Nhất Nguyên Chiến Trường, tiếng người ồn ào náo động.
Nhân vật các phương đã vào vị trí. Bọn họ ngồi ở trên cao, tụ tập thành từng nhóm ba năm người, cười nói vui vẻ. Đối với đệ tử Địa Nguyên, đệ tử Thiên Nguyên mà nói, quan sát Minh Hội Chiến của Nhân Nguyên Tông cũng giống như xem dế chọi vậy.
Phóng mắt nhìn lại, ánh mắt từ trên ghế ngồi truyền đến đều mang vẻ sùng cao, tôn quý.
Thời gian đã đến!
Tiếp theo, chính là tiến vào chiến trường.
Thứ tự tiến vào: Lần Minh Hội Chiến trước, tông môn có thứ hạng càng chót thì thứ tự tiến vào càng xếp trước. Như vậy, thuận tiện cho bọn họ sau khi đi vào có thể tìm kiếm vị trí địa hình, ẩn nấp, phục kích, tương đương với việc gia tăng khả năng sống sót của bọn họ.
Dựa theo quy tắc này, Kiếm Vương Minh tiến vào áp chót, Long Vũ Minh tiến vào cuối cùng!
“Nếu để Long Vũ Minh đi vào trước, phục kích ở cửa, những người khác đều không cần chơi nữa.”
Long Vũ Minh có mười vạn người! Kiếm Vương Minh và Thanh Hà Hội cộng lại còn chưa tới chín vạn.
Phía trước có hơn hai mươi vạn người tiến vào. Người tuy nhiều nhưng hiệu suất rất nhanh, ước chừng nửa canh giờ sau, người của Thanh Hà Hội đã đi vào. Tiếp theo đến lượt Kiếm Vương Minh.
“Đệ tử Kiếm Vương Minh, theo ta xuất chiến!” Kiếm Tuyết Nghi đi đầu, phó minh chủ Triệu Nhất Tuyệt bọc hậu. Năm vị đường chủ duy trì trật tự ở giữa.
Lý Thiên Mệnh xếp trong đội ngũ, nhìn về phía trước, lối vào ‘huyễn cảnh kết giới’ kia có hàng trăm trưởng bối đang phân phát vật phẩm, đồng thời kiểm tra Tu Di Chi Giới. Mục đích kiểm tra Tu Di Chi Giới hiển nhiên là để ngăn chặn đệ tử Nhân Nguyên mang theo ‘át chủ bài’ ngoài thực lực.
“Bọn họ phát cái gì vậy?” Lý Thiên Mệnh hỏi.
“Nhất Tinh Thiên Văn Thư, Xích Diễm Thư, mỗi người một quyển.”
“Có tác dụng gì?”
“Ngươi còn chưa biết quy tắc của ‘Minh Hội Chiến’ sao?” Lâm Tiêu Tiêu hỏi.
“Bây giờ hỏi không kịp sao? Không hỏi ngươi thêm vài câu, ta sợ lưỡi ngươi rỉ sét mất.” Lý Thiên Mệnh nói.
“Được rồi.” Lâm Tiêu Tiêu ôm trán, nói: “Qy tắc của Minh Hội Chiến là: Sau khi vào chiến trường, mỗi người một quyển ‘Xích Diễm Thư’, nhỏ máu vào Xích Diễm Thư sẽ có ánh lửa vây quanh thân thể, đây là tín hiệu nhận thua rời khỏi chiến trường, phát ra tín hiệu sẽ có trưởng bối đưa đệ tử rời khỏi chiến trường.”
“Hiểu rồi, đây chính là ‘thư đầu hàng’. Bất quá, là cá nhân đầu hàng, không phải liên minh đệ tử đầu hàng.” Lý Thiên Mệnh nói.
“Đúng. Bất quá, thứ hạng của Minh Hội Chiến là dựa theo số lượng ‘Xích Diễm Thư’ được đốt lên để sắp xếp.” Lâm Tiêu Tiêu nói.
“Sắp xếp thế nào?”
“Lấy số lượng đệ tử đầu hàng chia cho tổng số đệ tử của liên minh đó, tỷ lệ người đầu hàng càng lớn, thứ hạng càng thấp.” Lâm Tiêu Tiêu giải thích.
“Hiểu rồi. Tỷ lệ người sống sót càng cao, thứ hạng càng cao.”
Quy tắc này khá thú vị. Long Vũ Minh có mười vạn người, nếu bọn họ đầu hàng hai vạn, tương đương với hai mươi phần trăm đệ tử chiến bại. Kiếm Vương Minh chưa tới năm vạn người, nếu đầu hàng hai vạn, tương đương với bốn mươi phần trăm đệ tử chiến bại. So sánh như vậy, thứ hạng của Long Vũ Minh chắc chắn xếp trên Kiếm Vương Minh!
“Long Vũ Minh nhiều người như vậy, muốn ép thấp tỷ lệ người sống sót của bọn họ cũng quá khó đi?” Lý Thiên Mệnh hỏi.
Đây quả nhiên là đoàn chiến chân chính, không nhìn dữ liệu cường giả, càng không nhìn đơn đả độc đấu, chỉ xem ‘tỷ lệ người sống sót’ của minh hội nào cao hơn!
“Quy tắc vốn dĩ nên thiên vị minh hội đông người, dù sao, minh hội càng đông người vốn dĩ càng mạnh. Xếp thứ nhất là lẽ đương nhiên.” Lâm Tiêu Tiêu nói.
“Có lý.”
Lý Thiên Mệnh hiểu sâu sắc rằng, bản thân muốn để Kiếm Vương Minh trở thành đệ nhất minh hội sẽ khó khăn đến mức nào. Đánh bại Hiên Viên Vũ Phong cũng vô dụng, bắt buộc phải đánh tan mấy vạn người của đối phương trở lên!
“Thật kích thích!” Huỳnh Hỏa nói.
“Nếu chiến bại mà không đốt Xích Diễm Thư thì sẽ thế nào?” Lý Thiên Mệnh hỏi.
“Vậy nếu bị giết cũng không có cách nào truy cứu trách nhiệm.” Lâm Tiêu Tiêu đáp.
“Ồ, càng kích thích hơn, quả không hổ là Thái Cổ Thần Tông.”
Một trận đệ tử tranh phong lại làm ra tàn nhẫn như vậy, dân phong mới có thể bưu hãn đến thế.
“Thảo nào có nhiều khán giả như vậy, chém giết đối quyết đủ hung mãnh mới có điểm đáng xem.” Lý Thiên Mệnh thầm nghĩ trong lòng.
Minh Hội Chiến kéo dài thời gian nửa tháng. Trong nửa tháng, hơn ba mươi đệ tử minh hội quyết chiến trong một chiến trường khép kín, đấu trí đấu dũng. Thiên thời địa lợi nhân hòa, cả ba yếu tố này đều có thể quyết định chiều hướng của chiến tranh! Ai liên thủ với ai, ai đang âm mưu tính toán ai, ai đang ẩn nấp, ai đang đánh lén, đều tràn ngập biến số. Là đệ tử minh hội lớn nhất, cũng rất có khả năng bị quần khởi nhi công!
“Long Vũ Minh, cứ chờ xem.”...
Lý Thiên Mệnh đi tới lối vào của huyễn cảnh kết giới. Một nam tử trung niên áo trắng trước mắt ném cho hắn một quyển Xích Diễm Thư.
“Lấy Tu Di Chi Giới ra.” Đối phương lạnh nhạt nói. Đệ tử bình thường đều sẽ chủ động giao nộp, hễ động tác chậm chạp đều sẽ bị mắng.
Lý Thiên Mệnh lấy từ trong Tu Di Chi Giới ra một tấm lệnh bài, giơ lên trước mắt người nọ.
“Nhân Nguyên Thánh...” Sắc mặt đối phương đại biến, mồ hôi lạnh ứa ra, đang định quỳ xuống.
“Đừng nhúc nhích, đừng lên tiếng, mọi thứ cứ như bình thường. Đừng nói gì với ai cả.” Lý Thiên Mệnh nói.
“Vâng!” Nam tử trung niên gật đầu, vô cùng cung kính.
Lý Thiên Mệnh cất Xích Diễm Thư, bước vào chiến trường...
Không lâu sau, toàn thể Kiếm Vương Minh bước vào huyễn cảnh kết giới.
Lý Thiên Mệnh nhìn lại, trước mắt là thế giới vô tận, một bên là núi, một bên là biển. Đây chính là Thái Cực Phong Hồ lớn gấp mười lần!
“Thực tế, Nhất Nguyên Chiến Trường không lớn, rất nhiều người rất có thể đang ở ngay gần đây. Nhưng, huyễn cảnh chính là huyễn cảnh.”
Bất quá, trong mắt tất cả đệ tử tham chiến, đây chính là một thế giới hoàn toàn chân thực! Đối với bọn họ mà nói, Nhất Nguyên Chiến Trường bên ngoài huyễn cảnh kết giới hoàn toàn không có ý nghĩa.
“Kiếm Vương Minh tập hợp, theo ta rời khỏi nơi này, tìm chỗ bố phòng, ‘đội trinh sát’ xuất động!”
“Rõ!”
Đại quân hơn bốn vạn đệ tử, dưới sự chỉ huy của Kiếm Tuyết Nghi, sự điều phối của năm vị đường chủ, cùng sự dẫn dắt của hơn năm mươi đà chủ, nhanh chóng di chuyển giữa các ngọn núi.
Thể tích của Thú Bản Mệnh quá lớn nên đều không xuất hiện. Trong trận Minh Hội Chiến kéo dài nửa tháng này, ẩn nấp kỳ thực quan trọng hơn. Ngoại trừ Long Vũ Minh, nhiệm vụ hàng đầu của mỗi liên minh đệ tử đều là cố gắng giảm thiểu tổn thất để tăng tỷ lệ người sống sót. Long Vũ Minh là kẻ có thực lực mạnh nhất, vì để đảm bảo vị trí thứ nhất, bọn họ bắt buộc phải tấn công. Thậm chí, không thể bỏ sót một liên minh đệ tử nào!
Huyễn cảnh chiến trường tuy lớn, nhưng muốn trong nửa tháng mấy ngàn người hoàn toàn không tham chiến là chuyện khó như lên trời.
Đệ tử Kiếm Vương Minh được huấn luyện bài bản, mấy vạn người hành động rất nhẹ nhàng. Trong đội ngũ có khoảng hơn ngàn người, cơ bản là hai người một tổ, phân tán ra ngoài. Đó chính là đội trinh sát!
Cái gọi là đội trinh sát, kỳ thực chính là xúc tu của liên minh đệ tử. Bọn họ phân tán xung quanh tuyến đường hành quân của liên minh đệ tử, nếu gặp quân địch hoặc tao ngộ mai phục, có thể phát giác ngay lập tức, giảm thiểu tổn thất! Cho nên, nhân viên của đội trinh sát không chỉ có tốc độ nhanh, mà cơ bản đều từ Cổ Thánh Cảnh trở lên!
“Minh chủ, ta không có việc gì, cứ đi theo đội trinh sát vậy.” Lý Thiên Mệnh nói.
“Được thôi, chú ý an toàn.” Kiếm Tuyết Nghi rất bận rộn. Thân là minh chủ, trách nhiệm của nàng rất lớn, mỗi một quyết sách đều rất có thể ảnh hưởng đến tiền đồ của mấy vạn huynh đệ tỷ muội.
“Yên tâm.” Lý Thiên Mệnh mỉm cười, “Tiêu Tiêu, đi theo ta.”
“Ừm!”
Lâm Tiêu Tiêu đã là Cổ Thánh Cảnh đệ tam trọng, nếu ‘Thái Cổ Tà Ma’ kia nguyện ý xuất chiến, nàng có thể gánh vác vị trí của một đà chủ. Tổ hợp của nàng và Lý Thiên Mệnh tuyệt đối là một thanh đao nhọn của Kiếm Vương Minh!
“Long Vũ Minh vẫn đang tiến vào, bắt buộc phải nhanh chóng tìm được vị trí tốt. Thời gian nửa tháng, chúng ta không vội khai chiến, trước tiên rải đội trinh sát ra, bố trí vào vị trí!” Kiếm Tuyết Nghi vẫn đang phân phó.
Lý Thiên Mệnh đã tuyệt trần mà đi.
“Xem ra Minh Hội Chiến này không chỉ là đối quyết thực lực, mà càng là sự va chạm của trí tuệ a.”
“Bất quá...”
Lý Thiên Mệnh đứng trên một ngọn núi tuyết. Hắn trước tiên nhìn đệ tử Kiếm Vương Minh lao nhanh qua dưới chân núi, sau đó, hắn vươn tay trái ra, mở con mắt thứ ba trong lòng bàn tay!
Thần Hồn Thiên Thư - Động Tất Chi Nhãn!
Thời gian hắn dành cho Thần Hồn Thiên Thư không nhiều, nhưng Động Tất Chi Nhãn ít nhất vẫn đang chậm rãi tiến bộ. Hiện tại thi triển, kỳ thực quen thuộc hơn rất nhiều so với lúc Cảnh Vực Chi Chiến. Chỉ là, đây chính là Cửu Tinh Thiên Văn Kết Giới, cao hơn Nhiên Hồn Kết Giới đến hai trọng.
“Vị trí này, ở bên trong huyễn cảnh chiến trường đã không nhìn thấy lối vào nữa rồi.”
“Nhưng mà!”
Động Tất Chi Nhãn của Lý Thiên Mệnh xuyên thấu hư vọng, từng bước một, bức cận thế giới chân thực!
“Nhất Nguyên Chiến Trường.”
Hắn nhìn lên trên, toàn bộ Nhất Nguyên Chiến Trường có ít nhất mười vạn đệ tử tinh anh và trưởng bối của Thái Cổ Thần Tông đang cười nói quan chiến.
“Nhiều người thật.”
Động Tất Chi Nhãn quét qua, mấy chục vạn người trên Nhất Nguyên Chiến Trường này vẫn là tương đối đông, phạm vi hoạt động chân thực của mỗi người không tính là rất lớn.
“Sự lợi hại của Cửu Tinh Thiên Văn Kết Giới này nằm ở chỗ, chỉ cần đi vào, hết thảy đều lấy huyễn cảnh thế giới làm chuẩn. Huyễn cảnh thế giới không chạm mặt thì thế giới chân thực tuyệt đối không thể chạm mặt.”
So với Cảnh Vực Chi Chiến, quy mô lớn hơn quá nhiều.
Lý Thiên Mệnh nhìn về phía lối vào, đại quân của Long Vũ Minh đang nối đuôi nhau tiến vào. Là liên minh đệ tử mạnh nhất, người của bọn họ cơ bản rất thoải mái, lòng tin mười phần. Bọn họ có cường giả mạnh nhất, có nhiều người nhất, quả thực không cần e ngại. Hễ là tao ngộ chiến, bọn họ đều có thể lấy nhiều đánh ít.
Không lâu sau, toàn quân Long Vũ Minh tiến vào chiến trường.
Lúc này, một thanh âm to lớn vang vọng trên toàn bộ huyễn cảnh chiến trường.
“Ta tuyên bố, Minh Hội Chiến hiện tại bắt đầu, nửa tháng sau chuẩn thời kết thúc.”
“Chiến đấu đi, những đứa con của Thái Cổ Thần Vực!”
Oanh!
Mấy chục vạn người đồng thanh gầm thét, thanh âm chấn thiên.
Phần thưởng bình thường của Minh Hội Chiến, Lý Thiên Mệnh không chướng mắt, nhưng nói thật, đối với đệ tử Nhân Nguyên bình thường mà nói, chừng đó đã đủ để thay đổi vận mệnh. Minh hội đông người thì chia ít, minh hội ít người nếu lấy được hạng nhất, phần thưởng được chia ngược lại càng nhiều! Như vậy, Kiếm Vương Minh, Thanh Hà Hội các loại mới có thể cuồng nhiệt đến thế.
“Giết!”
Nhiệt huyết của những sinh mệnh trẻ tuổi đã sôi trào. Trong thanh âm sục sôi này, ngàn núi vạn tuyết phảng phất đều đang khẽ run rẩy.
Lý Thiên Mệnh vốn đang ở trong đội trinh sát của Kiếm Vương Minh, nhưng lúc này, hắn chợt nói với Lâm Tiêu Tiêu: “Đi, theo ta đi săn giết!”
“Ý gì?”
“Cứ đi theo là được, đừng hỏi.”
“Ồ!”
Chiến lược trước mắt của Kiếm Vương Minh là dĩ hòa vi quý, tạm thời không xuất chiến, dù sao hiện tại sốt ruột nhất là Long Vũ Minh. Trong tình huống Kiếm Vương Minh tạm thời rụt cổ, Lý Thiên Mệnh lựa chọn rời khỏi Kiếm Vương Minh, chủ động xuất kích!
Đây chính là phong cách của hắn.
Còn về con mồi, hắn đã tìm được rồi.
Biên chế đội trinh sát của Long Vũ Minh rất lớn, mười vạn người thì có trọn vẹn một vạn người là đội trinh sát. Tương đương với việc con cự thú khổng lồ này không chỉ có nhiều xúc tu, mà còn vươn rất dài.
Một vạn người, là một đường! Đường này gọi là ‘Thanh Minh Đường’. Nói cách khác, Thanh Minh Đường đường chủ Cố Thiếu Vũ chính là thống lĩnh của đội trinh sát! Hắn tương đương với con mắt của xúc tu Long Vũ Minh.
Con mắt này đi khắp nơi tìm kiếm các liên minh khác. Là liên minh mạnh nhất, bọn họ hoàn toàn có thể gặp người là chiến! Mỗi lần Minh Hội Chiến đều là chuyến đi săn của Long Vũ Minh!
“Nếu không phải Nhân Nguyên Tông cổ vũ sự vận hành của các minh hội vừa và nhỏ, tất cả đệ tử đã sớm đầu quân cho Long Vũ Minh rồi.”
Lý Thiên Mệnh cười lạnh cảm khái, đồng thời nhắm vào Cố Thiếu Vũ.
“Chính là con lợn này làm lão tử không nhà để về.”
“Đã ngươi là con mắt của Long Vũ Minh, vậy thì, ta sẽ móc con mắt này của ngươi ra!”