Nàng trừng lớn hai mắt!
Bởi vì đây cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy "Vi Sinh Ấn Tỉ" tách làm hai người.
Trước kia nàng từng nghe nói đến bí mật của Vô Mộng Tiên Tộc, biết đến sự tồn tại của "định vị khí", nhưng đây mới là lần đầu tiên nàng thực sự chứng kiến sự khác biệt giữa Huyễn Thiên Thần Tộc và Vô Mộng Tiên Tộc.
Bốn mươi chín nữ tử giống hệt nàng đang đi cùng lại chẳng có chút phản ứng nào với cảnh tượng này. Từ đầu đến cuối, bọn họ cứ như những con rối gỗ. Thảo nào Vô Mộng Tiên Quân từng nói, Vi Sinh Mặc Nhiễm không giống bọn họ.
Khuôn mặt nàng tràn ngập vẻ hoang mang, bị những người kia giữ chặt, một cái nhúc nhích cũng không thể.
Đúng lúc này, thiếu nữ "Vi Sinh Tỉ" rảnh rỗi sinh nông nổi, bước đến trước mặt nàng. Nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của Vi Sinh Mặc Nhiễm, ả có chút buồn cười, nói: “Làm sao? Lần đầu tiên thấy ta và Vi Sinh Ấn tách ra à, ‘muội muội’?”
“Đây, chính là Huyễn Thiên Thần Tộc sao…” Vi Sinh Mặc Nhiễm cắn răng hỏi.
“Đương nhiên rồi, cái gọi là ‘Vô Mộng Tiên Tộc’ chỉ là một thị tộc tạp huyết dưới quyền thống trị của Huyễn Thiên Thần Tộc mà thôi. Mặc dù cũng có đặc trưng thư hùng đồng thể, nhưng thực chất chỉ là một người. Không giống Huyễn Thiên Thần Tộc chúng ta, bản chất là hai người, hoàn toàn khác biệt.”
“Nói trắng ra, Vô Mộng Tiên Tộc chỉ là một chủng tộc Ngự Thú Sư mang đặc tính thư hùng đồng thể, có khả năng tự sinh sản. Còn Huyễn Thiên Thần Tộc chúng ta, là ‘Huyễn Thần Thị Tộc’ vĩ đại.”
“Cho nên, trong mắt Huyễn Thiên Thần Tộc, Vô Mộng Tiên Tộc không được gọi là Tiên tộc, mà gọi là ‘Vô Mộng Tiện Tộc’!”
Vi Sinh Tỉ tràn đầy sự hướng tới và tự hào khi nhắc về Huyễn Thiên Thần Tộc.
“Vậy ta, lại là cái gì?” Vi Sinh Mặc Nhiễm run rẩy hỏi.
Nàng ngay cả thư hùng đồng thể cũng không phải, đương nhiên không phải Vô Mộng Tiên Tộc. So sánh ra, nàng càng giống một Ngự Thú Sư thuần túy hơn.
“Ngươi sao?” Nhìn khuôn mặt hoang mang xen lẫn huyết oán của Vi Sinh Mặc Nhiễm, Vi Sinh Tỉ nhịn không được bật cười.
Ả lặng lẽ ghé sát vào tai Vi Sinh Mặc Nhiễm, nói: “Dù sao ngươi cũng sắp chết rồi, nói cho ngươi biết cũng chẳng sao. Ngươi a, là do cha ta và một ‘người chết’ sinh ra, năm mươi người các ngươi đều như vậy…”
“Bất quá, điểm khác biệt giữa ngươi và bốn mươi chín người bọn họ là, bọn họ đều chỉ có một nửa mệnh hồn, là tàn khuyết. Chỉ có ngươi là hoàn chỉnh, miễn cưỡng giống một con người.”
“Vi Sinh Mặc Nhiễm, ngươi không phải Huyễn Thiên Thần Tộc, nhưng ngươi và ‘Vô Mộng Tiên Tộc’ cũng chẳng có nửa điểm quan hệ. Thú Bản Mệnh của ngươi, đều là lúc ngươi còn nhỏ, cha ta dùng Huyết Thần Khế Ước tạo ra cho ngươi đấy!”
“Nói thật, cha ta, Vi Sinh Ấn và Thú Bản Mệnh của ta, cũng đều là thuật che mắt đến từ Huyết Thần Khế Ước. Huyễn Thần lợi hại nhất, trước giờ vẫn chưa từng dùng đến đâu.”
Nói xong, Vi Sinh Tỉ cười rộ lên.
“Ta là do người chết sinh ra?!” Nội tâm Vi Sinh Mặc Nhiễm như bị xé rách, run rẩy kịch liệt.
Người chết trong miệng ả, có phải là nữ nhân nằm trong hang động u ám vừa rồi không? Thông qua câu nói này của Vi Sinh Tỉ, cũng có thể phán đoán ra, Vô Mộng Tiên Quân chính là "cha" của nàng. Mà bốn mươi chín người bên cạnh này, bất kể hồn linh có hoàn chỉnh hay không, đều là tỷ muội ruột thịt của nàng…
“Nữ nhân ngủ say vĩnh viễn kia, bà ấy rốt cuộc là ai?” Ánh mắt Vi Sinh Mặc Nhiễm càng thêm run rẩy. Nàng nhìn nữ tử đang cười cợt trước mắt, trong lòng đau đớn như đứt từng khúc ruột.
“Ngươi muốn biết chân tướng, đúng không?” Vi Sinh Tỉ cười hỏi. Ả rất thoải mái, bởi vì đây đâu phải là vận mệnh của ả.
“Muốn, cầu xin ngươi, nói cho ta biết.” Vi Sinh Mặc Nhiễm cầu xin.
“Rất đơn giản, nữ nhân kia cũng là nương của ta, cho nên về mặt ý nghĩa nghiêm ngặt, chúng ta tính là tỷ muội ruột. Nói cách khác, bà ấy là đồng sinh thể của cha ta, quan hệ giữa bà ấy và cha ta cũng giống như ta và Vi Sinh Ấn vậy. Thế nhưng, sau khi sinh ra ta và Vi Sinh Ấn, bà ấy đã chết, bị giết chết.” Vi Sinh Tỉ thì thầm.
“Sau đó thì sao…”
“Sau đó hết cách, cha ta dùng thuật kết giới của Huyễn Thiên Thần Tộc chúng ta, giữ lại nhục thân của bà ấy, chế tạo thành một tồn tại tương tự như ‘Linh Bản Mệnh’ sau khi Thú Bản Mệnh chết đi, chúng ta gọi đó là ‘Huyễn Linh’.”
“Như vậy, huyết nhục của bà ấy vẫn còn sống, nhưng hồn thì đã mất. Chỉ có như vậy, cha ta mới có thể giữ lại thực lực. Dù sao phu thê Huyễn Thiên Thần Tộc chúng ta nắm giữ hệ thống tu luyện cộng sinh nhất định, một phương tử vong, phương kia cũng sẽ sụp đổ. Đây là cách để cha ta sống tiếp, tiếp tục chấp chưởng Vô Mộng Tiên Quốc!”
“Cha ta ông ấy cũng khó khăn lắm, Vô Mộng Tiên Quốc bắt buộc phải do Huyễn Thiên Thần Tộc chấp chưởng. Đến thế hệ chúng ta, chỉ còn lại ta và Vi Sinh Ấn, ông ấy bắt buộc phải bảo vệ chúng ta, chống đỡ cho đến khi chúng ta cường đại lên.”
Vi Sinh Tỉ là một kẻ lắm lời, phỏng chừng cũng là do kìm nén quá lâu. Con đường trưởng thành của ả và Vi Sinh Ấn rất khiêm tốn, thậm chí ngay cả ở Vô Mộng Tiên Quốc hiện tại, cũng có rất nhiều người không biết đến sự tồn tại của bọn họ.
“Không thể nào, ta từng thấy Tiên Quân biến hóa thành thân nhi nữ…” Vi Sinh Mặc Nhiễm nhìn Vô Mộng Tiên Quân ở phía xa, lắc đầu nói. Nàng quả thực đã thấy Vô Mộng Tiên Quân biến thành nữ nhân rất nhiều lần!
Ý của Vi Sinh Tỉ là, Vô Mộng Tiên Quân là Huyễn Thiên Thần Tộc, hơn nữa chỉ là phần "thân nam nhi", "thân nhi nữ" đã chết từ lâu rồi!
“Ngươi quên rồi sao? Huyễn Thiên Thần Tộc chúng ta là đại sư huyễn thuật kết giới, với năng lực của cha ta, biến đổi giới tính thì tính là cái gì? Chỉ là về bản chất, ông ấy đã sớm là Huyễn Thiên Thần Tộc ‘đơn thể’, chỉ tương đương với một ‘Vi Sinh Ấn’ mà thôi.” Vi Sinh Tỉ đắc ý nói.
Chân tướng đã rõ ràng. Vi Sinh Mặc Nhiễm ngày càng tiếp cận chân tướng, biết được toàn bộ thân thế của mình.
“Vậy những người như chúng ta…” Nàng nhìn những tỷ muội đờ đẫn, giống hệt mình xung quanh, tâm tình tiêu điều hỏi.
“Các ngươi a, ha ha… Ta đều ngại nói ra.” Vi Sinh Tỉ che mặt.
Lúc này, Vô Mộng Tiên Quân và Vi Sinh Ấn đã đi vào bên trong chiến thuyền, ả mới to gan lớn mật lên. Ả nói:
“Cha ta phỏng chừng là quá nhớ thương nương ta, không nhịn được liền làm bậy. Dù sao Huyễn Linh cũng còn ấm áp, cũng gần giống như chưa chết. Kết quả ngươi đoán xem? Mang thai! Hơn nữa tỷ lệ này, so với lúc còn sống không biết cao hơn bao nhiêu lần!”
“Trước kia, phu thê bọn họ cùng nhau ‘phấn đấu’ nhiều năm, mới sinh ra ta và Vi Sinh Ấn hai người. Kết quả chỉ trong vòng chưa tới trăm năm ngắn ngủi, lại làm ra năm mươi thứ đồ chơi như các ngươi. Ngoại trừ ngươi, toàn bộ đều là lũ ngốc, đều bị cha ta luyện chế thành…”
Nói đến đây, ả kịp thời dừng lại, không tiếp tục nói nữa.
“Luyện chế thành cái gì?” Vi Sinh Mặc Nhiễm rõ ràng cảm giác được, đây có lẽ là một đại vũ khí của Vô Mộng Tiên Quân. Hắn khẳng định là nếm được ngon ngọt, mới có thể tiếp tục làm cái chuyện khinh nhờn Huyễn Linh này.
Nàng nhìn "tỷ tỷ" trước mắt đang dùng thái độ cười cợt để thảo luận về loại chuyện khiến người ta buồn nôn này. Lại nghĩ đến nữ nhân đã chết kia, lại còn phải bị lợi dụng, trái tim nàng đã lạnh ngắt.
Bọn họ, đều là biến thái sao? Rốt cuộc tâm lý vặn vẹo đến mức nào, mới có thể xuất hiện loại người này a?
“Được rồi, dừng lại! Ngươi ngậm miệng lại đi, lát nữa biểu hiện cho tốt, nói không chừng ông ấy nể tình ngươi là người duy nhất có hồn, sẽ chừa cho ngươi một con đường sống.”
Vi Sinh Tỉ đứng dậy, càng lộ vẻ đắc ý dạt dào. Đừng thấy ả gọi một tiếng "muội muội", kỳ thực trong xương tủy ả, xem Vi Sinh Mặc Nhiễm và những "con rối" bên cạnh này là cùng một loại đồ vật.
“Vi Sinh Tỉ, giúp ta giải đáp nghi hoặc cuối cùng, được không? Ta muốn biết, cầu xin ngươi…” Vi Sinh Mặc Nhiễm rơi lệ nói.
“Nói đi!” Vi Sinh Tỉ mất kiên nhẫn liếc nhìn nàng một cái.
“Ai đã giết bà ấy?” Vi Sinh Mặc Nhiễm hỏi.
“Ai?”
“Mẫu thân của chúng ta.”
“Ách?” Vi Sinh Tỉ nhún vai, nói: “Ngươi vẫn chưa hiểu rõ, mẫu thân của chúng ta không phải là một. Mẫu thân ta là Huyễn Thiên Thần Tộc, còn mẫu thân ngươi, là một Huyễn Linh không có thần hồn, hiểu chưa?”
“Ừm ừm, vậy bà ấy làm sao biến thành ‘Huyễn Linh’ a?” Vi Sinh Mặc Nhiễm run rẩy hỏi.
“Cha ta giết.” Vi Sinh Tỉ mỉm cười.
“…”
Tại sao? Vi Sinh Mặc Nhiễm không dám hỏi nữa.
Huyễn Thiên Thần Tộc lấy sự yêu nhau, chung thủy làm nhãn mác, lại tự tay giết chết bạn lữ của mình, sau đó tạo ra một đám con rối… Ngay cả Vi Sinh Mặc Nhiễm, cũng là hôm nay mới biết được, bên trong thân thể tuấn tú bề ngoài của Vô Mộng Tiên Quân, lại ẩn chứa một linh hồn dơ bẩn đến nhường nào.
Càng nực cười hơn là, đây chính là thân thế của mình! Thú Bản Mệnh là giả, đến từ Huyết Thần Khế Ước, chỉ vì để bản thân càng giống Vô Mộng Tiên Tộc hơn. Tất cả đều là giả. Cái mạng này, cái hồn này, rốt cuộc từ đâu mà đến, cũng không biết.
Vi Sinh Mặc Nhiễm nghĩ không ra, loại chuyện này tại sao lại xảy ra trên người mình. Đây tuyệt đối là thân thế ly kỳ nhất trong ức vạn thế giới rồi.