"Định sẵn sẽ có một trận chiến, nhưng tuyệt đối không phải hôm nay."
Hống Tổ chậm rãi đứng dậy, phất tay phong tỏa động phủ, còn mình thì biến mất không thấy.
Hồng Bá sững sờ, lắc đầu cười khổ.
Lúc này, Thiên Đạo trấn áp đã được giải trừ, thực lực của Hống Tổ gần như có thể phát huy đến trạng thái đỉnh phong, với tu vi của hắn, đúng là không phá nổi lớp phòng ngự do Hống Tổ bày ra.
Thôi vậy, hôm nay tạm thời không gặp Lý Định Thiên kia.
Mà giờ phút này.
Hống Tổ một mình xuất hiện bên ngoài Trung Huyền Sơn.
Hắn không đạp không mà đứng như Lý Định Thiên, mà bước ra khỏi sơn môn của Hoàng Cực Tiên Tông, đến bên ngoài, ngẩng đầu nhìn Lý Định Thiên trên vòm trời xa xăm, thản nhiên nói: "Ngươi định để cho tất cả mọi người ở Đạo Châu đều biết hay sao?"
Lý Định Thiên thấy Hống Tổ hiện thân, hắn không có bất kỳ hành động nào.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Lý Định Thiên đã xuất hiện ngay trước mặt Hống Tổ.
Nhìn thấy vị thủ hộ thần của tông môn, Lý Định Thiên lại không hề có ý cười, vẻ mặt lãnh đạm, tùy ý chắp tay nói: "Hống Tổ còn chịu gặp vãn bối, thật là may mắn."
Trong lúc nói chuyện, thời không xung quanh hai người đảo ngược, đưa họ đến giữa một vùng tinh không.
"Bản tọa nhớ kỳ lực của ngươi rất tốt, hay là làm một ván cờ?"
Hống Tổ khẽ mỉm cười.
Lý Định Thiên gật đầu: "Nghe theo Hống Tổ."
Hống Tổ nghe vậy, vung tay một cái.
Ầm!
Trong nháy mắt, tinh la kỳ bố.
Đây là một bàn cờ được tạo nên từ cả một vùng tinh không.
Còn quân cờ, chính là từng vầng tinh tú bao la!
"Ngươi đi trước."
Hống Tổ đưa tay ra hiệu.
Lý Định Thiên cũng không từ chối, ngón tay khẽ động.
Ầm!
Trong chớp mắt, một vầng sao xẹt qua bầu trời, rơi xuống vị trí Thiên Nguyên trên bàn cờ tinh không.
Sau khi đặt quân cờ, Lý Định Thiên ngước mắt nhìn Hống Tổ, chậm rãi nói: "Hống Tổ, xin hãy giải đáp cho vãn bối."
"Liệt Dương Thiên Tông, vì sao bị diệt?"
Ánh mắt Lý Định Thiên dần trở nên lạnh như băng.
Hống Tổ không nhìn Lý Định Thiên, khẽ búng ngón tay, một vầng sao khác cũng xẹt qua bầu trời, rơi xuống bàn cờ.
Hống Tổ thản nhiên nói: "Ngươi biết rất rõ, từ khi sinh ra, bản tọa đã luôn ở Liệt Dương Thiên Tông. Ngược dòng thời gian, thái tổ của bản tọa từng đi theo tổ sư của Liệt Dương Thiên Tông là Huyết Dương Đại Đế, là một đế tướng dưới trướng ngài. Bản tọa còn tri Liệt Dương Thiên Tông hơn ngươi."
Đầu ngón tay Lý Định Thiên khẽ động, quân cờ tinh tú đã vào vị trí.
Lý Định Thiên vẫn nhìn Hống Tổ, cất giọng đanh lại: "Vậy nên vãn bối càng phải hỏi một câu, vì sao?"
Hống Tổ lại đi một nước cờ nữa, nói năng từ tốn: "Liệt Dương Thiên Tông đã chọc phải người không nên chọc."
Bàn tay trái chắp sau lưng của Lý Định Thiên nắm chặt thành quyền, hắn nhìn chằm chằm Hống Tổ, đặt quân cờ xuống mà không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: "Hoàng Cực Tiên Tông không thể chọc? Một đế môn tiên tông đã sa sút, trên thế gian này nhiều vô kể."
"Không."
Hống Tổ lắc đầu, sau khi đi một nước cờ bèn nói: "Không phải Hoàng Cực Tiên Tông không thể động vào, mà là vị đại diện cho Hoàng Cực Tiên Tông ở kiếp này, không thể động vào."
Lý Định Thiên vốn định đi một nước, nghe vậy thì động tác dừng lại, nhíu mày nói: "Ngươi nói Dạ Huyền kia?"
Hống Tổ gật đầu.
Lý Định Thiên phất tay, quân cờ tinh tú rơi xuống, nhưng chân mày hắn lại càng nhíu chặt hơn: "Xin Hống Tổ giải đáp."
Hống Tổ lại lắc đầu: "Không thể nói."
Dứt lời, Hống Tổ lại đi thêm một nước.
Lý Định Thiên nghe vậy, mặt không cảm xúc, chuyên tâm đánh cờ.
Sau một nén nhang.
Hống Tổ cười nói: "Ngươi thua rồi."
Lý Định Thiên phất tay, xóa tan bàn cờ.
Lý Định Thiên không nói gì, chỉ chắp tay với Hống Tổ rồi quay người định rời đi.
"Định Thiên."
Hống Tổ gọi Lý Định Thiên lại, chậm rãi nói: "Ngươi có tin bản tọa không?"
Lý Định Thiên lạnh lùng đáp: "Trước đây rất tin, còn bây giờ thì..."
Hắn không nói hết câu, nhưng giọng điệu có phần châm biếm đã thể hiện rõ ý tứ.
Bây giờ, không tin ngươi!
Hống Tổ thở dài, chậm rãi nói: "Bản tọa biết, bây giờ ngươi không thể tin, nhưng vì chút tình xưa nghĩa cũ, bản tọa vẫn phải nói với ngươi một câu, nếu ngươi không muốn Liệt Dương Thiên Tông bị hủy diệt hoàn toàn, thì hãy dừng lại ở đây."
Lý Định Thiên đột nhiên quay người lại, nhìn chằm chằm Hống Tổ, ánh mắt phức tạp nói: "Chẳng lẽ ngài còn định ra tay đối phó chúng tôi?"
Hống Tổ lắc đầu: "Ngươi sai rồi, cho dù bản tọa không ra tay, các ngươi cũng không thắng nổi đâu."
Lý Định Thiên cười nhạo: "Vậy thì không phiền Hống Tổ ngài, vị thủ hộ thần của Hoàng Cực Tiên Tông này, phải bận tâm rồi."
Dứt lời, Lý Định Thiên quay người rời đi.
Thiên địa đảo ngược.
Hống Tổ vẫn đứng bên ngoài sơn môn Hoàng Cực Tiên Tông, còn Lý Định Thiên thì đã biến mất không thấy bóng dáng.
Nhưng đúng lúc này.
Hư không bên cạnh Hống Tổ bỗng vặn vẹo.
Hống Tổ lập tức cảm nhận được một cảm giác nguy hiểm khó tả, khiến hắn dựng tóc gáy!
Cứ như thể có một cường giả Chuẩn Đế cảnh giá lâm!
Hống Tổ có phần cứng đờ quay đầu lại, nhìn người đàn ông mặc hắc bào bên cạnh: "Ngài là..."
Đó là một người đàn ông gầy gò mặc hắc bào, gò má cao, đôi mắt hõm sâu nhưng ánh nhìn lại sắc bén như dao.
Hư Không Môn, Ám Nha!
Ám Nha nhìn về hướng Lý Định Thiên rời đi, giọng nói trầm khàn: "Ngươi đã để hắn sống thêm một lát."
Chẳng hiểu vì sao, Hống Tổ cảm thấy trán mình lại toát ra mồ hôi lạnh.
Áp lực mà người này mang lại cho hắn là chưa từng có!
Hoàng Cực Tiên Tông, vậy mà còn ẩn giấu một tồn tại như thế này?
Hống Tổ cảm thấy cổ họng hơi khô khốc: "Tiền bối phụng mệnh Dạ Đế trấn thủ Trung Huyền Sơn?"
Ám Nha liếc Hống Tổ một cái, quay người bước vào hư không, biến mất không thấy đâu.
Và cảm giác áp bức kinh hoàng đó cũng tan biến không còn dấu vết trong khoảnh khắc.
Hống Tổ cảm thấy chân hơi mềm nhũn, hắn lau mồ hôi lạnh, trong lòng thầm kinh hãi.
Tuy đã lờ mờ đoán được Dạ Đế có để lại hậu chiêu, nhưng không ngờ hậu chiêu lại kinh khủng đến vậy.
Hống Tổ quay đầu nhìn lại hướng Lý Định Thiên rời đi, trong lòng thầm than: "Định Thiên à, những gì bản tọa cần nói đều đã nói với ngươi rồi, nếu ngươi thật sự không muốn Liệt Dương Thiên Tông cứ thế tan thành tro bụi, thì tuyệt đối đừng đến Trung Huyền Sơn nữa."
Mà giờ phút này.
Ở Trung Huyền Sơn còn có Sở Lão Ma, Từ Xuân Lôi và những người khác.
Bọn họ cũng đều nghe thấy những lời Lý Định Thiên nói khi đến bái phỏng.
Có điều, họ chẳng có cảm giác gì.
Bởi vì trong khoảng thời gian này, những kẻ đến gây sự với Hoàng Cực Tiên Tông đều đã chết.
Chết một cách không tiếng động.
Tựa như trong bóng tối, tồn tại một lưỡi đao vô hình, thu gặt tất cả những kẻ muốn đến gây sự với Hoàng Cực Tiên Tông.
Chuyện tương tự cũng xảy ra ở Dạ gia tại Thiên Cổ Sơn.
Long gia ở Thần Long Bích Hải vốn ẩn thế không ra, sau khi Thiên Đạo trấn áp dần được giải trừ, cũng bắt đầu quay trở lại.
Tại Thiên Vực, lão tổ Long gia có giao hảo với một vị đế tướng dưới trướng một nữ đế, được thế lực hùng mạnh hậu thuẫn. Khi xuống hạ giới, biết được Long gia phải chịu sự sỉ nhục, lão tổ tự nhiên nổi giận đùng đùng, lập tức đi tìm Dạ gia ở Thiên Cổ Sơn gây sự.
Thiên Cổ Sơn tuy có Dạ gia Thập Tổ trấn giữ, nhưng tu vi của Dạ gia Thập Tổ, ở thế giới ngày nay, đã không còn đủ tầm.
Đối mặt với cường giả Đại Thánh cảnh, Dạ gia ở Thiên Cổ Sơn tự nhiên cũng khó lòng chống đỡ.
Mặc dù bên Thiên Cổ Sơn cũng có cường giả Đại Thánh cảnh từ hạ giới đến, nhưng lại không phải là đối thủ của đối phương.
Ngay khi Thiên Cổ Sơn rơi vào hiểm cảnh, vị lão tổ Đại Thánh cảnh của Long gia lại bị lặng lẽ xóa sổ.
Một vị Đại Thánh cảnh ngã xuống, thường sẽ dẫn tới dị tượng trời sầu đất thảm.
Thế nhưng khi vị lão tổ Long gia kia bị xóa sổ, lại lặng lẽ đến lạ thường.
Tất cả những điều này cũng khiến Long gia ở Thần Long Bích Hải một lần nữa rơi vào kinh hoàng, không dám đi gây sự với Dạ gia ở Thiên Cổ Sơn nữa.