Virtus's Reader
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 1624: CHƯƠNG 1623: KẾT THÚC

Thanh Minh Bạch Sơn mặt mày xám xịt bay lên từ lòng đất, dù bị trọng thương, lão vẫn không có quá nhiều oán hận.

Chuyện này do lão mà ra.

Kiều Tân Vũ không giết lão đã là nhân từ lắm rồi.

Chỉ có điều, Thanh Minh Bạch Sơn không hề hối hận vì đã làm vậy.

Cho dù thời gian quay ngược lại, lão vẫn sẽ làm thế một lần nữa, thậm chí còn ra tay tàn nhẫn hơn.

Dù sao trên người lão cũng gánh vác mệnh lệnh của Nữ Đế.

Thanh Minh Bạch Sơn không bay vút lên trời.

Trận chiến này đã thua, lão không có tư cách bay lên đó nói chuyện.

Bên kia, Liệt Quỷ Hồng Diễm sắc mặt trắng bệch, có chút tuyệt vọng, người của Nghịch Cừu Nhất Mạch, ai cũng lợi hại như vậy sao?

Nghịch Cừu Nhất Mạch ở Thiên Vực lợi hại thì thôi đi, tại sao ngay cả người ở hạ giới cũng mạnh đến thế?

Nếu không phải nhìn ra được cốt linh của Kiều Tân Vũ, hắn thậm chí còn cho rằng cô nhóc này chính là một con quái vật từ Thiên Vực xuống!

Qua trận chiến này, hắn đã hoàn toàn bị Kiều Tân Vũ đánh cho tâm phục khẩu phục.

Cũng hiểu được tại sao Âm Quỷ Băng Mạc ngay cả chút thời gian đó cũng không cầm cự nổi đã bị Kiều Tân Vũ chém giết.

Nếu đổi lại là hắn, e rằng còn chết nhanh hơn.

Một mình Kiều Tân Vũ đã đáng sợ như vậy rồi.

Vậy thì…

Liệt Quỷ Hồng Diễm ngẩng đầu nhìn lên vòm trời, nơi Dạ Huyền, Vân Đao Ly, và Bạch Tri Vũ đang đứng lăng không, bỗng có cảm giác rùng mình.

Hắn có một trực giác, nếu mấy kẻ này cùng ra tay, e rằng Thanh Minh Thánh Địa sẽ bị xóa sổ ngay trong hôm nay.

Chuyện này đã không còn là việc mà Thanh Minh Thánh Địa có thể đối phó được nữa, chỉ có những lão quái vật ở tổ địa của Thanh Minh Quỷ Tộc ra mặt mới có cơ hội.

“Vậy hôm nay đến đây thôi.”

Trên vòm trời, Dạ Huyền một câu định đoạt.

Tại đây cũng chỉ có Dạ Huyền mới có tư cách nói câu này.

Cũng chỉ có lời của Dạ Huyền mới có sức nặng như vậy.

Thanh Minh Ngọc Thiền nhìn Dạ Huyền, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nếu kết thúc bây giờ thì còn dễ nói.

Nếu cứ tiếp tục, nàng thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể nhúng tay vào.

Nhưng một khi đã làm vậy, hậu quả sẽ không thể lường được.

“Ngoài ra nhắc nhở ngươi một câu, cho dù Tam Đại Quỷ Tộc có bất kỳ hành động nào nhắm vào Cửu Tầng Lâu Các, ngươi cũng đừng nhúng tay vào, nếu không hậu quả ngươi không gánh nổi đâu.”

Dạ Huyền nói với Thanh Minh Ngọc Thiền.

Ngoài ra còn một câu, Dạ Huyền không nói ra.

Hành động của Tam Đại Quỷ Tộc là mệnh lệnh của Song Đế.

Sở dĩ không nói câu này là vì Thanh Minh Ngọc Thiền không ngốc, nàng chắc chắn có cách biết được chuyện này.

Nếu đến lúc đó Thanh Minh Ngọc Thiền vẫn có ý định hành động, vậy Dạ Huyền cũng đành phải từ bỏ hạt giống tốt này.

Thanh Minh Ngọc Thiền có hơi ngây ngẩn gật đầu.

Dạ Huyền cười cười, xoay người rời đi.

Kiều Tân Vũ, Vân Đao Ly, Bạch Tri Vũ ba người theo sát phía sau.

Trận chiến này, đến đây là hạ màn.

Đối với Kiều Tân Vũ mà nói, đây là một ngày đáng để ăn mừng.

Nhưng đối với Thanh Minh Thánh Địa mà nói, đây lại là một tai họa.

Chẳng bao lâu nữa, cả U Quỷ Đại Thế Giới sẽ phải chấn động vì chuyện này.

Thanh Minh Thánh Địa, nơi được mệnh danh là một trong những bá chủ đỉnh cao nhất của U Quỷ Đại Thế Giới, không những bị một đao chém thành hai nửa mà còn chết mất năm vị Đại Hiền Cảnh, một vị Chân Mệnh Đại Hiền!

Những đệ tử khác thì không cần phải nói.

Chuyện này gần như khiến Thanh Minh Thánh Địa tê liệt một nửa.

Cũng may sau lưng Thanh Minh Thánh Địa còn có Thanh Minh Quỷ Tộc chống đỡ, nếu không, chắc chắn sẽ vì chuyện hôm nay mà bị Vạn Quỷ Thần Triều và Thôn Thiên Cổ Tông nuốt chửng.

Dù không bị nuốt chửng, cũng sẽ bị đẩy ra khỏi hàng ngũ tam đại thế lực.

Thanh Minh Ngọc Thiền nhìn theo bóng Dạ Huyền rời đi, sau đó hạ xuống mảnh đất của Thanh Minh Thánh Địa.

Mảnh đất này đã bị nhát đao kia chém cho thê thảm.

Nếu chỉ là địa hình thì không có gì đáng nói, dù sao chỉ cần một tu sĩ Thánh Cảnh ra tay là có thể khôi phục lại.

Nhưng linh mạch bên dưới Thánh Địa bị chém đứt thì rất khó phục hồi.

Chỉ có thể dựa vào tu sĩ Đại Hiền Cảnh từ từ sửa chữa.

“Lão tổ, ta muốn biết chuyện về Tam Đại Quỷ Tộc và Cửu Tầng Lâu Các.”

Thanh Minh Ngọc Thiền tìm đến Thanh Minh Bạch Sơn, nói thẳng.

Thanh Minh Bạch Sơn vốn đang bị trọng thương, không muốn nói nhiều, nhưng nghĩ đến việc Thanh Minh Ngọc Thiền có tiếp xúc với Dạ Huyền, lão bèn không giấu giếm, nói thẳng ra mối đe dọa từ Cửu Tầng Lâu Các.

Mối đe dọa của Cửu Tầng Lâu Các không phải là đối với U Quỷ Đại Thế Giới.

Mà là lệnh quét sạch của Song Đế.

Đế Lệnh vừa ban, không ai không cúi đầu.

Đừng thấy Tam Đại Quỷ Tộc ở U Quỷ Đại Thế Giới có địa vị vô thượng, nhưng khi đối mặt với Song Đế, vẫn phải cúi đầu như thường.

Nghe những lời này, Thanh Minh Ngọc Thiền không hiểu sao trong lòng cảm thấy rất khó chịu.

Kẻ mạnh vi tôn.

Kẻ mạnh vi tôn!

Quả nhiên, vĩnh viễn không thể thoát khỏi quy tắc sắt này.

Chỉ là, nàng không muốn tuân theo lệnh của Song Đế.

Thế là, Thanh Minh Ngọc Thiền chủ động nói với Thanh Minh Bạch Sơn, muốn quay về tổ địa của Thanh Minh Quỷ Tộc bế quan, Đế Lộ chưa mở, sẽ vĩnh viễn không xuất quan.

Thanh Minh Bạch Sơn tự nhiên cũng không từ chối.

Thanh Minh Ngọc Thiền là yêu nghiệt có thiên phú cao nhất trong mấy chục vạn năm qua của Thanh Minh Quỷ Tộc, yêu cầu của nàng, trong tộc đều sẽ đáp ứng.

Thanh Minh Bạch Sơn không biết rằng, Thanh Minh Ngọc Thiền quay về tổ địa còn có một lý do khác, nàng muốn đào sâu hơn vào sự thật.

Bởi vì lúc nhỏ nàng mơ hồ nhớ rằng, có một vị tộc lão từng nói, giữa Tam Đại Quỷ Tộc và Cửu Tầng Lâu Các, có ơn không oán.

Nhưng những điều này chỉ có thể tìm thấy trong sử sách ở tổ địa, vì vậy nàng định quay về tổ địa bế quan, tiện thể tra ra sự thật năm xưa.

Tuy nhiên, bất kể sự thật ra sao, cuộc thảo phạt của Tam Đại Quỷ Tộc đối với Cửu Tầng Lâu Các, nàng sẽ không nhúng tay vào.

Ngoài ra nàng cảm thấy sau chuyện hôm nay, Tam Đại Quỷ Tộc e rằng phải cân nhắc lại, liệu có thật sự nuốt trôi được Cửu Tầng Lâu Các hay không.

Chuyện này tạm thời không bàn tới.

Lại nói về nhóm bốn người Dạ Huyền, họ đã quay trở về Cửu Tầng Lâu Các.

Chuyện của mình Kiều Tân Vũ đã giải quyết xong, tiếp theo sẽ luôn ở bên cạnh Dạ Huyền.

Dạ Huyền cũng không nói gì nhiều.

Sau khi Bạch Tri Vũ trở về, liền nói đến chuyện Tam Đại Quỷ Tộc muốn ra tay với Quỷ Long Thành.

Mặc dù chuyện hôm nay sẽ giáng một đòn mạnh vào sự tự tin của Tam Đại Quỷ Tộc, nhưng tuyệt đối không đến mức khiến đối phương không dám tiến quân vào Cửu Tầng Lâu Các.

Bởi vì đằng sau hành động của Tam Đại Quỷ Tộc chính là Đế Lệnh của Song Đế.

Từ xưa đến nay, Đế Lệnh vừa ban, chư thiên vạn giới không ai không tuân theo.

Kẻ nào dám chống lại Đế Lệnh, chẳng khác nào ông thọ ăn thạch tín, chán sống rồi.

Bạch Tri Vũ hỏi thái độ của Dạ Huyền.

Thái độ của Dạ Huyền rất đơn giản, trước khi Tam Đại Quỷ Tộc đến, tạm thời điều hai thành viên của Huyền Cơ Đường và Hư Không Môn qua đây.

Đến lúc đó giải quyết Tam Đại Quỷ Tộc là xong.

Sau khi quyết định xong, Vân Đao Ly và Bạch Tri Vũ rời khỏi Cửu Tầng Lâu Các để đi sắp xếp công việc.

Trong Cửu Tầng Lâu Các, chỉ còn lại Dạ Huyền và Kiều Tân Vũ.

Sau đó, ánh mắt Kiều Tân Vũ có phần ảm đạm, nàng khẽ nói: “Tân Vũ đã khiến Dạ Đế thất vọng rồi.”

Dạ Huyền liếc mắt nhìn Kiều Tân Vũ, chậm rãi nói: “Ta thất vọng chỗ nào?”

Kiều Tân Vũ lại hổ thẹn nói: “Sau khi chém giết Dạ Quỷ Vân Thiền, Tân Vũ đã quá lơ là, dẫn đến bị Thanh Minh Bạch Sơn vây khốn, mãi cho đến hôm nay Dạ Đế đến, mới miễn cưỡng thoát ra được.”

Ánh mắt Dạ Huyền bình thản, khẽ cười nói: “Trong trạng thái đó, thực ra dù hôm nay ta không đến, ngươi cũng có thể trở về, dù sao ngươi đã ngưng luyện ra được thanh Hắc Thiên Đao thứ ba rồi.”

“Được rồi, chuyện này có gì đáng tự trách, nếu ngươi mà cũng phải tự trách thì cả thiên hạ này thật sự chẳng có mấy người bì được với ngươi đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!