“Sao mãi không đụng phải mấy đội ngũ lớn một chút nhỉ? Mười năm rồi, đáng lý ra phải có vài thiên tài tập hợp được lượng người kha khá rồi chứ?” Triệu Quốc Đống oang oang lên tiếng, có vẻ đã chán ngán đến tận cổ.
“Đừng có được tiện nghi còn khoe mẽ, ngươi là Vô Hạn Ngự Thú Sư, mười năm nay ngươi là kẻ thu hoạch lớn nhất đấy, đã thuần phục được bao nhiêu Tổ Thủy Cấp Đạo Thú rồi?” Lăng Linh lườm hắn một cái.
Sau đó nàng nhìn về phía Lý Thiên Mệnh và An Ninh, thầm nghĩ: “Nói đi cũng phải nói lại, với thực lực của Thiên Mệnh Ca, nếu đụng phải đội ngũ lớn, chắc chắn một lần có thể thu được lượng lớn Đế Lệnh, chứ không phải mỗi lần lèo tèo vài cái như thế này.”
Nàng có thể cảm nhận được, Lý Thiên Mệnh huấn luyện bọn họ chính là nhắm tới một trận chiến tranh quy mô nhỏ. Trước đó thậm chí đã từng hỗn chiến với hàng ngàn đầu Đạo thú mà vẫn đạt thành tích không thương vong, giờ chỉ thiếu một trận thực chiến chân chính nữa thôi!
Mười năm nay, Lăng Linh học được không ít thứ, nhưng lại không có đất dụng võ. Nàng biết, những người khác cũng có chung cảm giác này.
“Mọi người đều sốt ruột rồi, khi nào thì khai chiến đây? Chàng đã chọn được mấy mục tiêu rồi đúng không? Kẻ nào cũng nắm trong tay mấy trăm, thậm chí cả ngàn nhân mã.” An Ninh hỏi.
Lý Thiên Mệnh nhìn về phía trước, lẩm bẩm: “Cho nên mới nói, người theo đuổi Đế Đạo, không cốt ở số lượng nhiều, mà cốt ở tinh nhuệ. Mười năm nay, ta không vội tăng nhân số, mà là để bọn họ ngày càng tinh nhuệ hơn, không chỉ là chiến đấu, mà còn là sự thống nhất về tư tưởng.”
“Lại lĩnh ngộ ra đạo lý gì rồi à?” An Ninh không nhịn được cười.
“Cũng tàm tạm.” Lý Thiên Mệnh mỉm cười, “Bất quá, các nàng nói đúng, đã đến lúc kiểm nghiệm thành quả rồi.”
“Chọn xong rồi sao?” An Ninh - nữ cuồng ma chiến tranh này, hai mắt lập tức sáng rực lên. Thực ra ngày nào cũng đánh nhau với Đạo thú, nàng mới là người chán nhất, đã sớm muốn khô máu một trận rồi.
“Thiên Mệnh Quân!”
Lý Thiên Mệnh quay đầu lại, nhìn một đám thiên tài trẻ tuổi đang hừng hực khí thế muốn thử sức.
“Theo ta xuất phát!”
Nói xong, hắn sải bước tiến lên.
Mặc dù chưa nhìn thấy bóng dáng kẻ địch, nhưng ba trăm Thiên Mệnh Quân này lờ mờ có chút cảm ứng, dường như thời khắc bọn họ mong đợi, đã đến rồi...
Trên Đăng Thiên Chu.
Lý Thiên Dương thỉnh thoảng lại chú ý đến động thái của Lý Thiên Mệnh, thấm thoắt đã mười năm trôi qua.
“Tên nhãi ranh này đúng là viển vông, mang cái bộ quản lý quân đội ra để quản lý thiên tài tham gia khảo hạch sao? Hắn không biết dưới Hoang Giới Tinh Hệ, thân phận ban đầu của bọn họ đều bình đẳng à?”
“Chỉ cần có tiền đề này tồn tại, với tính chất đặc thù của đội ngũ hắn hiện tại, nếu hắn có thể liên tục đánh thắng thì không sao, nhưng một khi xuất hiện bại trận, tuyệt đối sẽ binh bại như núi lở.”
“Hắn không hiểu, Thiên Đế Tông chúng ta tổ chức khảo hạch như thế này, suy cho cùng vẫn là nhắc nhở bọn họ, thực lực mới là phương pháp duy nhất để trấn áp, chứ không phải là ‘quản lý quân sự hóa’. Mấy năm trước tiểu tử này đi đúng đường, thưởng phạt trấn áp rõ ràng, nhưng giờ lại đi chệch hướng rồi. Ngươi quản lý tốt đến đâu, thua một trận là xong đời.”
Những đệ tử Thiên Đế Tông đang bàn tán này đều đã từng trải qua khảo hạch Đăng Thiên Môn. Có thể nói, năm xưa bọn họ thành công cũng đều có kinh nghiệm cả. Những thủ đoạn này của Lý Thiên Mệnh, bọn họ năm đó cũng từng chơi qua, chỉ là phần thưởng không được hào phóng như vậy mà thôi.
Nhưng bọn họ cũng đã vượt qua khảo hạch!
“Thực ra hiện tại, bất luận là Đế Lệnh hay là đề cử cuối cùng, hắn hẳn là không có vấn đề gì nữa rồi.”
“Nhưng hắn vẫn đang làm bừa, xem ra là muốn nổi danh hơn nữa.”
“Tham vọng quá lớn, đáng tiếc thực lực không tính là tuyệt đỉnh. Có mấy thiên tài Tinh Tổ, Đế Lệnh trong tay đã lên tới mấy ngàn rồi.”
“Cứ xem đi!”
Lý Thiên Dương đứng phía sau, lặng lẽ nghe những lời này.
“Quản lý quân sự hóa?”
Khóe miệng hắn giật giật, “Thực lực không đủ, lấy mấy trò mèo này ra bù đắp.”
Cũng không phải hắn thích chú ý đến Lý Thiên Mệnh, bản thân hắn thấy chẳng có gì thú vị, chủ yếu là do Lý Mộc Vân cứ liên tục theo dõi, mới khiến hắn không thể không nhìn thêm vài lần.
Tất nhiên, còn có một nguyên nhân lớn hơn.
Cha hắn, Lý Tông Nguyên.
“Sao đã mười năm rồi mà cha ta vẫn chưa về? Nếu có đồ tốt, hẳn là đã khai thác xong từ lâu rồi chứ?”
Hắn đã phái người thân tín đến Tiểu Hỗn Độn Ngân Hà Hệ đó vài lần, không những không có hồi âm, mà người cũng bặt vô âm tín, quả thực kỳ lạ tột cùng... Đây thực ra mới là nguyên nhân khiến hắn dạo này tâm phiền ý loạn.
Hắn cũng không dám làm lớn chuyện, suy cho cùng sợ làm hỏng việc của cha mình, dẫn tới một vài đối thủ cạnh tranh thực sự có thực lực.
“Chỉ có thể đợi thêm thôi.”
Lý Thiên Dương cắn răng.
Đúng lúc này, phía bên Lý Mộc Vân, các đệ tử giám sát hình ảnh dường như đều kích động hẳn lên.
“Đụng độ rồi!”
“Đối diện có tới hơn năm trăm người a!”
“Đó là Huyền Chiếu, và những kẻ theo đuổi hắn!”
“Huyền Chiếu là Tinh Tổ!”
“Tỉ lệ nhân số xấp xỉ hai đánh một, cảnh giới đều xêm xêm nhau, nhưng tên Lý Thiên Mệnh kia có chút cổ quái, cho nên... hẳn là có kịch hay để xem!”
“Tám trăm chín mươi thiên tài hỗn chiến cơ đấy.”
“Hi vọng không phải là đơn đả độc đấu, chán lắm. Thường xuyên có hai kẻ nắm giữ Đế Lệnh ra solo, kẻ thắng tiếp nhận người của đối phương, mà bao nhiêu người như vậy lại không thành tâm đi theo.”
“Thế này đã là gì, bên ta còn thấy một kẻ cầm Đế Lệnh bị vài trăm người theo đuổi vây công phanh thây, Đế Lệnh bị cướp sạch sành sanh kìa. Cho nên uy năng không đủ, muốn nhiều người theo đuổi, đều phải có bản lĩnh thật sự.”
Trên Đăng Thiên Chu, tiếng bàn tán xôn xao...
Bên trong Hoang Giới Tinh Hệ.
Lý Thiên Mệnh đương nhiên biết, mình sắp đụng độ một đội ngũ lớn hơn năm trăm năm mươi người.
Suy cho cùng, đây là cuộc chạm trán do chính hắn lựa chọn.
Trong làn mây mù phía xa, ngay khoảnh khắc vừa nghe thấy chút động tĩnh, An Ninh đã hô lớn: “Toàn quân giới bị!”
Ngay lập tức khiến ba trăm Thiên Mệnh Quân vừa rồi còn đang nói cười, phản xạ có điều kiện thu lại nụ cười, sau đó từng người trở về vị trí của mình. Lấy Ngũ trưởng làm trung tâm, kết thành từng tiểu đội nhỏ. Trong mỗi tiểu đội cơ bản đều có đủ các loại thể hệ, tuy không thể kết nối như Hỗn Nguyên Tộc, nhưng lại có thể bổ trợ cho nhau!
Sự thay đổi rõ rệt nhất chính là ánh mắt của bọn họ.
Đó là một loại ánh mắt kiên nghị, phục tùng, lạnh lẽo và khao khát. Dường như đối với bọn họ, kiến công lập nghiệp là khát vọng lớn nhất. Khát vọng này vượt qua mọi cảm xúc khác, nội tâm rực cháy như lửa. Mặc dù chưa nhìn thấy kẻ địch, nhưng trong ánh mắt đã hiện lên sự vô úy.
Dù sao, đi theo Lý Thiên Mệnh, bọn họ vẫn chưa từng nếm mùi thất bại.
“Phía trước xuất hiện địch quân! Bày trận chuẩn bị ngự địch!”
An Ninh vừa nói, vừa mãnh liệt tiến vào vũ trụ chân thực. Cây trường thương Thái Nhất Tháp dài gần hai trăm tỷ mét trong tay nàng tựa như ngọn hải đăng, chiếu rọi vạn trượng về phía sau!
Xoạt xoạt!
Ba trăm người nhanh chóng bày trận. Lấy An Ninh làm mũi nhọn, Lăng Linh phụ trợ, còn Triệu Quốc Đống bọc hậu, trực tiếp triệu hồi ra hơn năm trăm đầu Đạo thú, xuất hiện ở hai cánh Thiên Mệnh Quân, tựa như ba cỗ chiến xa tạo thành thế gọng kìm, nhìn chằm chằm về phía trước như hổ rình mồi!
Và lúc này!
Một đội ngũ hơn năm trăm người lỏng lẻo, kẻ thì nói cười, kẻ thì cúi đầu, kẻ thì ngó đông ngó tây, kẻ thì lo lắng bồn chồn, từ trong làn mây mù kia bước ra, xuất hiện trước mắt đám người Lý Thiên Mệnh.
Phía trước bọn họ, một nam tử vô cùng khôi ngô, thần tình lạnh lùng, bá đạo sâm nghiêm, trên người tỏa ra uy áp bạo lệ, đủ để khiến hơn năm trăm người cúi đầu đi theo, có thể thấy được sự đáng gờm!
Và khoảnh khắc này.
Hai đội ngũ hoàn toàn khác biệt, hai người thống ngự hoàn toàn khác biệt, giữa làn sương xám lượn lờ này, ánh mắt đã va chạm vào nhau.