Virtus's Reader
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 1250: CHƯƠNG 1249: ĐỐI KHÁNG

"Có người!"

Lúc này, người đứng đầu của Phong Ma Sơn bỗng nhiên gầm nhẹ.

Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về vị trí mà bọn họ vừa rút lui.

Chỉ thấy nơi đó, một thiếu niên tóc trắng vận bạch bào đang chậm rãi bước tới!

Nhìn kỹ lại, họ phát hiện sau lưng thiếu niên tóc trắng kia lại có một con quái vật hình người toàn thân bao bọc bởi hắc khí đang đi theo.

"Đây là..."

Tất cả mọi người của tứ đại thế lực đều chết lặng, đồng tử co rút kịch liệt.

Trong phút chốc, nội tâm họ tràn ngập sự chấn động vô hạn.

"Không thể nào, không ai có thể chống lại hắc khí đó. Tại sao kẻ này lại có thể an toàn bước ra? Lẽ nào hắn là quái vật trong Tử Minh Địa!?"

Vị lão nhân tóc trắng của Lưỡng Nghi Tiên Môn lẩm bẩm.

Nhất thời, mọi người bắt đầu suy đoán.

"Gã này định làm gì?"

Thiên Thi Thượng Nhân chú ý thấy, sau khi thiếu niên tóc trắng kia bước ra, Đông Hoang Chi Lang lại chủ động đi về phía người đó, hắn liền nhíu mày.

Rất nhanh, những người khác cũng thấy cảnh này, ai nấy đều nhíu mày, tập trung quan sát.

Cảnh tượng này quả thực khiến người ta kinh ngạc.

Thế nhưng hành động tiếp theo của Đông Hoang Chi Lang càng khiến mọi người kinh hãi hơn.

Đông Hoang Chi Lang nhanh chóng bay đến trước mặt Dạ Huyền, quỳ một gối xuống đất, cung kính nói: "Chủ nhân."

"Chủ... chủ nhân?!"

Mọi người đều kinh hãi.

Lúc trước, bọn họ đã được chứng kiến Đông Hoang Chi Lang chạy nhanh đến mức nào, khí thế bộc phát ra quả thực đáng sợ.

Kết quả là, hóa ra gã này chỉ là linh sủng của người khác?

"Ừm." Dạ Huyền khẽ gật đầu, ra hiệu cho Đông Hoang Chi Lang đứng dậy.

Đông Hoang Chi Lang ngoan ngoãn đứng ra sau lưng Dạ Huyền.

Nhưng khi nhìn thấy con quái vật toàn thân bao bọc bởi hắc khí sau lưng Dạ Huyền, hắn không khỏi rùng mình, bất giác lên tiếng: "Chủ nhân..."

Dạ Huyền liếc mắt nhìn Đông Hoang Chi Lang: "Hửm?"

Đông Hoang Chi Lang mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng lại.

Hắn rất muốn hỏi Dạ Huyền, gã này không lẽ nào lại là nhục thân của ngài chứ, chủ nhân...

Nó có vài phần tương tự với 'bản thể' của Dạ Đế mà hắn từng thấy trước đây.

Cộng thêm việc con quái vật này đi theo sau Dạ Huyền, không thể không khiến Đông Hoang Chi Lang suy nghĩ nhiều.

"Đông Hoang Chi Lang à?" Tề Trường Sinh tùy ý liếc nhìn Đông Hoang Chi Lang, thản nhiên nói: "Ngươi hình như đã từng phản bội Dạ Đế?"

Nghe vậy, Đông Hoang Chi Lang thắt lòng lại, nhưng đồng thời cũng hiểu ra, gã này không phải là 'bản thể' của chủ nhân, mà là thuộc hạ của chủ nhân.

Nghĩ đến đây, Đông Hoang Chi Lang càng thêm hoảng hốt.

Chuyện hắn phản bội Dạ Đế, không ít người đều biết.

Nhất là những cường giả dưới trướng Dạ Đế, e rằng họ hận không thể làm thịt hắn.

Đông Hoang Chi Lang vội nói: "Chủ nhân đã trừng phạt tiểu nhân rồi, không tin ngài cứ hỏi chủ nhân."

Đông Hoang Chi Lang chỉ đành hướng ánh mắt cầu cứu về phía Dạ Huyền.

"Tiểu Trường Sinh, gã này bây giờ là người nhà rồi, lúc giết Chu Hoàng hắn cũng góp sức đấy." Dạ Huyền ung dung nói.

"Ồ?" Tề Trường Sinh nhìn Đông Hoang Chi Lang với vẻ đầy ẩn ý.

Đông Hoang Chi Lang chỉ có thể cười gượng.

Hắn biết đây là chủ nhân đang nói tốt cho mình, chứ thực ra hắn tự biết rõ, giết Chu Hoàng hắn có góp được cái lông gì đâu, suýt chút nữa còn bị Chu Hoàng giết trong một nốt nhạc.

Nhưng mà, chủ nhân gọi gã này là Tiểu Trường Sinh...

Dưới trướng chủ nhân, có ai tên là Trường Sinh nhỉ?

Đông Hoang Chi Lang cẩn thận suy ngẫm.

Chỉ là nghĩ mãi, Đông Hoang Chi Lang cũng không nghĩ ra.

Dù sao thì những gì hắn biết cũng có hạn, hắn chỉ biết dưới trướng Dạ Huyền cường giả nhiều như mây, nhưng cụ thể là những ai thì hắn thật sự không rõ.

"Đừng nghĩ nữa, ngươi không biết bản tọa đâu." Tề Trường Sinh ung dung nói: "Sau này cứ gọi ta là đại nhân."

"Vâng, đại nhân." Đông Hoang Chi Lang bị nhìn thấu tâm tư, đành thành thật đáp.

"Bọn chúng là người của ngươi à?" Tề Trường Sinh nhìn về phía mọi người ở xa, chậm rãi hỏi.

"Không phải." Đông Hoang Chi Lang lắc đầu.

"Không phải sao..." Tề Trường Sinh khàn giọng nói.

Ngay sau đó, hắc khí phía sau lưng hắn cuộn trào như một con cuồng long, trong nháy mắt lao về phía người của tứ đại thế lực!

"Không hay rồi!"

Thấy hắc khí ập tới, mọi người đều kinh hãi.

"Cùng ra tay!"

Không thể né tránh, chỉ đành ra tay đối phó, người của tứ đại thế lực quyết định liên thủ tấn công.

Hai vị lão nhân của Quy Nguyên Tiên Môn đồng thời ra tay, tế ra la bàn, tức khắc in ra Chu Thiên Tinh Thần.

Cùng lúc đó, ba người của Lưỡng Nghi Tiên Môn cũng đồng loạt ra tay.

Người đàn ông trung niên mặt trắng không râu hai tay kết ấn, đột nhiên ấn mạnh xuống đất.

Ầm ầm ầm––––

Trong chớp mắt, mặt đất đột ngột nhô lên, trực tiếp tạo thành một bức thần tường chắn ngang trời!

Người mặc vũ y râu dài tay áo tung bay, điểm một kiếm chỉ, một điểm tiên quang hạ xuống bức thần tường kia, tạo thành từng lớp phù văn dày đặc, tỏa ra sức mạnh vô tận!

Nữ nhân áo bào đỏ miệng lẩm nhẩm thần chú, hai tay kết ấn, sau lưng hiện ra một con quái vật màu đỏ như máu cao vạn trượng, có bốn tay hai cánh, nó gầm lên một tiếng giận dữ, bốn nắm đấm từ trên trời giáng xuống, muốn đánh tan luồng hắc khí cuồn cuộn kia!

Thế nhưng người của Thi Thần Điện lại không ra tay.

Ngược lại, bốn người của Phong Ma Sơn cũng bộc phát thực lực của mình đến cực hạn.

"Lũ người Thi Thần Điện các ngươi đang làm gì vậy!?"

Thấy ba người Thiên Thi Thượng Nhân lại bỏ mặc bọn họ mà rút lui, lão nhân tóc trắng của Lưỡng Nghi Tiên Môn tức đến nổ đom đóm mắt.

"Bản tọa tin các ngươi cản được mà!" Thiên Thi Thượng Nhân cười khà khà quái dị.

Thật ra Thiên Thi Thượng Nhân vốn định ra tay, nhưng hắn lại nghe được truyền âm của sư huynh nhà mình, nói rằng thực lực của kẻ ra tay mạnh đến mức đáng sợ, tuyệt đối không thể chống lại.

Bây giờ, những kẻ ra tay này, cơ bản là toi đời cả đám.

Bọn họ phải tranh thủ chuồn lẹ, trước tiên phải truyền tin về chuyện xảy ra hôm nay về Thi Thần Điện đã rồi tính.

"Đáng ghét!"

Mấy người của Phong Ma Sơn cũng bị hành vi của ba người Thi Thần Điện làm cho tức lộn ruột.

Nhưng đại địch trước mắt, bọn họ cũng không có thời gian đi lên án ba tên đáng ghét này.

Ầm!

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, trong nháy mắt, đòn tấn công của Tề Trường Sinh đã ập đến.

Tầng phòng ngự đầu tiên do hai vị lão nhân của Quy Nguyên Tiên Tông tạo thành, Chu Thiên Tinh Thần ngập trời kia, trong phút chốc đã bị hắc khí nhấn chìm.

"Không hay rồi!"

Sắc mặt hai vị lão nhân đều đại biến, dồn toàn bộ pháp lực vào la bàn.

Thế nhưng la bàn còn chưa kịp phát ra vòng phòng ngự thứ hai đã bị hắc khí nhấn chìm hoàn toàn.

Mà tầng phòng ngự thứ hai đến từ hai người đàn ông trung niên của Lưỡng Nghi Tiên Môn, là bức thần tường chắn ngang trời do họ hợp lực tạo ra.

Sự va chạm giữa hắc khí và thần tường không hề kịch liệt như tưởng tượng, ngược lại còn vô cùng yên ắng.

Tựa như nó đã bị nhấn chìm trong im lặng.

Còn con quái vật bốn tay hai cánh màu đỏ do nữ nhân áo bào đỏ triệu hồi ra, bốn nắm đấm cùng lúc tung ra, nhưng lại như đánh vào không khí, không hề có chút phản ứng nào.

Không chỉ vậy, hắc khí còn men theo bốn cánh tay của con quái vật mà quấn lên, không chỉ con quái vật đó, mà ngay cả nữ nhân áo bào đỏ cũng bị bao phủ trong đó.

Còn người của Phong Ma Sơn thì càng thảm hơn, bị nhấn chìm mà không kịp tạo ra một tiếng động nào.

Chỉ còn lại ba người của Thi Thần Điện thấy tình thế không ổn đã nhanh chân bỏ chạy.

"Thật đáng sợ..."

Nhìn thấy cảnh tượng đó từ xa, Thiên Thi Thượng Nhân có chút sợ hãi.

"Đáng sợ đến mức nào?" Một giọng nói khàn khàn đột nhiên vang lên bên tai ba người.

Khi bọn họ quay đầu lại, liền phát hiện con quái vật toàn thân bao bọc bởi hắc khí kia đã xuất hiện ở đó

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!