Virtus's Reader
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 1460: CHƯƠNG 1459: NHIỆM VỤ

Dưới trướng Thường Tịch Nữ Đế có mười đại Đế Tướng, người đứng đầu Quyền Đạo — Lăng Tiêu Đế Tướng.

Thế gian có vạn vạn ức người tu luyện Quyền Đạo, nhưng chỉ một mình Lăng Tiêu Đế Tướng độc tôn.

Trong thời đại này, nếu Lăng Tiêu Đế Tướng xưng thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất.

Kẻ có thể trở thành Đế Tướng đều là cường giả đỉnh cao trong một lĩnh vực nào đó.

Dù trước khi giao chiến, Lăng Tiêu Đế Tướng khá kiêng dè Tần Khởi.

Nhưng khi thực sự phải ra tay, vẻ e dè của Lăng Tiêu Đế Tướng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là chiến ý ngút trời.

Kể cả Thiên Đồ Đế Tướng, người đã trực tiếp rút lui, có lẽ vô cùng kiêng dè Tần Khởi, nhưng nếu thực sự phải đánh, Thiên Đồ Đế Tướng tuyệt đối sẽ không có nửa điểm sợ hãi.

Người có thể đi đến bước này như bọn họ, sao có thể là kẻ yếu được chứ?

Thế nhưng, đối với chuyện này.

Tần Khởi lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

Chẳng thấy Tần Khởi có động tác gì.

Bỗng một vệt đao quang lóe lên.

Lăng Tiêu Đế Tướng chỉ cảm thấy da đầu nổ tung.

Lui!

Trực giác mách bảo Lăng Tiêu Đế Tướng rằng, một đao này tuyệt đối không thể đỡ.

Nhưng Quyền Đạo của Lăng Tiêu Đế Tướng lại nói với hắn, không thể lui.

Một khi đã lui, tu vi Quyền Đạo của hắn sẽ sa sút!

Lăng Tiêu Đế Tướng gầm lên một tiếng, hai quyền va vào nhau.

Đùng—

Tựa như hai đại thế giới va chạm vào nhau.

Sức mạnh kinh hoàng tức khắc bùng nổ từ đôi quyền của Lăng Tiêu Đế Tướng.

Hủy thiên diệt địa!

Luồng sức mạnh đó cuồn cuộn như thủy triều.

Một quyền này tung ra, mang theo khí thế kinh hoàng có thể thay trời đổi đất!

Vút!

Vệt đao quang màu đen kia lóe lên rồi biến mất.

Tần Khởi vỗ nhẹ vào đao hạp, Hắc Thiên Đao quay về vỏ.

Hắn cứ thế bỏ đi mà không hề ngoảnh đầu lại.

Còn trong Thanh Minh Động, trên ngực Lăng Tiêu Đế Tướng có một vết đao sâu đến thấy xương, máu tươi gần như nhuộm đỏ áo hắn trong nháy mắt.

Lăng Tiêu Đế Tướng buông thõng hai tay, vẻ mặt bình thản, trong mắt còn ánh lên một tia sảng khoái.

Trận này hắn đã thua.

Nhưng hắn cũng đã thắng.

Vì hắn không lùi bước.

Nhưng ngay sau đó, Lăng Tiêu Đế Tướng lại nhe răng trợn mắt, chửi thầm: “Cái tên Tần Đao Thần chết tiệt này, ra tay sao mà nặng thế.”

Vết đao trên ngực này đúng là đủ tàn nhẫn.

Ít nhất hắn cũng phải tĩnh dưỡng một hai năm.

“Thôi vậy, thôi vậy, về báo tin cho Nữ Đế bệ hạ thôi. Tần Khởi đang ở hạ giới, bổn tọa cũng đành lực bất tòng tâm.”

Lăng Tiêu Đế Tướng khẽ động ý niệm rồi biến mất.

Sau khi cả hai người đều đã rời đi.

Thanh Minh Thánh Chủ xuất hiện ở cửa Thanh Minh Động, cảm nhận được quyền ý và đao ý vô biên đang va chạm bên trong, nội tâm chấn động không thôi.

Đây chính là cuộc đối đầu giữa các cường giả đỉnh cấp của chư thiên vạn giới sao?

Đây còn là trong tình huống Thiên Đạo trấn áp chưa được hoàn toàn gỡ bỏ.

Nếu Thiên Đạo trấn áp được gỡ bỏ hoàn toàn, nàng thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh tượng trận chiến của hai người bọn họ, e là sẽ đánh nát cả Huyền Hoàng Đại Thế Giới.

Cũng may Thanh Minh Động này là một trong Cửu Cấm của Huyền Hoàng, đủ để trấn áp sức mạnh của bọn họ không bị lan ra ngoài.

Nếu không, hậu quả không thể lường được.

— — — —

Tần Khởi rời khỏi Thanh Châu, mang theo nỗi buồn bực giáng lâm Đạo Châu.

Nhìn ngọn Trung Huyền Sơn, đệ nhất danh sơn của Đông Hoang trước mắt, Tần Khởi bất giác có chút u sầu.

Trước khi xuất đao, Đồng Vô Cực truyền tin đến, nói rằng Dạ Đế tìm hắn.

Điều này cũng khiến một đao kia của hắn tung ra không được thống khoái.

Đến năm phần sức mạnh cũng chưa dùng tới.

Tuy kết quả cũng tạm được.

Nhưng mà…

Tần Khởi rất buồn bực.

Nếu người tìm hắn là Nam Cung Bạch, hắn chắc chắn sẽ dốc toàn lực tung một đao rồi mới đi.

Nhưng người tìm hắn lại là Dạ Đế.

“Haiz…”

Tần Khởi khẽ thở dài, cái gì phải đến rồi cũng sẽ đến.

Tần Khởi không sử dụng thực lực mạnh mẽ của mình để tiến vào Hoàng Cực Tiên Tông, mà đến ngoài sơn môn, nhờ đệ tử Hoàng Cực Tiên Tông thông báo một tiếng.

Đệ tử kia nghe thấy tên của Tần Khởi xong thì không nói hai lời, lập tức cho đi qua.

Bởi vì đại sư huynh đã truyền lệnh, Tần Khởi đến thì cứ trực tiếp cho vào.

Tần Khởi đi một mạch không bị cản trở, nhưng hắn đi đứng rất gượng gạo, còn giả vờ ngắm nghía phong cảnh của Hoàng Cực Tiên Tông.

Lề mề mất nửa canh giờ, Tần Khởi mới đến được bên ngoài tiểu viện của Dạ Huyền.

Vừa đến ngoài sân.

Tần Khởi “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, hai tay khoanh trước ngực, không nói lời nào.

Cứ quỳ như vậy.

Một lúc lâu sau, giọng của Dạ Huyền từ trong nhà truyền ra.

“Lăn vào đây.”

Tần Khởi cũng giơ tay ném đao hạp sang một bên, rồi ngoan ngoãn lăn vào trong sân.

Tần Khởi không nhìn Dạ Huyền, vẫn quỳ trên đất.

Dạ Huyền nằm trên ghế xích đu, liếc mắt nhìn cái tên câm như hến này, vừa bực vừa cười nói: “Làm gì đấy?”

Tần Khởi vẫn không nói gì.

Bụi bẩn trên người cũng không thèm phủi đi.

“Nếu để Đồng Vô Cực và Kiều Tân Vũ thấy bộ dạng này của ngươi, xem ngươi có mất mặt không.”

Dạ Huyền chậc chậc nói.

Trong nhà, Đồng Vô Cực và Kiều Tân Vũ lại mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả vờ như không biết gì.

Tần Khởi dĩ nhiên biết hai tên kia cũng ở đây, nhưng hắn không nói gì.

Dạ Huyền ngồi dậy khỏi ghế xích đu, đánh giá Tần Khởi, người có tính cách chẳng thay đổi chút nào, rồi cười ha hả nói: “Tần tiểu tử, có phải rất bực bội vì ta không cho ngươi thịt tên Lăng Tiêu kia không?”

Tần Khởi gật đầu thẳng thừng: “Vô cùng bực bội.”

Đồng Vô Cực và Kiều Tân Vũ trong nhà không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Tần Khởi tiền bối cũng thẳng thắn quá rồi.

Đây là đang đối mặt với Dạ Đế đó.

“Giữ lại hắn ta còn có việc cần dùng.” Dạ Đế thong thả nói.

“Loại người này thì có tác dụng gì chứ?” Tần Khởi hừ lạnh.

Dạ Đế lườm Tần Khởi một cái, đứng dậy tung một cước.

Tần Khởi loạng choạng một cái, rồi lại như đang hờn dỗi mà ưỡn thẳng lưng.

Dạ Đế vừa bực vừa cười: “Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của ngươi kìa, chẳng phải chỉ vì vị trí Khôi Thủ của Hắc Đao Môn được trao cho Tiểu Bạch mà không phải ngươi thôi sao, có cần phải uất ức lâu đến vậy không?”

Đồng Vô Cực và Kiều Tân Vũ trong nhà nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Tần Khởi tiền bối từng tranh giành vị trí Khôi Thủ của Hắc Đao Môn với Khôi Thủ Nam Cung Bạch ư!?

Đây đúng là một bí mật động trời.

Bọn họ chưa từng biết lại có chuyện như vậy.

“Ta có thể đánh thắng tên đó.”

Tần Khởi có chút ấm ức nói.

“Vậy sao? Thế ngươi có biết lúc đó Tiểu Bạch đã có chín thanh đao rồi không?” Dạ Đế bực bội nói.

“Tiểu Bạch thật lòng coi ngươi là huynh đệ, còn ngươi thì lại thật sự xem nó là kẻ thù.”

Tần Khởi nghe vậy, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Dạ Huyền.

Người được mệnh danh là Đao Thần, tiện tay một đao đã làm Lăng Tiêu Đế Tướng bị thương, một tồn tại vô địch như vậy, lúc này lại có chút muốn khóc.

“Được rồi, đứng dậy đi, xem bộ dạng của ngươi ra thể thống gì nữa.”

Dạ Huyền đưa tay kéo Tần Khởi dậy.

Tần Khởi đứng dậy, nhìn chằm chằm Dạ Huyền, ánh mắt phức tạp hỏi: “Lúc đó hắn thật sự đã có chín thanh đao rồi sao?”

Dạ Huyền khẽ gật đầu: “Ngoài ra, lúc đó hắn đã là Chuẩn Đế rồi.”

Phụt!

Lại một con dao vô hình nữa đâm vào tim Tần Khởi.

Tần Khởi suýt nữa thì uất đến hộc máu nội thương, hắn nhe răng nghiến lợi, ánh mắt đầy vẻ hung tợn: “Nam Cung Bạch nhà ngươi khá lắm, dám giấu ta lâu như vậy, lần sau gặp lại, lão tử nhất định phải chém hắn hai đao!”

Nói xong câu đó, Tần Khởi lại xìu xuống: “Vậy thực lực hiện tại của hắn, e là đã bỏ xa ta rất nhiều rồi.”

“Không sao, lần này ta gọi ngươi đến là để sắp xếp cho ngươi một nhiệm vụ tuyệt vời.”

Dạ Huyền cười tủm tỉm nói.

Mắt Tần Khởi sáng lên.

“Đến Thiên Cương Đại Thế Giới một chuyến, mang thanh đao trong Thiên Cương Cấm Địa ra đây.”

Dạ Huyền nói.

Lời này vừa nói ra, Tần Khởi lập tức ngây người.

“Không phải chứ…”

“Dạ Đế, ngài chắc chứ?”

Tần Khởi dở khóc dở cười.

Thiên Cương Cấm Địa của Thiên Cương Đại Thế Giới là một trong những cấm địa đáng sợ nhất chư thiên vạn giới.

Danh tiếng không hề thua kém Cửu Cấm của Huyền Hoàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!