Hắn rất hiểu lão gia hỏa này. Nói thật, Nguyên Dực Tộc có thể sinh tồn trong khe hở giữa hai thế lực lớn của Tử Diệu Tinh, dựa vào chính là sự khiêm tốn, cẩn thận, hòa khí, khéo léo đưa đẩy. Hắn cả đời đều không dám làm càn, sao lại ở tuổi xế chiều, đúng lúc Nguyên Dực Tộc thanh hoàng bất tiếp, lại đi gây mâu thuẫn với hai vị Đế Tôn đang độ tráng niên?
Lẻn vào bụng dạ tông môn người khác bắt đi nhân vật quan trọng của đối phương, chuyện này chính là vuốt râu hùm, chọc giận Tử Tiêu Đế Cung, thu hoạch của bọn họ lại không lớn, có ý nghĩa gì? Chuyện này trăm tư không giải được.
Hai tên Nguyên Dực Tộc độn vào Tử Tinh Vân, giảo thố tam cật, di chuyển khắp nơi, ép rất nhiều cường giả Tử Tiêu Đế Cung phải đi trước một bước ra ngoài Tử Tinh Vân thiết lập phòng tuyến. Lý Thiên Mệnh trong lúc truy đuổi cũng mất vị trí của Kỷ Tiêu Trần.
“Bên này!”
Thời khắc mấu chốt, Ngân Trần đứng ra. Tên này thông minh, lúc Kỷ Tiêu Trần xuất hiện, nó có mấy con gián nhỏ bám vào váy Khương Phi Linh, bởi vậy mới có thể chỉ đường cho Lý Thiên Mệnh.
“Cản hắn lại!”
Trong Tử Tinh Vân, tinh vân màu tím mênh mông cuồn cuộn, một đám người chạy trốn trong đó, trong lúc nhất thời trời đất quay cuồng.
Ầm ầm ầm!
Đột nhiên, Lý Thiên Mệnh nghe thấy âm thanh chấn động tương tự như Tinh Hải Thần Hạm đang di chuyển. Âm thanh này không giống của Thiên Tinh Đế Thành, cũng không phải của Cửu Long Đế Táng.
“Nguyên Dực Tộc có Tinh Hải Thần Hạm sao?!”
Lý Thiên Mệnh quay đầu hỏi Mộ Tử Yên. Hắn cứ tưởng là không có!
“Không chắc chắn, từ lúc Nguyên Nguyên Tinh Động và Tử Diệu Tinh tương phùng đến nay, bọn họ chưa từng dùng qua...” Mộ Tử Yên nói.
Chưa từng dùng qua, không có nghĩa là thật sự không có. Âm thanh chấn động truyền đến từ trên đỉnh đầu, vậy thì không thể nào là Thiên Tinh Đế Thành. Một chiếc Tinh Hải Thần Hạm có thể mang Khương Phi Linh đi, đang hướng về phía bên này đập xuống! Ngay cả ‘Tinh Hải Thần Hạm’ chưa từng sử dụng, bọn họ đều động dụng, có thể thấy quyết tâm bắt Khương Phi Linh của bọn họ.
Chậm thêm chút nữa, sẽ mất nàng!
Lý Thiên Mệnh đã lâu rồi không bạo nộ như vậy. Thiên Tinh Luân Chi Thể của hắn điên cuồng hấp thu sức mạnh từ hai tỷ Chúng Sinh Tuyến, một triệu thanh trường kiếm Thức Thần kết thành một chiếc thuyền kiếm, hắn ngự kiếm xung phong, rẽ lối Tử Tinh Vân mênh mông, men theo phương hướng Ngân Trần chỉ thị bắn vọt đi.
Ầm ầm ầm!
Tử Tinh Vân sương mù cuồn cuộn, bị Lý Thiên Mệnh trực tiếp chẻ ra một vết nứt kinh thiên. Tận cùng vết nứt, chính là Kỷ Tiêu Trần vừa rồi còn thoắt ẩn thoắt hiện lẩn trốn!
Vị người thừa kế của Nguyên Dực Tộc này, cũng không dự liệu được bản thân Lý Thiên Mệnh có thể lợi hại đến mức độ này. Quay đầu nhìn lại, liền thấy thiếu niên được sương mù vàng đen bao bọc kia, vậy mà lại có thần uy của Đế Quân, quanh thân một triệu thanh trường kiếm quấn quanh, giống như cơn bão kiếm cuốn tới!
“Kỷ Tiêu Trần! Bỏ nàng xuống, ta có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra!”
Ầm ầm ầm!
Giống như âm thanh của hai tỷ người hội tụ lại, tạo thành tiếng gầm rú trong Tử Tinh Vân này. Kỷ Tiêu Trần nhíu mày, trên trời truyền đến tiếng gầm rú của Tinh Hải Thần Hạm, thắng lợi trong tầm mắt, hắn không do dự tiếp tục quay đầu lao lên.
Ầm!
Lý Thiên Mệnh cũng không nói hai lời, một triệu thanh trường kiếm bắn vọt tới, chín đại Kỷ Nguyên Thần Kiếm được sức mạnh thần niệm chúng sinh tăng phúc xung kích ra, đuổi kịp Kỷ Tiêu Trần.
“Thật mạnh!”
Sắc mặt Kỷ Tiêu Trần biến đổi, Nguyên Dực hắc ám kia phân ra một phần rất lớn chắn sau lưng, nhưng vẫn bị Lý Thiên Mệnh xé rách, xuyên thủng.
“Buông nàng ra, chuyện gì cũng dễ thương lượng. Nàng đối với ta, còn quan trọng hơn mạng của ta, chỉ cần chịu bất kỳ tổn thương nào, ta cả đời này sống không còn việc gì khác, chỉ giết Nguyên Dực Tộc ngươi! Mặc kệ có vô tội hay không, đều phải chết sạch cho ta! Ngươi phải tin tưởng ta có thể làm được, ta hai mươi mấy tuổi, đều có thể truy sát ngươi, ngươi tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ.”
Mỗi một chữ hắn nói ra đều khản cả giọng, ẩn chứa thần uy của hai tỷ quân vương, chấn động trên người Kỷ Tiêu Trần, khiến hắn cũng sắc mặt tái nhợt, hành động đều có chút run rẩy. Hai mươi mấy tuổi có thể truy sát mình, quả thực quá khủng bố.
Tuy nhiên, Kỷ Tiêu Trần không biết đang kiên trì điều gì, hắn vẫn cắn răng, bất chấp sự đe dọa của Lý Thiên Mệnh, tiếp tục trốn vong.
Vút vút vút!
Lý Thiên Mệnh nhanh chóng áp sát hắn, sức mạnh vàng đen toàn thân đã hình thành lửa giận, trực tiếp thiêu đốt lên người Kỷ Tiêu Trần. Nguyên Dực của hắn phần lớn đều bị một triệu thanh tiểu kiếm Thức Thần xé rách, cả người tràn ngập nguy cơ.
“Cảnh cáo ngươi lần cuối, không muốn chết thì buông tay!”
Lý Thiên Mệnh đã giết tới sau lưng hắn, Đông Hoàng Kiếm trong tay lấp lánh thần quang vạn trượng, sức mạnh đến từ chúng sinh hội tụ trong đó. Thất Long Thiên Kiếp Kiếm đương trường ngưng tụ, không hề dừng lại, một kiếm xuất ra, trực tiếp chém về phía Kỷ Tiêu Trần. Khoảng cách ngàn mét chỉ trong gang tấc, hắn nhảy vọt tới, Đông Hoàng Kiếm chói lọi kia trực tiếp chém xuống đỉnh đầu Kỷ Tiêu Trần.
“Buông nàng ra!”
Lôi âm gầm rú như núi sập chấn động bên tai Kỷ Tiêu Trần, khiến hắn thất khiếu đương trường túa máu. Lý Thiên Mệnh đã đuổi kịp hắn rồi, chỉ cần hắn vẫn ngoan cố không chịu tỉnh ngộ, dưới một kiếm phẫn nộ của Đế Quân này, hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Không thù không oán, Lý Thiên Mệnh vốn không muốn giết hắn. Nhưng ai bảo hắn mạc danh kỳ diệu, lại muốn động đến vảy ngược của hắn, mang đi người hắn trân quý nhất chứ? Trong khoảnh khắc Khương Phi Linh bị đe dọa này, trên người Lý Thiên Mệnh, đã không còn chút lý trí nào để nói.
Tranh tranh!
Tiểu kiếm Thức Thần bạo loạn bao vây Kỷ Tiêu Trần, dọn dẹp sức mạnh chống đỡ của hắn, Đông Hoàng Kiếm thế không thể đỡ. Mắt thấy một kiếm này sắp chẻ Kỷ Tiêu Trần thành hai nửa, chuyện Lý Thiên Mệnh không ngờ tới đã xảy ra. Thiếu nữ bị Kỷ Tiêu Trần trói buộc kia, đột ngột xuất hiện trước mũi kiếm này!
Nàng muốn đỡ một kiếm này!
Ban đầu, Lý Thiên Mệnh tưởng Kỷ Tiêu Trần lấy nàng làm bia đỡ đạn, điều này khiến hắn càng thêm bạo nộ, hành vi hèn hạ như vậy, lần nữa chạm đến giới hạn. Cho đến khi Lý Thiên Mệnh nhìn thấy trong cơn bão này, đôi mắt màu xanh băng của Khương Phi Linh.
Cô độc, lạnh lùng.
Nàng đứng đón gió, vạt váy và mái tóc dài cùng bay múa, không hề chống đỡ, cứ như vậy chờ Lý Thiên Mệnh giết nàng. Nhưng, nàng biết Lý Thiên Mệnh sẽ không làm vậy.
Khoảnh khắc chạm mắt này, sự lạnh lẽo đến từ Vĩnh Sinh Thế Giới Thành Chủ kia, trực tiếp đâm vào tim Lý Thiên Mệnh, khiến hắn đột ngột nhận ra, muốn để tất cả ‘tiền sinh’ của Khương Phi Linh đều công nhận mình, rốt cuộc khó đến mức nào.
Nếu nàng chỉ là một cô nương hai mươi mấy tuổi, nàng yêu mình gần mười năm, vậy không nghi ngờ gì nữa mình là tất cả của nàng. Nhưng bây giờ, nàng là một người trường sinh bất tử, hai mươi mấy tuổi thuộc về Khương Phi Linh của Chu Tước Quốc này, chỉ là một phần nhỏ trong sinh mệnh đằng đẵng của nàng. Không thể phủ nhận tình yêu mười năm này, nhưng cũng không thể phủ nhận vô số năm trước đó, nàng không quen biết Lý Thiên Mệnh, hơn nữa có thể chưa từng yêu ai.
Nghĩ rằng một ‘ước định’ là có thể khiến ‘vô số năm trước đó’ của nàng biến mất, quả thực có chút ngây thơ. Nàng có lẽ chỉ là kéo dài thời gian, không muốn để Lý Thiên Mệnh chạm vào nàng trong thế giới hiện thực, nhưng hết lần này đến lần khác trong Huyễn Thiên Chi Cảnh, đối với nàng mà nói, vẫn là không thể chấp nhận được.
Cho nên!
Sự thật rất rõ ràng rồi. Nguyên Dực Tộc Tôn, Kỷ Tiêu Trần tại sao phải mạo hiểm mang nàng đi? Đây hoàn toàn là hành vi bất chấp hậu quả, tự tìm đường chết.
Đáp án chính là: Tự nàng muốn đi.
Vĩnh Sinh Thế Giới Thành Chủ, muốn đi!