Kỳ Lân Thánh Đàn.
Đây là một tế đàn rộng lớn, to bằng nửa Thánh Thiên Phủ, nằm ngay chính giữa Tông Phủ thành.
Tế đàn cao ba mét, ở trung tâm có một cái hố sâu hình tròn. Trong hố lửa cháy ngút trời, liệt diễm thiêu đốt khiến cho toàn bộ Kỳ Lân Thánh Đàn đều nóng rực vô cùng.
Đó là lối vào của Nhiên Hồn Luyện Ngục.
Trước tế đàn này còn có một khoảng đất trống lớn.
Trên khoảng đất trống đã đứng chi chít tộc nhân Kỳ Lân Cổ Tộc. Phóng mắt nhìn lại, người đông nghìn nghịt, chen vai thích cánh, ít nhất cũng phải có mấy chục vạn người.
Quy mô và nội hàm của Kỳ Lân Cổ Tộc tuyệt đối không phải Lý Thị Thánh Tộc vạn năm có thể so sánh. Cho dù hiện tại không còn vẻ vang như xưa, nhưng nhìn quanh vẫn thấy cường giả nhiều như rừng.
Trong đó, những trưởng bối trên năm mươi tuổi, chỉ cần thiên tư không quá kém, về cơ bản đều đã tu luyện đến Thánh Cảnh.
Toàn bộ Đông Hoàng Cảnh chỉ có Quân Thánh Tiêu và Lý Vô Địch là Thiên Chi Thánh Cảnh, nhưng ngay trong mấy chục vạn người Kỳ Lân Cổ Tộc này, số lượng đó đã là không ít.
Giờ này khắc này.
Mấy chục vạn người Kỳ Lân Cổ Tộc nội hàm thâm hậu này không hề ồn ào bàn tán, không hề kêu gào chửi rủa. Tất cả mọi người cùng nhìn về hướng Kỳ Lân Thánh Đàn, trong ánh mắt là ngọn lửa phẫn nộ đang thiêu đốt!
Trong tầm mắt của bọn họ, Mặc Vũ Thái Thượng của Mặc Kỳ Lân tộc dẫn theo một người thanh niên mặc áo đen tóc trắng từ trên trời giáng xuống, cứ như vậy đáp xuống Kỳ Lân Thánh Đàn.
Trong chớp mắt, mấy chục vạn ánh mắt phun trào lửa giận cứ thế đổ dồn vào người hắn.
Trong lúc nhất thời, dường như có thể nghe thấy âm thanh lửa giận cuộn trào bị đè nén trong lồng ngực bọn họ, tựa như hung thú gầm gừ.
Đây là áp lực bực nào?
Nếu tinh thần không đủ cường hãn, tràng diện như thế này đủ để khiến người ta như bị sét đánh, sợ tới mức quỳ rạp xuống đất ngay tại chỗ, bò cũng không bò nổi.
Những ánh mắt như vậy, thậm chí còn xuất phát từ những cường giả Thiên Chi Thánh Cảnh!
Không ai lên tiếng!
Nhưng mấy chục vạn ánh mắt phẫn nộ này đã nói cho Lý Thiên Mệnh biết, bọn họ căm hận Lý Mộ Dương đến mức độ nào.
Mà nay, cha nợ con trả.
Lửa giận và cừu hận đến từ bọn họ giống như một trận bão táp lớn xé rách lao tới, trấn áp lên linh hồn Lý Thiên Mệnh.
“Có thể khiến nhiều người hận đến thế, ta cũng coi như sống có cảnh giới rồi, không dễ dàng gì.” Trong cơn bão táp như vậy, Lý Thiên Mệnh lại cười nhạo một tiếng. Hắn đứng thẳng tắp trên Kỳ Lân Thánh Đàn, nhìn thẳng về phía trước, không hề nhượng bộ chút nào.
“Tâm thái cũng tốt đấy, nhưng tiếp theo, sẽ có lúc ngươi phải khóc.” Một người đàn ông trung niên cao lớn vạm vỡ đi tới đón đầu. Ông ta để râu, ánh mắt thâm trầm như biển, trên mặt treo nụ cười lạnh, từ trên cao nhìn xuống Lý Thiên Mệnh, ánh mắt mang đầy tính áp bách.
“Ngươi là vị nào?” Lý Thiên Mệnh hỏi.
“Kẻ hôm nay sẽ thi triển Nhất Thế Chú lên người ngươi, ‘Kỳ Lân Vương’ Tần Định Thiên của Mặc Kỳ Lân tộc!”
Chưa nói đến ba vị Thái Thượng kia, vị Kỳ Lân Vương ‘Tần Định Thiên’ đến từ Mặc Kỳ Lân tộc này, Lý Thiên Mệnh đoán ông ta cũng mạnh hơn Lý Vô Địch.
Chỉ riêng Mặc Kỳ Lân tộc đã có tổng cộng mười vị ‘Kỳ Lân Vương’, các tộc khác cũng xấp xỉ như vậy. Đây đã là thân phận đỉnh cấp trong Kỳ Lân Cổ Tộc rồi.
Tần Định Thiên nói xong liền đứng bên cạnh Lý Thiên Mệnh, quay mặt về phía mấy chục vạn người Kỳ Lân Cổ Tộc.
“Chư vị, kẻ này chính là con trai của tội nhân Lý Mộ Dương!”
“Nào, nói cho mọi người biết, ngươi tên là gì?”
Giọng nói của Tần Định Thiên đinh tai nhức óc, rõ ràng là đang áp bách Lý Thiên Mệnh, bắt hắn phải dùng cái tên khác để thị nhân.
Lý Thiên Mệnh trực tiếp nói: “Đi không đổi danh, ngồi không đổi họ, bản nhân Lý Thiên Mệnh.”
Cái tên này vừa thốt ra, toàn trường tĩnh mịch.
“Rất tốt, chọc giận hoàng tộc Cổ Chi Thần Quốc, kết cục của ngươi sẽ chỉ càng thê thảm hơn.” Kỳ Lân Vương Tần Định Thiên cười âm lãnh. Theo ông ta thấy, Lý Thiên Mệnh làm vậy đều là tự làm tự chịu.
Cái tên này đã khiến Kỳ Lân Cổ Tộc bàn tán ngất trời.
“Thiên Mệnh, không phải là phong hiệu của công chúa sao?” Rất nhiều trưởng bối biết chuyện này.
“Lý Mộ Dương táng tận lương tâm, lại đặt cho nó cái tên như vậy!”
“Đúng là không biết sống chết!”
“Uổng công thằng nhóc vắt mũi chưa sạch này còn tưởng mình rất có gan.”
“Ta thấy nó nhìn thoáng đấy chứ, biết mình chắc chắn phải chết, không có ngày tháng tốt đẹp để sống nữa, chi bằng tỏ ra bi tráng một chút, ít nhất cũng có thể tự làm bản thân cảm động.”
“Nực cười.”
Mấy chục vạn người cùng nhau lên tiếng, toàn trường đều là tiếng ong ong, nhưng về cơ bản đều có thể nghe ra đại khái.
Quả nhiên, ít nhất đại đa số người của Kỳ Lân Cổ Tộc này đều căm hận hắn, giận cá chém thớt lên hắn, sẽ không có ai đứng ra nói đỡ cho hắn.
“Yên lặng.”
Tần Định Thiên hô một tiếng, rốt cuộc cũng khiến toàn trường an tĩnh lại.
Sau đó, ông ta nghiêng người nhìn Lý Thiên Mệnh, tuyên cáo:
“Lý Mộ Dương tội ác tày trời, thân là con của tội nhân, ngươi đã trở về Kỳ Lân Cổ Tộc thì phải chịu tội thay cha.”
“Trải qua quyết định của toàn thể Thái Thượng, Kỳ Lân Vương, hôm nay sẽ thi triển Nhất Thế Chú lên tội tử, sau đó đánh vào Nhiên Hồn Luyện Ngục, đời đời kiếp kiếp không được ra ngoài!”
“Các vị, có hài lòng không?”
Tần Định Thiên lạnh lùng nói.
“Quá hời cho nó rồi, nên phế bỏ tu vi trước, giết Thú Bản Mệnh, rồi mới ném vào!”
“Đúng, quá hời cho nó rồi. Ta thấy nên ném nó vào ‘Nhiên Hồn Kết Giới’, để nó cùng với Nhiên Hồn Tộc chịu cái tội đốt hồn!”
“Chặt đứt cả tay chân đi, rút lưỡi ra, chọc mù mắt, xẻo tai xẻo mũi, thi hành ngay trên Kỳ Lân Thánh Đàn này, chúng ta muốn nghe tiếng kêu la thảm thiết của nó!”
Có người lên tiếng thì liền có người hùa theo, rốt cuộc bọn họ cảm thấy làm vậy mới gọi là sướng.
Chỉ đánh vào Nhiên Hồn Luyện Ngục thì tính là gì, mỗi người bọn họ mỗi năm đều phải dành một nửa thời gian chịu tội trong Nhiên Hồn Luyện Ngục cơ mà.
Tuy nói là đời đời kiếp kiếp không được ra ngoài, nhưng vẫn chưa đủ sướng.
Bọn họ đâu biết được nỗi phiền muộn của các Thái Thượng.
“Gấp gáp cái gì, sau này còn nhiều thời gian, từ từ mà chơi, không phải sao?” Tần Định Thiên cười nói.
“Nói cũng đúng.”
“Trước tiên phải ép Lý Mộ Dương ra mặt, để hai cha con bọn chúng cùng chết!”
“Đúng, Lý Mộ Dương mới là tội nhân thiên cổ, nhường kịch hay cho hắn!”
“Nếu không, làm sao phát tiết được mối hận của cả tộc ta!”
Rất rõ ràng, sự phẫn nộ của mấy chục vạn người này nghiêm trọng hơn Lý Thiên Mệnh tưởng tượng rất nhiều.
Nhưng cũng khiến hắn cực kỳ khó chịu!
“Sự thật, ta sẽ tự mình đi tìm. Còn mỗi câu các ngươi nói, ta đều sẽ ghi nhớ.”
“Đừng nằm mơ nữa, tới đây, cho ngươi nếm thử mùi vị của Nhất Thế Chú.”
Tần Định Thiên phì cười. Trong lúc nói chuyện, dưới sự chú ý của vạn người, ông ta lấy ra một cái đại ấn màu đen.
Trên đại ấn màu đen đó quấn quanh hắc khí nồng đậm, bên trên còn có bảy mươi đạo Thánh Thiên Văn, chứng tỏ ‘Nhất Thế Chú Ấn’ này chính là Thánh Thú Binh đỉnh cấp.
Sự diễn hóa kỳ diệu của Thánh Thiên Văn lại có thể dùng để thi triển Nhất Thế Chú lên người, sự huyền diệu của Thiên Văn Chi Đạo, Lý Thiên Mệnh mới vừa được kiến thức.
Đạo của Thần Văn Sư cũng phức tạp giống như đạo tu luyện cộng sinh vậy.
Nhất Thế Chú Ấn này chính là do Cổ Chi Đại Đế ‘ban thưởng’ cho Kỳ Lân Cổ Tộc!
“Nhất Thế Chú, mau in lên đi!” Rất nhiều người ánh mắt nóng rực, đã không chờ đợi được nữa.
Tần Định Thiên sải bước tiến lên, một tay ấn trụ bả vai Lý Thiên Mệnh, dùng Thánh Cung nguyên lực bàng bạc trong nháy mắt khống chế Lý Thiên Mệnh, khiến hắn căn bản không thể phản kháng.
Sau đó, ông ta cười gằn một tiếng, giơ Nhất Thế Chú Ấn kia lên, hướng thẳng lên đầu Lý Thiên Mệnh mà đóng xuống!
Ánh mắt Lý Thiên Mệnh rất nguy hiểm, ánh mắt hắn nhìn Tần Định Thiên lúc này cũng gần giống như lúc nhìn Tư Không Kiếm Sinh lúc trước.
Ông ta chấp hành Nhất Thế Chú Ấn thì không tính là gì, nhưng một chưởng này chấn cho khí huyết Lý Thiên Mệnh cuộn trào, ngũ tạng lục phủ rỉ máu, tuyệt đối là thù riêng.
Nhất Thế Chú Ấn kia đã đóng lên trán, trong lúc nhất thời, dường như có vô số độc trùng đang chui vào trong não hắn.
“Tần Phong là người gia tộc ngươi sao?” Lý Thiên Mệnh hỏi.
“Đoán đúng rồi, thông minh đấy. Ngươi cũng coi như có chút bản lĩnh, đáng tiếc, dưới Nhất Thế Chú, Ngũ Kiếp Luân Hồi Chi Thể của ngươi phải tổn hao một nửa.” Tần Định Thiên cười ha hả nói.
“Phù...” Lý Thiên Mệnh nhíu mày.
Đúng như Tần Định Thiên nói, Nhất Thế Chú kia quả nhiên khiến người ta rất khó chịu. Những lực lượng lẻn vào cơ thể hắn giống như độc trùng đang cắn xé huyết nhục toàn thân.
Đúng lúc này.
Thái Nhất Tháp bên trong Không Gian Bản Mệnh tự động tràn ra bạch quang, hóa thành chất lỏng màu trắng, tẩm bổ ngũ tạng lục phủ của Lý Thiên Mệnh.
Khi hắc khí của Nhất Thế Chú chạm vào quỳnh dịch màu trắng của Thái Nhất Tháp, bỗng nhiên bốc hơi kịch liệt, bốc cháy thành tro bụi.
Thậm chí, còn kích thích khiến Thái Nhất Tháp chấn động ong ong. Ngay sau đó, liền có một lượng lớn quỳnh dịch màu trắng tràn ngập toàn thân Lý Thiên Mệnh.
Oanh!
Lực lượng của Nhất Thế Chú hoàn toàn bị thiêu rụi thành tro bụi. Sau đó, một tòa bảo tháp màu trắng hư ảo nổi lên trên người Lý Thiên Mệnh. Ngay trong khoảnh khắc đột ngột này, nó ầm ầm chấn văng Nhất Thế Chú Ấn ra!
Phanh!
Tần Định Thiên kêu to một tiếng, lại bị chấn lui vài bước. Nhất Thế Chú Ấn trên tay trực tiếp bị văng ra ngoài, loảng xoảng một tiếng đập xuống đất, lăn thẳng ra khỏi Kỳ Lân Thánh Đàn.
Giờ khắc này, mấy chục vạn người đều nhìn thấy hư ảnh Thái Nhất Tháp kia. Trong đó có những kẻ kiến thức rộng rãi, liếc mắt một cái liền nhận ra.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Sao có thể!”
Trong lúc nhất thời, mấy chục vạn người ngây ra trợn tròn mắt, nhìn một màn khó tin này.
Tần Định Thiên bị chấn cho khí huyết cuộn trào, mà trên người Lý Thiên Mệnh kia lại nổi lên Thái Nhất Tháp. Đám người nhìn lên trán hắn, Nhất Thế Chú rõ ràng không thành công!
“Hơn bốn mươi năm qua, đây là lần đầu tiên nhỉ?” Rất nhiều người sắc mặt đờ đẫn nói.
Vừa rồi còn hả hê kêu gào ầm ĩ, bây giờ, bọn họ có chút khó chịu rồi.
“Đó là Thái Nhất Tháp do Lý Thần Tiêu để lại! Lại ở bên trong cơ thể hắn!”
“Hắn hình như còn nắm giữ Đông Hoàng Kiếm...”
“Thái Nhất Tháp ngăn cản Nhất Thế Chú Ấn?”
“Thần vật bực này lại ở trong tay hắn, đúng là phí của trời! Nếu không phải Thập Phương Đạo Cung có lệnh cấm, vả lại người khác không thể thực sự sử dụng hai món thần vật này, sao đến lượt hắn chấp chưởng?”
Toàn bộ Kỳ Lân Thánh Đàn nháy mắt người người ồn ào, ánh mắt của bọn họ đã càng thêm bạo táo.
“Có cách nào bảo quản Đông Hoàng Kiếm và Thái Nhất Tháp này trước không?”
“Đông Hoàng Kiếm có thể lấy đi, nhưng Thái Nhất Tháp hình như ở trong cơ thể hắn.”
“Móc ra!”
Nghe thấy tất cả những điều này, Lý Thiên Mệnh nhịn không được bật cười.
“Nhất Thế Chú Ấn này là cái rác rưởi gì vậy, ngay cả ta cũng không làm gì được. Thật ngại quá, xem ra các ngươi thất bại rồi. Mất mặt xấu hổ.”
Đám người tuyệt đối kinh hãi.
Con của tội nhân, rơi vào lồng giam, còn dám nói ra những lời này?
Trong lúc nhất thời, dấy lên sự phẫn nộ ngập trời!
“Ngươi đi chết đi!”
Rất nhiều người trực tiếp không khống chế được, muốn xông lên giết người. Nhiều người như vậy nếu ra tay, Lý Thiên Mệnh phỏng chừng cặn bã cũng không còn.
“Dừng tay!” Kết quả, vẫn là người của bọn họ cản lại.
“Đừng dừng lại, có gan thì lên đây, dù sao các ngươi cũng đông người, không sợ mất mặt.” Lý Thiên Mệnh lại cười to.
Oanh!
Lần này chọc vào tổ ong vò vẽ rồi, chọc tức gần một nửa Kỳ Lân Cổ Tộc, lồng ngực sắp nổ tung, từng người mắt đỏ ngầu, hai mắt phun lửa.