Ban đêm, Vệ phủ.
Thú Bản Mệnh của Vệ Kình được chôn cất trong lăng mộ Vệ phủ, lập bia mộ đàng hoàng. Ông không muốn rời đi, Vệ Thiên Thương đành để vài y sư ở lại chữa thương cho ông ngay tại đó.
“Ca, quãng đời còn lại, đệ sẽ ở đây bầu bạn với nó.” Vệ Kình nhìn tấm bia mộ, hai mắt đỏ ngầu.
“Chỉ sợ Vệ phủ vừa thua, cả tộc chúng ta đều phải rời khỏi nơi này. Muốn ở lại cũng không được.” Viêm Hoàng Cung chủ Vệ Thiên Hùng chắp tay sau lưng, đứng dưới ánh trăng, thở dài một tiếng.
Vệ Thiên Thương liếc nhìn hắn.
“Cha, con...” Hắn không thể khống chế được sự bi quan của mình.
“Cha, nói thật lòng, hôm nay chúng ta đã mất một điểm, cho dù ngày mai, dựa vào đại ca, Mộ Dương và Triệu Nguyên Cực có thể gỡ lại một ván. Nhưng ngày mốt đến thế hệ thanh niên, chúng ta căn bản không có ai đối kháng được với Nguyệt Linh Cơ và Lâm Tiêu Đình, chúng ta quá khó khăn rồi.” Vệ Tử Côn lắc đầu nói.
“Đúng vậy, con trai con lên đó chỉ có nộp mạng. Lâm Triệu ngay cả cha cũng dám giết, huống hồ là bọn trẻ.” Vệ Thiên Hùng nhìn đám Vệ Quốc Hào, Vệ Lăng Huyên ở đằng xa, ánh mắt run rẩy.
Đám thanh niên đứng trong góc, đối mặt với sự phán xét của vận mệnh, bọn họ đờ đẫn, hoảng loạn, hồn xiêu phách lạc.
“Cha.” Vệ Tịnh bước tới, đỡ Vệ Thiên Thương đi ra ngoài.
Thảm trạng của Vệ Kình, tất cả người Vệ phủ đều nhìn thấy rõ mồn một. Ngay cả Vệ Thiên Thương cũng suýt mất mạng. Hiện tại toàn bộ Vệ phủ càng bị bao trùm trong bầu không khí bi thương.
“Thiên Mệnh đâu?” Vệ Thiên Thương hỏi.
“Mộ Dương đang chỉ đạo thằng bé luyện kiếm.” Vệ Tịnh đáp.
“Đưa ta đi xem.”
Trăng lên đỉnh đầu. Vệ Thiên Thương nhìn Mộ Dương và Lý Thiên Mệnh ở đằng xa.
“Nếu Mộ Dương ngày mai có thể xoay chuyển tình thế, ngày mốt sẽ phải trông cậy vào Thiên Mệnh. Tịnh Nhi, con nỡ để nó lên đó sao?” Vệ Thiên Thương hỏi.
“Đương nhiên là nỡ.”
“Con không sợ nó chiến tử? Người Lôi Tôn phủ muốn giết nhất chính là nó.” Vệ Thiên Thương thở dài.
“Sợ chứ, nhưng nó là con của con, cũng là bạn của con. Con tôn trọng mọi lựa chọn của nó, thân làm mẫu thân, con chỉ có thể ủng hộ nó.” Vệ Tịnh dịu dàng nói.
“Ngày mốt, e rằng nó cửu tử nhất sinh rồi. Đứa trẻ này thật sự không tồi. Ta có chút muốn để nó đi trước, rời khỏi Chu Tước Quốc, có một ngày quay lại báo thù.” Vệ Thiên Thương nói.
“Cha, đừng suy nghĩ lung tung nữa, không thể nào đâu.” Vệ Tịnh mỉm cười.
“Tại sao?”
“Cũng chẳng tại sao cả, cha cứ nhìn là biết.”
“Con có lòng tin với nó như vậy, cảm thấy nó nhất định sẽ không chết?”
“Không phải. Con sợ nó xảy ra chuyện hơn bất kỳ ai, cho dù trên người nó xuất hiện một vết thương nhỏ, cho dù nó chịu chút thiệt thòi, con đều đau lòng, đều đau nát tim. Giống như hồi nhỏ, nó học đi cứ hay vấp ngã, con cũng xót xa, nhưng con không thể không cho nó học đi được. Bởi vì, nếu không học, cả đời này nó sẽ không biết đi. Thế nên con quyết định, sau này dù có đau lòng đến mấy, con cũng phải để nó tự đi làm tất cả những việc nó muốn. Còn con, chỉ có thể cầu nguyện Thượng Thần, hy vọng ông trời có thể che chở cho nó.”
Vệ Tịnh nhẹ giọng nói, ánh mắt dịu dàng vĩnh viễn dừng lại trên người thiếu niên kia.
“Làm cha mẹ rồi, tâm thái của con cũng khác, trưởng thành rồi.” Vệ Thiên Thương cảm thán.
“Đúng vậy, cho nên mới biết, cha đã từng yêu thương chúng con nhường nào, đáng tiếc, năm hai mươi tuổi con không hiểu, chỉ nhớ đến những điểm không tốt của cha.” Vệ Tịnh nói.
Vệ Thiên Thương đứng dậy. Ông biết, bản thân mình cũng sai rồi. Nếu lúc trước ôn hòa hơn một chút, đâu cần phải bỏ lỡ hai mươi năm...
Thần Cung.
Trong tẩm cung đèn đuốc sáng trưng. Thần Thánh đứng bên cửa sổ, nhìn về hướng Viêm Hoàng Chiến Trường. Hôm nay hắn không đi xem, nhưng tin tức của mỗi trận chiến đều được truyền đến tay hắn.
“Thần ca...”
Phía sau, một mỹ nhân phong tình vạn chủng ôm lấy hắn, nũng nịu.
“Muốn.” Mỹ nhân thở ra hương lan nói.
“Lam Nhi, ngày mai, ta phải đến Viêm Hoàng Chiến Trường.” Thần Thánh giữ chặt cánh tay nàng ta nói.
Sắc mặt mỹ nhân kia nháy mắt biến đổi. Nước mắt lã chã tuôn rơi.
“Chàng, chính là không quên được ả ta! Ta biết ả bây giờ lại biến thành cô nương hai mươi tuổi, biết ả trẻ hơn ta, nhưng con trai chàng đã lớn thế này rồi, chàng có thể tự trọng một chút được không?” Nàng ta phẫn nộ, đau đớn tột cùng nói.
“Nàng bị úng não rồi à?” Thần Thánh trừng mắt nhìn nàng ta.
“Úng cái gì?”
“Ngoài mấy chuyện nam nữ vớ vẩn này, nàng không thể nghĩ đến chuyện khác sao? Không ai cướp nam nhân của nàng, rốt cuộc nàng hoảng cái gì?”
“Vậy chàng làm gì mà để tâm đến chuyện của Vệ Tịnh như thế!”
“Thứ nhất, Mộ Dương là bạn tốt của ta. Thứ hai, tu vi này của ta, phủ chủ chỉ điểm rất nhiều. Thứ ba, đối phương khinh người quá đáng, coi Chu Tước Quốc ta không có ai, lão tử không thể nhịn được!” Thần Thánh nói.
“Thứ tư, chàng muốn ra oai trước mặt Vệ Tịnh!” Tuyết Lam giận dữ nói.
“Lão tử đánh chết con mụ ngốc này!”
Một trận chiến kịch liệt diễn ra.
Tuyết Lam cuộn mình trên giường, hậm hực bất bình nói: “Ta mặc kệ, chàng muốn đi, ta cũng phải đi! Chàng chỉ được nhìn, không được động tay!”
Nàng ta hận a! Tại sao Vệ Tịnh sống lại thì thôi đi, còn có thể cải lão hoàn đồng về tuổi hai mươi! Cho đến nay nàng ta vẫn chưa được nhìn thấy Vệ Tịnh tuổi hai mươi. Nhưng ngọn lửa ghen ghét trong lòng đã bùng cháy dữ dội...
Thiên Phủ gia tộc, sinh tử đối quyết.
Ngày thứ hai!
Người trên Viêm Hoàng Chiến Trường căn bản không một ai rời đi! Bọn họ qua đêm tại đây, chờ đợi ngay tại đây!
Sau một đêm nghỉ ngơi, Lôi Tôn phủ, Nguyệt Linh gia tộc lại tiến vào chiến trường, khí thế hung hăng. Bên kia, đoàn người Vệ gia do Vệ Thiên Thương dẫn đầu cũng bước vào.
Lý Thiên Mệnh liếc nhìn sang bên đó, Lâm Tiêu Đình vẫn chưa đến.
“Xem ra, trúng Đoạn Căn Tán, làm Lâm công công rồi, vẫn cần phải nghỉ ngơi một chút.” Lý Thiên Mệnh cười.
Tên Lâm Tiêu Đình này, đúng là bị quả báo. Mặc dù không ảnh hưởng đến sức chiến đấu của hắn, thậm chí sau khi lục căn thanh tịnh, tu luyện sẽ càng hung mãnh hơn. Nhưng không còn chút dục vọng nam nữ nào, thì ngay cả súc sinh cũng không bằng. Dù sao súc sinh cũng có đời sống vợ chồng mà. Chữ "sướng" làm sao tả xiết?
Chỉ là, đối với Lý Thiên Mệnh mà nói, Lâm Tiêu Đình thành Lâm công công vẫn chưa đủ. Hắn liếc nhìn, người Lâm gia ai nấy sát khí ngút trời, điều này chứng tỏ Lâm Tiêu Đình phỏng chừng hết thuốc chữa rồi. Dưới tác dụng của Đoạn Căn Tán, thứ đó sẽ teo tóp, cuối cùng thối rữa, thê thảm không nỡ nhìn.
Nàng ta, thật tàn nhẫn a.
Lý Thiên Mệnh nhìn thấy Lâm Tiêu Tiêu, nàng mờ mịt đứng trong đội ngũ Lâm gia, hoàn toàn lạc lõng. Thậm chí, nàng vô tình cản đường Lâm Thiên Giám, còn bị hắn tát một cái vào gáy, lảo đảo lăn ra một góc.
Cô nương này, thực ra khá đáng thương. Thế giới của người lớn quá tàn nhẫn, nàng mới mười lăm tuổi đã tận mắt chứng kiến mối thù giết chóc giữa ba người Lý Thiên Mệnh. Mộc Tình Tình và anh trai ruột mà nàng từng tin tưởng, bỗng chốc thay hình đổi dạng. Mà hiện tại, nàng sẽ còn phải chứng kiến một cuộc chiến đẫm máu.
Có người vì bảo vệ gia tộc, vì tôn nghiêm, vì tình yêu. Có người vì xưng vương, vì trỗi dậy, vì báo thù. Có người cao cao tại thượng, bày mưu tính kế, thao túng một vở kịch sinh tử, rồi say sưa thưởng thức. Đây chính là thế giới của người trưởng thành. Dường như không có nhiều cảnh gảy đàn ngắm hoa, chim hót hoa hương, năm tháng tĩnh lặng...
Lý Thiên Mệnh đứng bên cửa sổ trong nhã gian, nhìn xa xăm về phía trước. Hắn còn nhìn thấy Lý Viêm Phong. Hôm nay là thế hệ trung niên xuất chiến, với tư cách là con rể tới cửa của Lôi Tôn phủ, xác suất lớn là ông ta sẽ phải ra sân.
“Làm pháo hôi cho Lôi Tôn phủ đi.”
Từ lúc rời khỏi Ly Hỏa Thành, Lý Thiên Mệnh thực ra đã hạ quyết tâm, kiếp này tốt nhất đừng chạm mặt người đàn ông này nữa. Đáng tiếc, Lý Viêm Phong lại đến Viêm Đô. Thậm chí, còn trở thành kẻ thù của hắn. Điều này chỉ có thể chứng minh, túc mệnh giữa bọn họ vẫn chưa được giải quyết rõ ràng! Mà hôm nay, có lẽ là ngày giải quyết.
Hắn đã rất lâu không gọi tiếng cha này rồi. Nhưng quan hệ huyết thống, quan hệ cha con là không thể phủ nhận. Lý Thiên Mệnh không muốn ông ta chết, nhưng một người cha như vậy, hắn chỉ có thể hy vọng sau hôm nay, vĩnh viễn không gặp lại.
Lúc này, hai vị Giám sát sứ và Chu Tước Vương lại đến.
“Không nói nhiều lời vô ích, cuộc đối quyết thế hệ trung niên của hai đại Thiên Phủ gia tộc, bây giờ bắt đầu!”
“Mời hai bên cử người vào sân.”
“Nhấn mạnh quy tắc, người ngoài chiến trường không được can thiệp vào trận chiến!” Chu Tước Vương tuyên bố.
Đây là sự sửa đổi đối với hành vi của Mộ Dương. Cho nên hôm nay, nếu Lôi Tôn phủ muốn giết người, không ai cản được. Cho dù nói nhận thua, thời gian phản ứng của hai vị Giám sát sứ cũng là một ẩn số. Trông cậy vào Giám sát sứ chỉ có chết thảm hơn, ngày hôm nay, Vệ gia chỉ có thể trông cậy vào chính mình.
Bên trong Viêm Hoàng Chiến Trường.
“Lâm gia, Lâm Hiếu Nguyên xuất chiến!”
Đây là một trong năm người con của Lâm gia, người nhỏ tuổi nhất. Người đó ra sân, thể hiện khí chất hoàn toàn khác biệt so với thế hệ lão bối ngày hôm qua! Lão bối kiếm pháp ảo diệu, nhưng khí huyết hơi suy yếu. Còn thế hệ trung niên, như mặt trời ban trưa, khí huyết dồi dào, lĩnh ngộ cao thâm, thậm chí còn cường thịnh hơn cả lão bối! Ví như Mộ Dương, hôm qua ra tay, hôm nay đã được nhận định là đệ nhất nhân mới của Chu Tước Quốc.
“Vệ phủ, Triệu Nguyên Cực xuất chiến!”
Chiến Công Thiên Vương Triệu Nguyên Cực, đệ tử thân truyền của Vệ Thiên Thương, sư đệ của Mộ Dương! Hắn ra trận đầu tiên, còn khiến người ta yên tâm hơn cả Vệ Tử Côn.
Lại là một trận đại chiến đặc sắc!
Sáu mươi nhịp thở sau, Triệu Nguyên Cực đánh bại Lâm Hiếu Nguyên, một lần nữa đánh ra khí khái cho Vệ gia!
“Người của Lôi Tôn phủ tuy đông, nhưng lại không tinh. Điểm này, hai đệ tử của Vệ Thiên Thương quả thực lợi hại.” Rất nhiều người đánh giá.
Nhưng đông người chính là có thể dùng chiến thuật luân xa chiến!
“Nguyệt Linh gia tộc, Nguyệt Linh Phong xuất chiến!”
“Ta, Lâm Vạn Châu, xuất chiến!”
Ba trận chiến liên tiếp diễn ra. Bên Lâm Thiên Giám có năm anh em. Bên Nguyệt Linh Tiêu có ba anh em! Cộng thêm Lý Viêm Phong, chỉ tính những người đứng phía trước đã có chín người! Mà bên Vệ phủ, chỉ có Triệu Nguyên Cực, Vệ Tử Côn, Vệ Thiên Hùng và Mộ Dương là có sức chiến đấu cấp bậc Thiên Ý. Còn những người chưa đạt tới Thiên Ý Cảnh, hai bên đều có không ít, nhưng tham chiến cũng vô nghĩa.
Triệu Nguyên Cực liên tiếp đánh bại ba người, lấy một địch ba, cho đến cuối cùng kiệt sức. Vệ phủ một lần nữa chiếm thế thượng phong, khiến toàn trường chấn động.
Trận thứ tư chưa bắt đầu, Vệ Thiên Thương đã gọi Triệu Nguyên Cực ra, hắn đã tiêu hao quá lớn, mang trên mình không ít vết thương. Nếu đánh tiếp một trận nữa, rất có thể sẽ bị đối phương tìm được cơ hội trọng thương thậm chí chém giết. Không cần thiết phải như vậy.
“Tử Côn, con xuống đi, tốt nhất có thể tiêu hao một hai người.” Vệ Thiên Thương nói.
Số lượng đối phương thực sự quá đông. Vệ Tử Côn là người yếu nhất trong bốn người. Vệ Thiên Thương để hắn xuất thủ thứ hai, không kỳ vọng nhiều, chỉ cần mài mòn được một hai người là được rồi. Ông khá hiểu thực lực của đối phương, Vệ Tử Côn tuy không tính là quá mạnh, nhưng người bên kia có thể nghiền ép hắn, bao gồm cả Lâm Thiên Giám, không vượt quá ba người.
“Vâng, thưa cha!” Vệ Tử Côn đứng lên.
Thực ra hắn khá nắm chắc bản thân mình trong cuộc đối quyết hôm nay, hắn chỉ lo lắng cho ngày mai, hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng. Một điểm căn bản vô dụng. Hắn liếc nhìn đối diện, nếu Lâm Thiên Giám bây giờ xuống sân, hắn phỏng chừng chỉ có thể nhận thua. Nhưng những người khác, hắn không sợ lắm.
“Vệ phủ, Vệ Tử Côn, xuất chiến!”
Hắn đáp xuống mặt đất, ánh mắt rực lửa nhìn đối diện. Ai sẽ trở thành đối thủ của mình?
Đúng lúc này, một nam tử mặc cẩm y bào đỏ đáp xuống trước mặt hắn. Người đó, trong đôi mắt có ngọn lửa màu trắng thiêu đốt.
“Lôi Tôn phủ, Lý Viêm Phong, xin chỉ giáo.”