điện Ngục Tiễn Pháp’.
Hắn chuẩn bị lấy môn Tứ Cảnh Thần Quyết này xuống cho Lâm Tiêu Tiêu học.
Cổ Thần Tượng thứ hai mươi hai, Lý Thiên Mệnh lựa chọn ‘Trấn Ma Nhất Côn’.
Đây là một môn côn pháp thô bạo bá đạo, uy lực khủng bố.
Dạ Lăng Phong tạm thời không khiêu chiến đến nơi này được, Lý Thiên Mệnh chuẩn bị đem một côn này tặng cho hắn.
Tại bên phía Cổ Thần Tượng thứ hai mươi ba, Lý Thiên Mệnh rốt cuộc cũng chọn được một môn chiến quyết cấp bậc Tứ Cảnh Thần Quyết thực sự thích hợp với mình!
Tên của nó là ‘Đế Lâm Kiếm Đạo’.
Đây là một môn kiếm thuật có kiếm ý cực kỳ phù hợp với Đế Hoàng Thần Ý, kiếm thuật thi triển ra như Thần Đế giáng lâm, thống ngự tứ hải bát hoang.
Môn kiếm đạo này tổng cộng có hai kiếm.
Muốn học, đương nhiên bắt đầu từ việc ăn đòn.
Cổ Thần Tượng thứ hai mươi ba kia chính là một vị Kim Bào Đế Hoàng.
Hắn một tay nắm lấy một thanh Hoàng Kim Thần Kiếm, thần uy lẫm liệt, rõ ràng chỉ có một người, sau lưng lại phảng phất có thiên quân vạn mã.
Chỉ riêng khí thế xuất kiếm này đã giống hệt Lý Thiên Mệnh!
Lần này, Lý Thiên Mệnh tốn trọn vẹn một ngày mới bắt được vị Kim Bào Đế Hoàng này.
Lúc này, hắn đã đến cực hạn, thần trí đều có chút không rõ ràng.
Về phần ‘Đế Lâm Kiếm Đạo’, hắn còn cần sau khi ra ngoài tỉ mỉ suy ngẫm.
Bởi vì kiếm ý phù hợp, lại có Tam Hồn Thái Nhất, hắn đoán chừng sẽ không quá khó.
“Mấy ngày nay coi như dốc hết tâm huyết, cuối cùng cũng tìm được cái thích hợp.”
Lý Thiên Mệnh tuy mệt nhưng hắn rất hưng phấn.
Hắn đã không thể chờ đợi được nữa, muốn thực sự trở lại Trật Tự Chi Địa để nhấm nháp, thử nghiệm uy lực của Đế Lâm Kiếm Đạo này.
Hắn lựa chọn tạm dừng khiêu chiến.
Ngay lúc này, trên đỉnh đầu bỗng nhiên có một âm thanh ầm vang quanh quẩn.
“Chúc mừng đệ tử Tử Diệu Tinh Lâm Phong, với độ tuổi hai mươi ba, liên tục công phá mười tám tòa Cổ Thần Tượng, phá vỡ kỷ lục Huyễn Thiên Chi Cảnh, thiên phú bực này, tất sẽ được ghi vào sử sách!”
Lý Thiên Mệnh ngẩn ngơ.
Hắn vừa đi ra, bên ngoài chính là đệ tử Huyền Chi Hựu Huyền Đảo.
Khi âm thanh này lan tràn ra, xem tình hình, hình như mỗi người đều có thể nghe thấy.
“Mười tám tòa!”
Trong lúc nhất thời, toàn bộ Huyền Chi Hựu Huyền Đảo lặng ngắt như tờ.
Lý Thiên Mệnh thậm chí hoài nghi, rất có thể âm thanh này đã thông báo toàn bộ Huyễn Thiên Chi Cảnh.
“Chính là hắn!”
Không biết là ai hô một tiếng, trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt kinh ngạc rơi vào trên người Lý Thiên Mệnh.
“Đây là thiên phú lĩnh ngộ gì a?”
Rất nhiều người quả thực than thở không thôi.
“Chưa từng thấy qua người này a, hắn đến từ đại lục nào? Thuộc về thế lực tông môn gì?”
“Có ai biết không? Huyễn Thiên Tinh Linh nói hắn không có tông môn quy thuộc?”
“Tử Tinh Bảng của hắn đều là mấy ngày trước mới lên.”
Trong lúc nhất thời, rất nhiều người vây quanh về phía Lý Thiên Mệnh.
“Lâm Phong!”
Bỗng nhiên có một người chen ra khỏi đám người.
Đó là một cô nương tóc xanh búi tóc củ tỏi, chính là Liễu Hoàn Hoàn.
Nàng dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Lý Thiên Mệnh, nói: “Ta nhớ hai tháng trước, ngươi còn bị ta đánh bại mà, sao ngươi đã thành đệ tử quyền hạn cấp ba rồi? Ngươi đến Tinh Tướng Thần Cảnh rồi sao?”
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, nàng căn bản không dám tin hết thảy những thứ này lại là sự thật.
“May mắn thôi, ta đi trước, lần sau lại nói chuyện!”
Lý Thiên Mệnh xem xét, người vây lên quá nhiều, hắn muốn trực tiếp rời đi.
“Chờ một chút!” Liễu Hoàn Hoàn vọt tới trước mắt hắn, vô cùng nghiêm túc cấp thiết nói: “Ngươi đừng đi vội, nghe ta nói một câu ha.”
“Cái gì?”
“Ngươi gây ra động tĩnh quá lớn, ta đoán chừng sau ngày hôm nay, rất nhiều người đều sẽ tìm ngươi trên toàn bộ Tử Diệu Tinh, mặc kệ là thiện ý hay là ác ý, trong thời gian ngắn đều sẽ gây phiền toái cho ngươi, ngươi trốn đi trước đã, chờ sóng gió qua đi.”
“Nếu thực sự không được, ngươi tới Huyền Tiên Các tìm ta, ngươi không có tông môn quy thuộc, Huyền Tiên Các chúng ta có thể giúp ngươi, trưởng bối sẽ rất vui lòng vun trồng ngươi, cha mẹ ta đều có một chút thế lực.”
Liễu Hoàn Hoàn vội vàng nói.
“Tìm ta à?” Lý Thiên Mệnh cười, nói: “Ngươi yên tâm, bọn họ tìm cả một đời cũng không tìm thấy ta đâu.”
“Tự tin như vậy?” Liễu Hoàn Hoàn hồ nghi nói.
“Chuẩn đàn ông, chính là tự tin như thế.”
Hắn đang ở Trật Tự Chi Địa a!
Cho dù lật tung nơi này lên trời, đều không có chút quan hệ nào với bản thân Lý Thiên Mệnh hắn.
“Nói chứ ngươi có đến Huyền Tiên Các không a? Chúng ta không tệ đâu.” Liễu Hoàn Hoàn nói.
“Tùy duyên phận, sau này hãy nói, ta trốn trước đây.” Lý Thiên Mệnh nói.
“Được, tạm biệt, lần sau dẫn ngươi đi một chỗ chơi rất vui.” Liễu Hoàn Hoàn nói.
“Tạm biệt.”
Lý Thiên Mệnh nói xong với nàng, Thiên Hồn của hắn trực tiếp biến mất tại Huyền Chi Hựu Huyền Đảo...
Từ Huyễn Thiên Chi Cảnh của Tử Diệu Tinh đi ra, Lý Thiên Mệnh vẫn còn ở trong mê huyễn kết giới của Vu Tử Thiên.
“Ca, huynh có phải là xuân mộng vô ngấn hay không a? Sao ta cảm giác huynh nhất trụ kình thiên rồi? Có phải trong mộng có rất nhiều mỹ nhân không?”
Vu Tử Thiên sáp lại gần tò mò hỏi.
“Cút mẹ ngươi đi.”
Câu nói này của hắn làm Lý Thiên Mệnh nhớ tới ‘tiểu cô nương’ ‘nam nữ khó phân’ kia rồi.
Nổi cả da gà!
“Tình trạng hiện tại thế nào?”
Lý Thiên Mệnh đi ra khỏi mê huyễn kết giới, ngẩng đầu nhìn lên, Đế Tinh Bảng vẫn chưa có tên.
Nhưng mà, hỏa diễm phong bạo bên ngoài hình như càng cuồng bạo hơn.
Tiếng gió rít gào không ngừng vang lên.
“Mới mấy ngày, không có chuyện gì.” Vu Tử Thiên nói.
Hắn tuy nói như vậy, nhưng cứ ở lại một chỗ, hắn khẳng định lo lắng mất đi tiên cơ nhất định.
“Kỳ thật, bên trong Vô Thiên Chi Cảnh vẫn có rất nhiều bảo tàng và truyền thừa.” Vu Tử Thiên nói.
“Được, ta luyện thêm mấy ngày nữa.”
Lý Thiên Mệnh trở lại bên trong mê huyễn kết giới, bắt đầu tu luyện ‘Đế Lâm Kiếm Đạo’.
“Môn kiếm thuật này, hiếm thấy a.” Vu Tử Thiên tán thán nói.
Lý Thiên Mệnh chuyên tâm, dấn thân vào trong Đế Lâm Kiếm Đạo...
Ba ngày sau, bọn người Lý Thiên Mệnh rời khỏi khe sâu này, tiếp tục đi sâu vào trong.
Vù vù vù!
Từng trận phong bạo hình thành hỏa diễm long quyển, giống như cự thú lao nhanh qua.
Nơi đi qua, cát đá bùn đất, một mảnh hỗn độn.
Lý Thiên Mệnh thậm chí mất đi phương hướng, bởi vì mặc kệ đi về hướng nào hình như đều rất khó.
Ở loại địa phương này, dù dùng Thiết Thiên Chi Nhãn nhìn ra bên ngoài, tầm nhìn đều vô cùng thấp.
“Lần này Vô Thiên Chi Cảnh mở ra, đến bây giờ một chút động tĩnh cũng không có, sao lại quỷ dị như thế chứ?” Vu Tử Thiên khó hiểu hỏi.
Ngay lúc này, phía trước có một bóng người vội vàng chạy tới.
“Đứng lại!”
Vu Tử Thiên hô người kia một tiếng.
Sau khi tới gần, phát hiện dĩ nhiên là một đệ tử Thanh Hồn Điện.
“Đại sư huynh?”
Đối phương cũng rất kinh ngạc với vận khí của mình, vội vàng khóc ròng ròng nói: “Không ngờ, ta lại gặp được huynh.”
“Ngươi vội vội vàng vàng làm gì thế?” Vu Tử Thiên hỏi.
Đệ tử kia mới phản ứng lại, vội vàng nói:
“Đại sư huynh, bên kia xuất hiện một tòa ‘Tiểu Thiên Bi’, Đại sư huynh mau đi đi a, muộn là bị người ta cướp mất đó!”