Virtus's Reader
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Chương 1404: CHƯƠNG 1404: KHỐNG CHẾ TOÀN TRƯỜNG

Vi Sinh Mặc Nhiễm ném ‘Thanh Phách’ này vào mắt hắn, khiến hắn và đại nhân vật của Vô Mộng Tiên Quốc nảy sinh mâu thuẫn, bắt buộc phải móc mắt ra mới có thể trả lại cho gã...

Chuyện này thì thôi đi!

Bây giờ bỏ trốn rồi còn tìm đến hắn, chẳng phải là thêm loạn sao?

Kẻ địch trong dự tính của Lý Thiên Mệnh là Trật Tự Thiên Tộc, hắn không muốn thêm một cái Vô Mộng Tiên Quốc nữa.

Hơn nữa còn phải gọi hắn là ‘Ca ca’.

“Đây là xưng hô độc quyền của Linh Nhi, nếu để nàng biết được, không châm chết ta mới lạ.”

Nghĩ đến đây, Lý Thiên Mệnh rùng mình sởn gai ốc.

“Ta sẽ trốn đi, sẽ không gây phiền toái cho chàng đâu, ta có ích với chàng, ta có thể để năng lượng của Thanh Phách hoàn toàn bị chàng hấp thu, để hạt giống gã gieo xuống, toàn bộ để chàng thu hoạch.”

Vi Sinh Mặc Nhiễm khẩn thiết nói.

“Lão tử không cần! Ngoài ra, cô có thể lấy thứ này ra không?”

Lý Thiên Mệnh dứt khoát hỏi.

“Không được nữa rồi, đã mọc ở trong mắt chàng, thậm chí, mọc ở trong đầu chàng, bây giờ không phải chuyện móc mắt đơn giản như vậy nữa. Nếu chàng không phải đệ tử Thiên Cung, gã chắc chắn đã bắt chàng đi rồi.”

“Hiện tại gã còn đang suy tính biện pháp khác, nếu không được, e rằng sẽ hy sinh chàng.”

Vi Sinh Mặc Nhiễm nói.

“... Cô đây không phải là vô duyên vô cớ tìm phiền toái cho ta sao?”

Lý Thiên Mệnh đau đầu nói.

“Xin lỗi, chỉ có chàng mới có thể giúp ta.”

Vi Sinh Mặc Nhiễm cầu khẩn nói.

“Gã mà cô nói, là ai vậy?” Lý Thiên Mệnh hỏi.

“Vô Mộng Tiên Quân.”

“Vãi chưởng.”

Xác định là gã thì phiền toái càng lớn hơn.

Lý Thiên Mệnh nhìn bộ dáng đáng thương, yếu đuối này của nàng, tức giận đến rối tinh rối mù.

Dáng dấp xinh đẹp quả thực chiếm tiện nghi, lúc từ chối nàng, trong lòng vô cùng áy náy.

Nhưng Lý Thiên Mệnh cân nhắc hiện trạng trước mắt, hắn vẫn không muốn đối đầu với Vô Mộng Tiên Quân.

Thế là hắn hít sâu một hơi, nói:

“Ta sẽ giao thiệp với gã, tận lực trả đồ vật lại cho gã, cô mời về cho, đại ca.”

“...”

Vi Sinh Mặc Nhiễm ngơ ngác nhìn hắn.

“Ta cái gì cũng không có, nếu như chàng cần, ta có thể giao bản thân cho chàng.”

Bộ dạng này của nàng, lại định cởi áo tháo thắt lưng rồi.

“Dừng, ta không chịu nổi loại kích thích này!”

Lý Thiên Mệnh vội vàng xoay người, chạy về Thanh Hồn Kiếm Phong, đầu cũng không ngoảnh lại liền chuồn mất.

Đùa gì thế.

Hắn thật muốn nói một câu: Đại ca, ngươi là lưỡng tính đó.

Ai muốn mua một tặng một chứ?

Mua một nữ, tặng một nam...

“May mà ta chạy nhanh, nếu không bị ăn vạ rồi.”

Đang chạy, con cá nhỏ màu xanh trong mắt trái bỗng nhiên phát ra một tiếng bi minh, bất an chuyển động trong hốc mắt.

“Nàng ở bên ngoài thế nào?”

Lý Thiên Mệnh hỏi.

“Đau thương, muốn tuyệt, nhảy sông, tự vẫn.” Ngân Trần nói.

“Vãi? Chết chưa?” Lý Thiên Mệnh hỏi.

“Không có. Nước sông, chỉ tới, đầu gối.”

“...!”

Cuối cùng, trước khi Lý Thiên Mệnh tiến vào Huyễn Thiên Chi Cảnh lần nữa, nói với Ngân Trần: “Mày giúp tao trông chừng nàng một chút, có chuyện gì thì thông báo với tao, đặc biệt là, lúc nàng biến thành đàn ông, nhất định phải nói cho tao biết.”

Hắn ngược lại có chút hứng thú với Thanh Phách.

Nhưng, ít nhất hắn muốn nói chuyện với ‘thân nam nhi’ của Vi Sinh Mặc Nhiễm...

Ba ngày thời gian, đảo mắt đã đến.

Không chỉ là Tử Tiêu Chiến Trường, toàn bộ Huyễn Thiên Chi Cảnh, toàn bộ Tử Diệu Tinh đều đã sôi trào ba ngày rồi.

Lâm Phong quyết đấu Diệp Thần, vì sao oanh động?

Một kẻ có thiên phú Cửu Kiếp Thức Thần, một kẻ quét ngang người đồng lứa của Tinh Không Vạn Tộc!

Giới hạn thiên phú của bọn họ đều sẽ vượt qua hai vị Đế Tôn hiện tại của Tử Diệu Tinh.

Chỉ cần để bọn họ trưởng thành, có thể khai sáng thời đại hoàn toàn mới cho Tử Diệu Tinh.

Đây là cấp bậc thiên tài ‘trăm vạn năm khó gặp một lần’.

Thiên tài cấp bậc này, sinh ra một người đã là kỳ tích.

Cùng một thời gian sinh ra hai người, đó chính là thần tích.

Đây là cuộc quyết đấu của thần tích.

Trên Tử Diệu Tinh, chưa từng có tiểu bối dưới ba mươi tuổi nào có thể gây ra oanh động như thế.

Trước kia, trận chiến giữa Lý Thiên Mệnh và Thần Dụ Công Chúa, tràng diện gấp mười lần trận chiến giữa hắn và Mục Sát.

Mà trận chiến ngày hôm nay, tràng diện lại gấp mười lần trận chiến giữa hắn và Thần Dụ Công Chúa.

Bên trong Tinh Quang Tiểu Ốc trên Tử Tiêu Chiến Trường, toàn bộ đều là những nhân vật đỉnh cấp nhất.

Truyền thuyết hai vị Đế Tôn đều sẽ đích thân quan chiến!

Lý Thiên Mệnh không biết thật giả.

Dù sao thì, rất hot là được.

Sự bùng nổ này khiến Lý Thiên Mệnh vốn dĩ rất hờ hững, vừa bước vào chiến trường, nhiệt huyết toàn thân đều bị đốt cháy.

Hắn chân thực cảm nhận được, đây là hàng vạn ức tu luyện giả đang hô vang tên của mình.

Cho dù bọn họ hô là Lâm Phong.

Tên không quan trọng, quan trọng là người.

Thứ khiến bọn họ cuồng nhiệt chính là bản thân mình!

Ầm ầm ầm!

Đứng trong chiến trường, phóng mắt nhìn ra, dưới bầu trời sao, đều là Thượng Thần!

Ong!

Ong!

Toàn trường sôi trào.

“Kích thích.”

Chỉ có hai chữ này mới có thể hình dung tâm tình lúc này.

Quá kích thích.

Vô số ánh mắt cuồng nhiệt, xem hắn như thần trong thần mà đối đãi.

Điều này lại không hẹn mà gặp với Đế Hoàng Thần Ý.

Khoảng thời gian này, Lý Thiên Mệnh đều cảm giác Đế Hoàng Thần Ý của mình lại đang một lần nữa trưởng thành.

Đây là chỗ tốt của việc chưởng khống Thanh Vân, còn có quét ngang Huyễn Thiên Chi Cảnh Tử Diệu Tinh.

Có bao nhiêu người nhìn mình, thì có bấy nhiêu áp lực.

Những áp lực này đều như núi cao, trấn áp trên đỉnh đầu.

Người bình thường đã sớm không thở nổi.

Huyễn Thiên Chi Cảnh hôm nay, số lượng Thiên Hồn đạt đến đỉnh cao nhất từ trước đến nay.

Ngang ngửa với mấy ngày Huyễn Thiên Chi Cảnh vừa mới thành lập.

Nếu không phải Lý Thiên Mệnh không muốn hiện thân, mọi người đều muốn để trận chiến này chuyển dời đến thế giới hiện thực tiến hành.

Bởi vì, thế giới hiện thực và Huyễn Thiên Chi Cảnh, phương thức đánh nhau khác biệt.

Ví dụ như Lý Thiên Mệnh, ở Huyễn Thiên Chi Cảnh, Hỗn Độn Tinh Tướng của hắn, còn có đặc tính của Ngân Trần đều rất khó phát huy ra.

Uy lực của thần thông các loại thì tương đối dễ hiểu.

Mà những thủ đoạn biến hình, Phệ Cốt Kiến của Ngân Trần, ở Huyễn Thiên Chi Cảnh cũng không dễ hiện ra.

“Thả lỏng, một trò chơi nhỏ mà thôi.”

Lý Thiên Mệnh tự nhủ với mình như vậy.

Chiến trường cuồng táo, oanh động, hình thành sự tương phản rõ rệt với trái tim không chút gợn sóng của hắn lúc này.

Sự náo nhiệt của bọn họ, không thuộc về Lý Thiên Mệnh.

Tuy nhiên!

Khi ‘Diệp Thần’ chân chính ra sân, sự oanh động này trực tiếp tăng lên gấp mấy chục lần.

Giống như cả thế giới đều đang sôi trào, thiêu đốt vậy.

Thanh âm bàng bạc như sóng thần, cuồng bạo trùng kích thân thể Lý Thiên Mệnh.

Điều này khiến hắn thực sự ý thức được, sự ra đời của hai kỳ tích là hắn và ‘Diệp Thần’, khiến nhân dân Tử Diệu Tinh chấn hám đến mức độ nào, đến mức coi trận chiến của tiểu bối này là cuộc quyết đấu thế kỷ.

Bên ngoài Tử Tiêu Chiến Trường, oanh động không dứt, gào thét vô số.

Nhưng bên trong chiến trường to lớn này lại vô cùng yên tĩnh.

Quang huy của tinh thần từ trên người Lý Thiên Mệnh phân ra hơn một nửa, hội tụ trên người một thiếu niên khác.

Thiếu niên kia mặc bạch bào, tóc đen mắt đen, mới nhìn qua cũng không bắt mắt.

Nhưng nhìn kỹ vài lần liền sẽ phát hiện, đây là một người khiến người ta đặc biệt thoải mái, đến mức rất khó nảy sinh địch ý với hắn.

Rõ ràng là ngoại mạo chỉ có chút ‘đẹp trai’, lại có thể hấp thu quang huy tinh thần của hơn nửa Tử Tiêu Chiến Trường, khiến hắn biến thành tồn tại lấp lánh như thần linh của biển sao!

Tinh thần đẩy ra vũ trụ, Diệp Thần lấp lánh trong đó.

Lý Thiên Mệnh coi như đã được gặp ‘kỳ tích thứ nhất’ trong truyền thuyết này rồi.

Cho dù chỉ là Thiên Hồn, chỉ nhìn một cái, hắn liền có thể xác định, đây là người có thiên phú, khí vận cao nhất mà hắn từng gặp, ngoại trừ đám người Dạ Lăng Phong bên cạnh hắn.

Lý Hạo Thần và Thần Dụ Công Chúa, con cái Đế Tôn hào quang gia thân, trước mặt loại khí vận này, dường như đều kém một chút đẳng cấp.

Một nhân vật có quỹ tích trưởng thành cực kỳ tương tự với mình.

Hắn mang theo ý cười, khiến người ta như tắm gió xuân, sau khi ra sân, hắn ngưng vọng Lý Thiên Mệnh, không có nửa phần cảm giác thị uy, mà giống như bạn tốt nhiều năm không gặp, nhẹ nhõm tự tại, đi tới trước mắt Lý Thiên Mệnh, nói:

“Đã sớm nghe nói Lâm huynh là mệnh cách của trời, khí độ siêu phàm, hôm nay gặp mặt, quả nhiên làm ta lóa mắt.”

“So với Diệp huynh, vẫn là kém một đoạn dài. Ta còn chỉ có thể lăn lộn ở Tử Diệu Tinh, Diệp huynh đã sớm đại sát tứ phương ở Vạn Tinh Thiên Khung Chiến Trường rồi.” Lý Thiên Mệnh nói.

“Ha ha, không ngờ chúng ta khiêm tốn giống nhau.”

Diệp Thần vui vẻ.

“Vậy... Dùng võ kết bạn?”

Lý Thiên Mệnh thực tế là không muốn nói nhiều.

“Kết bạn không sai, có điều đừng vội a, khó khăn lắm mới gặp mặt, ta còn muốn tìm hiểu Lâm huynh nhiều hơn một chút. Nghe Uyển Uyển ngày ngày khoe khoang huynh, ta lại đặc biệt tò mò về Lâm huynh. Tỷ thí thì tỷ thí, trước đó, kết giao bằng hữu, tâm sự chút.” Diệp Thần nói.

“Uyển Uyển là vị nào?”

“Ồ, chính là Thần Dụ Công Chúa.” Diệp Thần nói.

“Thì ra là thế... Tâm sự ngược lại không có vấn đề, có điều nhiều người như vậy, đang chờ chúng ta giao phong đấy.” Lý Thiên Mệnh nói.

“Đừng để ý đến bọn họ, ba ngày đều có thể chờ, không kém một chút thời gian này, phơi bọn họ một chút... Nói thật, có thể gặp được người tương tự mình, đây cũng là một loại phúc khí, nếu không phải nơi này là Huyễn Thiên Chi Cảnh, ít nhất phải uống chút rượu nhỏ gì đó.” Diệp Thần cười nói.

“Tương tự sao?”

Lý Thiên Mệnh ngưng vọng hắn, dường như xác thực có một chút tương tự với mình.

Đối phương vô cùng hòa khí.

Xưng huynh gọi đệ với mình.

Thế nhưng, Lý Thiên Mệnh cũng không thoải mái lắm.

Sự ‘kết bạn’ của Diệp Thần cũng không thuần túy, mà mang theo tính xâm lược.

Về bản chất, thứ hắn muốn là hình thành một loại áp chế đối với Lý Thiên Mệnh.

Có thể ánh mắt hắn nhìn Lý Thiên Mệnh, có chút tương tự Lý Thiên Mệnh nhìn Dạ Lăng Phong.

Nhưng bản chất khác biệt!

Bởi vì, lúc Lý Thiên Mệnh và Dạ Lăng Phong gặp nhau, Dạ Lăng Phong quá nhỏ, hơn nữa bọn họ có giao tình vào sinh ra tử, Lý Thiên Mệnh đã cứu mạng y hai lần.

Cho nên, hắn và Dạ Lăng Phong, về tính cách là quan hệ bổ sung cho nhau.

Nói là một lồi, một lõm, cũng không quá đáng...

Nhưng trên chiến trường này, bất kể hắn và Diệp Thần nói chuyện hòa khí bao nhiêu, bọn họ đều là một thanh kiếm.

Tụ lại cùng một chỗ, chỉ sẽ là châm đấu với râu.

Chẳng qua chính là vấn đề ‘ai áp chế ai’ mà thôi.

Nhưng hai người bọn họ, đều thuộc về khí vận chi tử không thể để bất luận kẻ nào áp chế.

Chủ động kết bạn, chủ động khống trường, phơi người quan chiến...

Tất cả những điều này, đều là tín hiệu Diệp Thần muốn chiếm cứ quyền chủ động.

Hắn muốn nắm giữ tiết tấu.

Đây là tư duy quán tính của hắn.

Nếu Lý Thiên Mệnh để hắn tiếp tục khống trường, hắn sẽ có ưu thế tâm lý rất lớn, sẽ cho Lý Thiên Mệnh cảm giác ‘khách từ xa đến’.

Đây là một loại áp chế tâm lý.

Cho nên, Lý Thiên Mệnh cũng am hiểu đạo này, trong xương cốt đều hiểu rõ, không thể để đối phương tiếp tục khống trường.

Thế là, lúc Diệp Thần mặt đầy tươi cười, gần như muốn khoác vai bá cổ với hắn, hắn lui lại mấy bước, nói: “Thời gian không còn sớm, mọi người chen chúc bên ngoài không dễ dàng, phân thắng bại trước, lại bàn giao tình sau đi.”

Diệp Thần ngẩn ra.

Tiết tấu của hắn, bị cắt đứt rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!