“Chiêu gì thế?” Long Nhân Xá tò mò hỏi.
“Ha ha, không thể nói được, thành công rồi hẵng hay.” Lý Thần Giám đáp.
“Còn úp úp mở mở nữa chứ.” Long Nhân Xá bất đắc dĩ mỉm cười.
Sau khi bị Lý Khinh Ngữ dội cho một gáo nước lạnh, Lý Thần Giám đã không còn muốn bàn luận quá nhiều về cách đối phó với Lý Thiên Mệnh nữa. Thế là, hắn liền chuyển chủ đề, nói: “Xá ca, tên đệ tử Tiểu Phong bên cạnh Lý Thiên Mệnh kia, thế mà có thể đánh bại Long Vương Dục ở Tinh Tướng Thần Cảnh đệ thập giai, còn mạnh hơn cả đệ đệ Lý Hạo Thần của ta. Xét về tuổi tác, hai kẻ này thực sự có chút quá mức yêu nghiệt rồi. Cho dù là thiên phú Nghịch Long khoáng cổ thước kim của huynh, ở độ tuổi của bọn chúng, cũng chưa chắc có được thành tựu bực này. Huynh nói xem, liệu tuổi thật của bọn chúng có vấn đề gì không?”
Trận chiến của Long Vương Dục nhìn bề ngoài thì có vẻ nhanh chóng lắng xuống, nhưng thực chất, ở bên phía Trật Tự Thiên Tộc lại dấy lên một hồi sóng to gió lớn. Việc Lý Thiên Mệnh đánh bại Lý Hạo Thần, leo lên đỉnh cao đệ nhất tiểu bối của Trật Tự Chi Địa, vốn đã khiến Trật Tự Thiên Tộc vô cùng khó chịu. Một tên Tiểu Phong trông có vẻ bình thường lại giết chết Long Vương Dục, càng khiến bọn họ khó chịu hơn. Ở Vạn Long Thần Sơn, những đệ tử tiểu bối chưa tới ba mươi tuổi kia, có chút không ngóc đầu lên nổi. Những ‘Thanh Hoa đệ tử’ lớn tuổi hơn bọn họ, bao gồm cả đám người Lý Thần Giám và Long Nhân Xá, đều có thể cảm nhận được sự uy hiếp từ hai kẻ này.
Thua, chính là mất mặt! Những kẻ yêu nghiệt như vậy, giống như hai cái gai độc, khiến cho những người trẻ tuổi của Trật Tự Thiên Tộc và Ẩn Long Điện đều đau thấu tâm can.
“Tuổi tác thì chắc không thể nào làm giả được đâu, dù sao bọn chúng cũng tham gia Vô Thiên Chi Chiến mà. Lai lịch của hai kẻ này có chút quỷ dị, luận về thiên phú, quả thực rất mãnh liệt.” Long Nhân Xá nhíu mày nói.
“Có khả năng là cắn thuốc để gượng ép chống đỡ, giới hạn tương lai ra sao, còn khó mà phán đoán được.” Lý Thần Giám cười lạnh nói.
“Nói cho cùng, đệ vẫn không tin bọn chúng xuất sắc.” Long Nhân Xá nói.
“Vạn sự đều có lẽ thường, thiên phú Nghịch Long, Bát Kiếp Thức Thần, chính là trần nhà của Trật Tự Chi Địa. Cửu kiếp của muội muội ta càng là cấp bậc sử thi, cho dù muội ấy bỏ bê tu luyện giai đoạn đầu, ta cũng chưa từng thấy muội ấy kinh diễm đến mức này.” Lý Thần Giám nói.
“Có lẽ vậy! Chuyện tu hành khó nói lắm, có một số người quả thực giai đoạn đầu kinh diễm, giai đoạn sau lại sa sút, vẫn phải từ từ quan sát tiếp.”
Trên con đường tu hành, trước ba mươi tuổi là thời kỳ hoàng kim thứ nhất, từ ba mươi đến một trăm tuổi là thời kỳ hoàng kim thứ hai. Trước ba mươi tuổi, bắt đầu từ Thánh Cảnh, sự trưởng thành của thiên ý tương đối dễ dàng, cộng thêm khả năng học hỏi khi còn trẻ vốn đã mạnh mẽ, cho nên tiến bộ to lớn là chuyện rất bình thường. Nhìn chung, hiệu quả ba mươi năm của đệ tử tiểu bối này, vượt qua bảy mươi năm của Thanh Hoa đệ tử. Hiệu quả ‘một trăm năm’ của hai thời kỳ hoàng kim này cộng lại, lại vượt qua ‘một ngàn năm’ sau trăm tuổi.
“Tục ngữ có câu ‘Trăm tuổi nhìn đỉnh’, ý tứ chính là, tu hành một trăm năm, liền có thể nhìn ra giới hạn của một người rốt cuộc nằm ở đâu.” Long Nhân Xá tiếp tục nói.
“Đúng vậy, muốn trở thành Đế Tôn, điều kiện tối thiểu nhất, trước trăm tuổi phải đạt tới ‘Thần Dương Vương Cảnh đệ lục giai’.”
Từ một trăm tuổi đến một ngàn tuổi, thoạt nhìn có chín trăm năm. Nhưng hiệu quả tu hành, có khi còn không bằng một trăm năm đầu. Suy cho cùng, thứ cần học càng ngày càng khó. Mà thiên phú thứ này, giống như vật tiêu hao, càng dùng càng ít! Chín trăm năm này, nếu có thể đi hết từ Thần Dương đệ lục giai đến đệ thập nhị giai, thì có khả năng đột phá cảnh giới Đế Tôn. Bằng không, đến ngàn năm, sẽ không còn hy vọng nữa. Còn sau ngàn tuổi... Nói thật, không thụt lùi đã coi như may mắn rồi. Dù sao, muốn dùng thần ý trấn áp một cỗ lực lượng khổng lồ như vậy vào trong giới tử cơ thể, bản thân nó đã rất khó khăn. Truyền thuyết có con đường trường sinh, ít nhất như Thái Cổ Tà Ma có thể sống mấy trăm vạn năm, đó có lẽ là một tầng thứ sinh mệnh khác. Ít nhất không phải là cơ thể Giới Tử - Thiên Tinh Luân. Đây chính là bí ẩn của tu hành. Nhưng thực tế, không chỉ là tu luyện, cho dù là đọc sách ở những nơi như Chu Tước Quốc, cũng đều là đạo lý này. Càng nhỏ, khả năng học hỏi càng mạnh. Trước hai mươi tuổi là thời kỳ hoàng kim của đời người, sau hai mươi tuổi đến trăm năm già yếu, những thứ mới mẻ thực sự học được, kỳ thực đều không nhiều.
“Nói đi cũng phải nói lại, nếu không hạ gục hai kẻ này, toàn thể đệ tử Trật Tự Thiên Tộc chúng ta, vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được.” Lý Thần Giám nói.
“Nhưng, nếu như ngay cả Thanh Hoa đệ tử chúng ta cũng thua hai tên đệ tử tiểu bối này, thì chỉ càng thêm mất mặt. Cho nên ta khuyên đệ, bất kể dùng biện pháp gì, nhất định phải thận trọng.” Long Nhân Xá nghiêm túc nói.
Lý Khinh Ngữ đến rồi, tâm tư của hắn và Lý Thần Giám không còn đồng nhất nữa. Chèn ép người trẻ tuổi của Hiên Viên Long Tông, đó là nhiệm vụ Đế Tôn giao cho Lý Thần Giám. Lý Thần Giám sốt ruột hơn hắn.
“Được rồi, hiểu rồi.” Lý Thần Giám nhạt giọng đáp.
Câu nói này của Long Nhân Xá, chính là nguyên nhân khiến Lý Thần Giám không muốn nói ra sát chiêu của mình. Hắn nhận thấy rõ đối phương đã mất hứng thú. Nói ra, hắn ta còn có thể chê bai, ngăn cản. Vậy thì thà không nói còn hơn.
“Không có việc gì ta đi trước đây, tụ tập sau nhé.” Lý Thần Giám nói xong, xoay người rời đi trước, chớp mắt đã biến mất giữa những ngọn núi.
Long Nhân Xá hơi nheo mắt, nhìn theo hướng hắn rời đi, đứng lặng hồi lâu. Hắn lờ mờ nhận ra, hai người từng lớn lên bên nhau từ nhỏ, cùng với sự trưởng thành, thay đổi, từng can đảm chiếu rọi lẫn nhau, xưng huynh gọi đệ, thậm chí còn hơn cả anh em ruột thịt, mà nay lại trong lúc vô tình, đã có khoảng cách. Ít nhất, khi ở chung, không còn tự nhiên như trước nữa. Giữa hai bên, còn có sự nghi kỵ lẫn nhau.
“Quãng đời còn lại của ta, định sẵn là phải đi theo Thần Nữ. Nàng có thể để ta đứng ở vị trí dưới một người, trên vạn vạn ức người, còn đệ... không được. Cho nên, Lý Thần Giám, đệ không quá xứng đáng với sự ủng hộ, vây quanh của ta.”
Ngày càng xa cách, đây là sự thật. Nhiệt huyết, hào tình thời niên thiếu, qua tuổi ba mươi, dường như đã nhạt phai. Nhưng, ai quan tâm chứ?...
Bạch Nguyên Long Phong.
“Làm ra vẻ huyền bí?” Lý Thiên Mệnh nghe xong những lời Ngân Trần thuật lại từ cuộc đối thoại của Lý Thần Giám và Long Nhân Xá, chỉ có thể cười lạnh.
Lý Thần Giám không mở miệng bàn bạc, Lý Thiên Mệnh quả thực không biết hắn muốn làm gì. Bất quá, Lý Thiên Mệnh không vội.
“Hắn không thể nào một mình, độc lập hoàn thành một kế hoạch. Chỉ cần dùng người hỗ trợ, hắn sớm muộn gì cũng phải mở miệng.”
Bất kể Lý Thần Giám muốn làm gì, hắn muốn đối phó Lý Thiên Mệnh, ít nhất cần dữ liệu về hành tung của Lý Thiên Mệnh các loại. Việc này cần có tai mắt. Tuy nhiên, cho dù là Trật Tự Thiên Tộc, cũng không có cách nào ở Vạn Long Thần Sơn này, so bì ‘tai mắt’ với Lý Thiên Mệnh! Một hai ngàn vạn Ngân Trần, tuy không tính là nhiều, có thể sẽ bỏ sót thông tin, nhưng cũng đã bao phủ một tầm nhìn rất lớn rồi. Nó đã phát huy tác dụng to lớn ở Thanh Vân Đại Lục, đến Vạn Long Thần Sơn, cũng định sẵn có thể giúp Lý Thiên Mệnh lo trước khỏi hoạ, chiếm cứ tiên cơ.
“Nhìn chằm chằm tên Lý Thần Giám này cho ta, hắn và bất kỳ ai, nói bất cứ lời nào, ta đều phải biết.” Lý Thiên Mệnh nói.
“Xong... Rồi...” Ngân Trần uể oải nói. Đối với nó, đây là chuyện nhỏ.
Quả nhiên! Dưới sự bao phủ tầm nhìn của Ngân Trần, cho dù Lý Thần Giám không nhắc đến nội dung cụ thể của sát chiêu với bất kỳ ai, từ sự sắp xếp của hắn đối với thuộc hạ, Lý Thiên Mệnh liền có thể đoán ra nội dung sát chiêu của hắn. Sau khi rời khỏi Đại Thánh Long Phong, Lý Thần Giám liền an bài tai mắt, lảng vảng ở Bạch Nguyên Long Phong. Hắn bảo những đệ tử Trật Tự Thiên Tộc và Ẩn Long Điện kia, thời thời khắc khắc chú ý động tĩnh của Lý Thiên Mệnh, Tiểu Phong và Lâm Tiêu Tiêu. Chỉ cần ba người bọn họ rời khỏi Bạch Nguyên Long Phong, lập tức báo cáo. Sự sắp xếp này vốn không có điểm đáng ngờ. Bất quá, từ sự sắp xếp tiếp theo của hắn mà xem, khi ba người Lý Thiên Mệnh đều không có động tĩnh, hắn bắt đầu sốt ruột, bố trí một tiểu kế mưu dụ dỗ ‘Lâm Tiêu Tiêu’ ra ngoài. Điều này khiến Lý Thiên Mệnh lập tức hiểu ra, điểm đột phá để hắn đối phó mình, chính là Lâm Tiêu Tiêu. Loại tiểu kế mưu này, Lâm Tiêu Tiêu tự nhiên không thèm để ý. Nàng mới lười rời khỏi Bạch Nguyên Long Phong. Cứ như vậy, Lý Thần Giám không thu hút được điểm đột phá này, hắn chỉ có thể đợi.
“Vậy thì để hắn đợi.”
Hiện tại, ba ngàn vạn đại quân của Trật Tự Thiên Tộc và Ẩn Long Điện cộng lại, đang làm càn ở Hiên Viên Long Tông, muốn khơi mào chiến tranh. Chuyện này Lý Thiên Mệnh không quản được. Hắn chỉ có thể tu hành, sau đó xem xét bước phát triển tiếp theo của sự việc. Thế là, Lý Thần Giám rất khó hiểu một chuyện!