“Chính là... Tên Lý Thiên Mệnh kia không phải cứ đòi ngươi mỏ kim loại sao?”
“Đoạn Hồn Sơn và Thanh Ngọc Sơn Mạch đều bị hắn quét sạch rồi.”
“Ngươi không đồng ý cho hắn nữa, hắn liền nhắm vào mỏ kim loại của Đông Diệp Tộc ta!”
“Đây này, ngay vừa rồi, hắn và Long Uyển Oánh xông vào mỏ quặng của Đông Diệp Tộc ta ở ‘Kim Lăng Sơn’, còn phá vỡ kết giới thủ hộ của chúng ta, Bạch Long Hoàng kia đánh bị thương không ít tộc nhân Đông Diệp Tộc ta, trực tiếp cưỡng chiếm rồi!”
“Mà này, đến giờ ta vẫn không nghĩ ra, làm sao bọn họ có thể nhanh chóng đào rỗng một mỏ quặng? Có phải có liên quan đến con Thú Bản Mệnh thứ năm của hắn không?”
Tất cả tài nguyên mỏ quặng không chỉ có người trấn thủ mà còn có kết giới thủ hộ.
Không có sự cho phép, Lý Thiên Mệnh quả thực rất khó cưỡng ép cướp đoạt.
Dù sao người trấn thủ cũng không phải ăn chay.
Tất nhiên, lần này những lời Diệp Đông Lưu nói đều là nói dối.
Kim Lăng Sơn đã sớm bị Ngân Trần ăn rỗng rồi.
“Kim Lăng Sơn, không phải ở ngay gần đây sao?”
Cổ Kiếm Thanh Sương nhíu mày hỏi.
“Đúng vậy, cho nên Truyền Tin Thạch mới đến nhanh như thế...”
“Chưởng giáo, hay là nhận đi, chỉ là một mỏ quặng thôi, không đắc tội nổi bọn họ.”
Diệp Đông Lưu ngoài miệng nói vậy nhưng trên mặt lại là bộ dạng đau lòng nhức óc.
“Không được, cho dù là đệ tử Thiên Cung và Bạch Long Hoàng, đâu có cái lý lẽ cưỡng đoạt ngang ngược như vậy? Là cường đạo sao?”
Cổ Kiếm Thanh Sương mặt lạnh như băng nói.
“Vậy...”
“Đã là vừa mới xông vào, ta và ngươi qua đó, đòi bọn họ một lời giải thích.” Cổ Kiếm Thanh Sương nói.
“Chưởng giáo, thật sự đa tạ!”
“Hiện nay là thời điểm rối ren, Thanh Vân Thần Mộc liên quan đến đại kế vạn năm của Thanh Hồn Điện, những kẻ gọi là ‘chi viện’ này lại áp bức chúng ta như vậy, quá đáng a!”
“Hiên Viên Long Tông đã có kết cục này rồi, Long Uyển Oánh còn không yên phận, thật là!”
Diệp Đông Lưu oán thán nói.
“Đừng nói nữa.”
Kim Lăng Sơn không xa.
Cổ Kiếm Thanh Sương và Diệp Đông Lưu rất nhanh đã đến nơi.
Bọn họ quả nhiên phát hiện Trật Tự Kết Giới ngũ giai ở đây đã ở trong trạng thái bị phá hoại, khắp nơi đều là đất cháy.
Tuy nhiên, Cổ Kiếm Thanh Sương không nhìn thấy người.
“Đi đâu rồi?”
“Chắc là ở trong hang mỏ bên dưới, bị trói lại rồi.”
“Bọn họ rõ ràng không muốn sự việc bại lộ, e là không ngờ tộc nhân Đông Diệp Tộc ta còn có thể phát ra Truyền Tin Thạch, hiện tại chỉ sợ bọn họ vì muốn xóa dấu vết mà giết người...”
“Ừ!”
Bọn họ đi vào từ hang động, chui vào hang mỏ sâu hun hút này.
Càng vào sâu, môi trường càng tối tăm, nhiệt độ càng cao.
Khắp nơi đều là dung nham lòng đất.
“Bên này.”
Hai người nghe thấy tiếng người, tiếp tục chui vào bên trong.
Trong nháy mắt, bọn họ đã đi sâu vào lòng đất, nơi tầm mắt nhìn thấy đều bị bóng tối nuốt chửng.
Những thần khoáng kia cũng bị chôn vùi trong đất bùn, cần rửa sạch mới có thể hiện ra hào quang.
Ong!
Khi bọn họ chui ra từ một mạch khoáng, đất bùn phía sau lại rung chuyển, nghe như có vật khổng lồ đang di chuyển.
Ầm ầm!
Một tiếng nổ trầm đục!
Tiếng ma sát kim loại chói tai vang lên, nghe khiến Cổ Kiếm Thanh Sương sững sờ.
“Đây là cái gì? Thôn Giới Thần Đỉnh?”
Ông ta đứng ngây ra tại chỗ, phóng mắt nhìn lại, bốn phía đã trở nên cực kỳ tối tăm, đưa tay không thấy được năm ngón.
Rất rõ ràng, là vì bọn họ đã xông vào Thôn Giới Thần Đỉnh, mà nắp đỉnh đã đóng lại rồi.
“Hình như là vậy! Vu Tử Thiên cũng ở đây? Không đúng, đây là cạm bẫy?!”
Diệp Đông Lưu đột nhiên kinh hãi nói.
“Cạm bẫy?”
Ánh mắt Cổ Kiếm Thanh Sương âm lãnh, quét nhìn khắp nơi, đầu óc đang xoay chuyển nhanh chóng.
“Long Uyển Oánh không có lý do gì để đối phó ta, không đúng...”
Ông ta vô cùng cảnh giác, dựa lưng vào nhau với Diệp Đông Lưu.
Hít sâu một hơi, Cổ Kiếm Thanh Sương trầm giọng nói: “Long Uyển Oánh, ngươi đang chơi trò chơi nhàm chán gì vậy? Ra đi!”
“Chỉ là một cái Thôn Giới Thần Đỉnh do Vu Tử Thiên điều khiển, không ngăn được ta.”
“Các ngươi thân phận cao quý, đừng chấp nhặt với nhân vật nhỏ bé như ta, không thú vị. Mỏ kim loại thôi mà, cũng không đáng để các ngươi tốn công tốn sức như vậy.”
Sau khi ông ta nói xong, trong bóng tối, Long Uyển Oánh, Dương Sách và Yến nữ hiệp lần lượt hiện thân.
“Ba vị có việc gì không?”
Diệp Đông Lưu hơi tức giận nói.
“Câm miệng, không đến lượt ngươi nói chuyện.”
Long Uyển Oánh trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó đối diện với Cổ Kiếm Thanh Sương.
“Giải thích một chút, các ngươi đây là đang chơi trò gì vậy?”
Cổ Kiếm Thanh Sương lạnh nhạt nói.
Ông ta đã chuẩn bị sẵn sàng binh khí và Thú Bản Mệnh, còn có Truyền Tin Thạch!
Tuy nhiên về căn bản, ông ta không nghĩ ra được.
Ông ta không cho rằng giết mình sẽ có lợi cho bọn họ.
Bọn họ làm việc ở Thanh Vân Đại Lục vốn dĩ cần Cổ Kiếm Thanh Sương!
“Muốn giết hai người các ngươi.” Long Uyển Oánh thản nhiên nói.
“Tại sao?”
Cổ Kiếm Thanh Sương khó hiểu hỏi.
“Long Uyển Oánh, ngươi bị bệnh à?”
Diệp Đông Lưu giận không kìm được, chửi ầm lên.
“Không bệnh a, ai bảo Cổ Kiếm Thanh Sương ngươi lần này đến lần khác muốn mưu hại Giang Thanh Lưu chứ?”
Long Uyển Oánh cười lạnh nói.
“Ngươi!”
Cổ Kiếm Thanh Sương lập tức ngẩn ra.
Ông ta quay đầu lại, trong Thôn Giới Thần Đỉnh này xuất hiện người thứ sáu.
Người đó mặc thanh bào, đứng sau lưng Cổ Kiếm Thanh Sương, chính là Giang Thanh Lưu đang cầm Thanh Hồn Tháp.
Hắn nói: “Chưởng giáo, ngại quá, Thanh Hồn Tháp ta không thể đưa cho ngài.”
Mặt Cổ Kiếm Thanh Sương giật một cái.
Đây là sự giằng co và né tránh trong nội tâm khi mặt tối trong lòng bị nhìn thấu.
Thôn Giới Thần Đỉnh, Vu Tử Thiên, Long Uyển Oánh...
Bọn họ đều xuất hiện rồi, sao có thể thiếu người trung gian Giang Thanh Lưu chứ?
Mà Giang Thanh Lưu lại biết mình muốn giết hắn!
Nguyên nhân kết quả đều có rồi.
“Diệp thúc, cùng ta giết ra ngoài, Vu Tử Thiên không khống chế được Thôn Giới Thần Đỉnh!”
Cổ Kiếm Thanh Sương lập tức nói.
“Vâng!”
“Ra tay!”
Dưới hiệu lệnh của ông ta, Diệp Đông Lưu lấy ra một thanh kiếm.
Cổ Kiếm Thanh Sương trực tiếp lao về phía Giang Thanh Lưu giết tới!
Sau lưng ông ta, Diệp Đông Lưu cắn răng, một kiếm đâm vào tấm lưng hoàn toàn không phòng bị của Cổ Kiếm Thanh Sương.
Phập!
Một kiếm xuyên qua bụng dưới.
Máu tươi đầm đìa.
Cổ Kiếm Thanh Sương sững sờ một chút, ngây người quay đầu lại, nhìn Diệp Đông Lưu như nhìn kẻ ngốc.
“Ngươi?”
Đây mới là chuyện ông ta không nghĩ ra nhất ngày hôm nay.
“Xin lỗi, Chưởng giáo, ngài sẽ biết nguyên nhân...”
Diệp Đông Lưu rút kiếm lùi lại.
Khoảnh khắc tiếp theo!
Dương Sách, Long Uyển Oánh, Yến nữ hiệp và Giang Thanh Lưu, bốn đại cao thủ đột nhiên vây công.
Mỗi người ra tay đều nhanh, độc, chuẩn!
Bởi vì bọn họ biết, đây là một trận chiến không thể thất bại!...
Bên ngoài Thôn Giới Thần Đỉnh.
“Lão đại, tin tốt!”
Vu Tử Thiên hưng phấn nói với Lý Thiên Mệnh.
Bọn họ ở ngay gần nắp đỉnh, Vu Tử Thiên dùng sức mạnh ‘nhỏ bé’ của bản thân để phong tỏa Thôn Giới Thần Đỉnh.
“Ta biết rồi.”
Bản thân Lý Thiên Mệnh cũng có chút căng thẳng.
Thông qua Ngân Trần, nhất cử nhất động của Diệp Đông Lưu hắn đều rõ.
Là hắn bảo Diệp Đông Lưu tìm cơ hội đánh lén Cổ Kiếm Thanh Sương trước!
Quả nhiên, khi sát cơ của Cổ Kiếm Thanh Sương bại lộ, tâm trạng hơi hỗn loạn, Diệp Đông Lưu mà ông ta tin tưởng nhất ở ngay gần trong gang tấc đâm cho ông ta một kiếm, quả nhiên hữu hiệu!
Một kiếm này, Cổ Kiếm Thanh Sương cho dù có Thiên Tinh Luân Chi Thể, ít nhất cũng là thương thế mức trung bình.
Vừa khai chiến, sức chiến đấu của ông ta đã bị giảm sút.
Cho dù Thú Bản Mệnh không sao, ước chừng chỉ có thể phát huy tám phần.
Ầm ầm ầm!
Bên trong Thôn Giới Thần Đỉnh, chiến đấu đã bùng nổ.
Cộng thêm Diệp Đông Lưu, đây là năm đánh một!
Căng thẳng, kích thích!
Tiếng nổ lớn, tiếng thú gầm vang lên trong mỏ quặng sâu dưới lòng đất này.
Nơi chọn lần này tốt hơn bên Đại Hà Dục nhiều!
Những người khác trong mỏ quặng đã sớm bị dọn sạch, kết giới thủ hộ cũng không thực sự bị phá hoại, Diệp Bất Tri Thu thực ra cũng đã đến.
Hắn khôi phục kết giới thủ hộ ở bên ngoài, dẫn đến âm thanh bên trong này một chút cũng không truyền ra ngoài được!
Quan trọng hơn là...
Đây là kết giới thủ hộ của Đông Diệp Tộc bọn họ.
Dưới sự khống chế của Diệp Bất Tri Thu, cho dù Cổ Kiếm Thanh Sương tạm thời thoát khỏi Thôn Giới Thần Đỉnh, trong thời gian ngắn ông ta cũng không ra được.
Tất cả Truyền Tin Thạch đều sẽ bị chặn lại.
Kế hoạch này vừa đưa ra, bọn Long Uyển Oánh đều cho rằng khả năng thành công rất lớn.