“Thế này sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?”
Cổ Minh Thần Hoàng có chút lo lắng.
Dù sao thì sau khi nghe những lời của Dạ Huyền, hắn đã hiểu rõ sự nghiêm trọng của việc này, còn đáng sợ hơn cả những gì hắn tưởng tượng.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng phải là đang làm công dã tràng cho Đấu Thiên Thần Vực sao?
Dạ Huyền lắc đầu nói: “Ta nói cho ngươi biết những chuyện đó, chỉ là để ngươi trở thành người hiểu chuyện. Nhưng ngươi đừng có ngốc mà trực tiếp lựa chọn buông gánh, làm vậy không những chẳng có tác dụng gì mà ngược lại còn khiến ngươi chết nhanh hơn. Còn những kẻ đứng sau lưng ngươi sẽ lại đưa một vị Cổ Minh Thần Hoàng khác lên, đến lúc đó cục diện sẽ còn khó khăn hơn bây giờ.”
Cổ Minh Thần Hoàng nghe vậy bèn thở dài, cảm thấy bi ai khôn tả.
Hắn đường đường là một Chuẩn Đế.
Lại còn là Thần Hoàng của Cổ Minh Thần Triều.
Vậy mà thực chất lại chỉ là một quân cờ nhỏ bé không đáng kể.
Cảm giác này khiến hắn thực sự có chút khó chấp nhận.
“Đừng ở đó mà sầu xuân cảm thu, ngươi và Hắc Thiên Huyền Nữ đã là người được Cổ Minh Thiển chọn, vậy thì phải gánh vác trách nhiệm. Tương lai của hai tộc các ngươi đều trông cậy vào các ngươi cả đấy.”
Dạ Huyền rất đúng lúc cho Cổ Minh Thần Hoàng uống một ngụm canh gà.
Dù sao thì trong hai tộc hiện nay, dường như cũng chỉ có hai người này là người hiểu chuyện.
Sắc mặt Cổ Minh Thần Hoàng trở nên nghiêm túc, gật đầu nói: “Dạ Đế yên tâm, tại hạ nhất định sẽ giữ vững bản tâm, không làm ra chuyện ngu xuẩn.”
“Đúng rồi.” Dạ Huyền suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cổ Minh Thiển có để lại cho ngươi thứ gì hay lời nhắn nào không?”
Cổ Minh Thần Hoàng lắc đầu: “Nàng không để lại bất cứ thứ gì, cũng không nói gì cả.”
Dạ Huyền không nản lòng, tiếp tục hỏi: “Vậy nàng có từng nói với ngươi và Hắc Thiên Huyền Nữ về một nơi nào đó không?”
Cổ Minh Thần Hoàng vẫn lắc đầu: “Cũng không có.”
Dạ Huyền lắc đầu nói: “Không phải là cố ý dặn dò các ngươi, mà là một nơi được nhắc đến trong lúc nói chuyện.”
Cổ Minh Thần Hoàng chợt hiểu ra, cẩn thận hồi tưởng lại một lúc rồi nói: “Vậy thì có hai nơi, một là Hắc Minh Thi Địa, hai là Cửu Thiên Ma Trì.”
Nghe thấy tên hai địa danh này, đôi mắt Dạ Huyền khẽ nheo lại.
Quả nhiên, Thiển nhi để lại Cổ Minh Thần Hoàng và Hắc Thiên Huyền Nữ là để thông qua họ truyền tin cho hắn.
Bởi vì hai nơi này đều là những cấm địa đáng sợ nhất của Đại thế giới Hắc Thiên Cổ Minh.
Năm đó, Dạ Huyền đã từng đích thân dẫn Cổ Minh Thiển đến đó.
“Tiểu Thiển, ngươi đang ở một trong hai nơi này sao…”
Dạ Huyền thầm lẩm bẩm trong lòng.
“Dạ Đế tiền bối?”
Thấy Dạ Huyền không nói gì, Cổ Minh Thần Hoàng bèn gọi một tiếng.
Dạ Huyền khẽ gật đầu: “Ngươi có thể trở về được rồi. À mà còn một chuyện nữa, đừng đi thăm dò bất cứ việc gì liên quan đến Đấu Thiên Thần Vực. Còn về việc điều tra cái gọi là chân tướng Thánh địa, ngươi và Hắc Thiên Huyền Nữ có thể giả vờ tiếp tục, dù sao thì…”
“Một quân cờ hoàn toàn răm rắp nghe lệnh ngược lại sẽ gây ra một vài nghi ngờ không cần thiết, đặc biệt là sau khi ngươi đã gặp ta.”
Dạ Huyền nhìn Cổ Minh Thần Hoàng bằng ánh mắt sâu thẳm.
Cổ Minh Thần Hoàng bất giác rùng mình, cung kính lĩnh mệnh.
Trước khi rời đi, Cổ Minh Thần Hoàng hỏi nên xử lý Hắc Thiên Bát Quái như thế nào.
Dạ Huyền bảo Cổ Minh Thần Hoàng không cần để tâm.
Bị Hồng Liên Nghiệp Hỏa quấn lấy, dù không chết thì cũng sẽ bị nghiệp hỏa hành hạ đến không ra hình người.
Cổ Minh Thần Hoàng do dự một chút, cuối cùng vẫn nói: “Thực ra ba vị đạo tử của Hắc Thiên Ma Cung và mười vị thần tử của Cổ Minh Thần Triều đều là vật chứa ngự dụng…”
Đối với câu trả lời này, Dạ Huyền đã sớm đoán được nên không nói gì thêm.
Cuối cùng, Cổ Minh Thần Hoàng lui xuống.
Mà Dạ Huyền cũng không có ý định ở lại thêm, hắn trực tiếp rời đi.
Ầm ầm…
Thế nhưng ngay khi Dạ Huyền vừa bước qua thời không của vũ trụ đó, một cây trường thương quấn đầy hắc khí bỗng xuyên thủng mấy tầng vũ trụ, đột ngột xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Sắc mặt Dạ Huyền không đổi, Bất Diệt Huyền Kình lập tức vận chuyển, hóa thành một bàn tay khổng lồ đen kịt, tung ra một chưởng.
Ầm ầm…
Trong nháy mắt.
Không gian nơi bàn tay đen và cây trường thương đen va chạm lập tức vỡ tan thành từng mảnh.
Những vũ trụ kia trực tiếp hóa thành tro bụi, tan biến vào hư vô.
May mà Đại thế giới Hắc Thiên Cổ Minh này rộng lớn không kém gì Thiên Vực, nên cũng không ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới.
“Kẻ nào đến?”
Dạ Huyền chậm rãi nhả ra từng chữ, từng chữ một, tựa như cuồng lôi gầm vang.
Sức mạnh kinh hoàng theo từng chữ một phá tan hư không, lao về phía một khoảng không xa xôi nào đó.
Khoảng không đó lập tức sụp đổ từng tấc một.
Một sự tồn tại bí ẩn bao phủ trong sương mù đen kịt đột nhiên mở mắt.
Đó là một đôi mắt trắng dã.
Đây là…
Một cường giả tuyệt thế của tộc Hắc Thiên.
Khoảnh khắc y mở mắt, sự sụp đổ đột ngột dừng lại.
Ngay sau đó, khoảng không vỡ nát kia bắt đầu phục hồi, tựa như thời không đảo ngược.
“Ngươi đã vượt giới…”
Vị cường giả tộc Hắc Thiên này chậm rãi lên tiếng, giọng nói khàn khàn trầm thấp truyền qua mấy tầng vũ trụ, lọt vào tai Dạ Huyền.
Nghe thấy giọng nói này, Dạ Huyền bỗng nhếch mép cười: “Ta còn tưởng là ai, hóa ra là Hắc Thiên Vô Cực, kẻ năm đó bị ta truy sát phải chạy trốn khỏi thế giới này.”
“Mạng ngươi cũng lớn thật, thế mà vẫn chưa chết à?”
Dạ Huyền tấm tắc khen lạ.
Kẻ được gọi là Hắc Thiên Vô Cực nghe vậy, đôi mắt trắng dã xuyên qua mấy tầng vũ trụ, muốn nhìn thấu Dạ Huyền.
Nhưng y vẫn không thể nhìn thấu.
Thế nhưng y đã biết được thân phận của người này.
“Bất Tử… Dạ Đế!”
Hắc Thiên Vô Cực cất giọng ngưng trọng.
Dạ Huyền búng ngón tay, sức mạnh của Bất Diệt Huyền Kình tăng vọt, lập tức đánh bay cây trường thương đen kia ra ngoài, sau đó Bất Diệt Huyền Kình quay trở lại trên người Dạ Huyền.
Dạ Huyền ung dung nói: “Nói như vậy, cái gọi là đại kế vạn cổ của thế giới này, ngươi cũng là một trong số đó?”
Hắc Thiên Vô Cực đưa một bàn tay trắng bệch khô gầy ra khỏi làn sương đen, năm ngón tay nắm chặt, giữ lấy cây trường thương đen. Sau đó, tay y run lên, suýt chút nữa không cầm nổi, nhưng y đã che giấu rất kỹ, thu nó lại vào trong sương đen.
Mí mắt Hắc Thiên Vô Cực giật giật, lạnh lùng nói: “Bất Tử Dạ Đế, kế hoạch của thế giới chúng ta không liên quan đến ngươi, tốt nhất ngươi nên rời khỏi đây ngay bây giờ, nếu không bản tọa sẽ khiến hai chữ Bất Tử của ngươi trở thành một trò cười.”
Dạ Huyền bỗng bật cười: “Mới một đại thời đại không gặp, sao lại trở nên ngông cuồng như vậy? Ngươi học thói đó từ ai thế?”
Hắc Thiên Vô Cực lạnh lùng nói: “Ngươi nghĩ bản tọa đang nói đùa với ngươi sao?”
Dạ Huyền xua tay: “Chuyện đó không quan trọng.”
“Ngược lại, sự xuất hiện của ngươi đã cho bản đế thấy cái gọi là chân tướng đằng sau cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Dạ Huyền toe toét cười.
Cùng với nụ cười của Dạ Huyền.
Trên người hắn dần dần ngưng tụ một luồng khí tức nguyên thủy.
Đó là Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Lực đang vận chuyển.
Hắc Thiên Vô Cực nhất thời như lâm đại địch, da đầu tê rần: “Đây là…”
…
Hắc Thiên Ma Cung.
Sau khi Hắc Thiên Huyền Nữ trở về đây, việc đầu tiên là diện kiến Chu Ấu Vi.
Và sau khi biết được thân phận của Dạ Huyền, Hắc Thiên Huyền Nữ cũng không giấu giếm Chu Ấu Vi, nàng kể lại tất cả những gì mình biết cho Chu Ấu Vi.
Câu trả lời của Hắc Thiên Huyền Nữ không khác mấy so với Cổ Minh Thần Hoàng.
Tuy nhiên, Chu Ấu Vi không biết Cổ Minh Thiển là ai, nhưng nàng cũng biết rằng, chuyện này có thể hỏi phu quân nhà mình.
Chu Ấu Vi không làm khó Hắc Thiên Ma Cung nữa, nàng định đi tìm phu quân Dạ Huyền.
Lúc này.
Thế giới bên cạnh Chu Ấu Vi bỗng dưng đảo ngược.
Càn khôn đang xoay chuyển.
Hắc Thiên Ma Cung biến mất.
Bóng tối cũng biến mất.
Thay vào đó là một thế giới toàn là ngọc thạch.
“Tù Đạo Ngọc…”
Khi nhìn thấy những viên ngọc thạch đó, trong đôi mắt xinh đẹp của Chu Ấu Vi lóe lên những tia sáng lạnh lẽo.