Virtus's Reader
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 2227: CHƯƠNG 2226: KHÔNG CÓ KIẾP TRƯỚC

“Sơn Khuyết Tiên Vương, trong trận chiến năm đó đã đóng vai trò gì?”

Dạ Huyền hỏi ra nỗi nghi hoặc trong lòng.

Hoang Giới Chủ Tể nghe thấy cái tên này, trước tiên là sững sờ, sau đó có chút kỳ quái nói: “Người này bổn tọa cũng có chút ấn tượng, nhưng bổn tọa chưa từng gặp hắn trong trận chiến đó.”

Dạ Huyền hơi nheo mắt lại: “Chưa từng gặp? Là do hắn không tham chiến sao?”

Hoang Giới Chủ Tể khẽ lắc đầu: “Chuyện này thì bổn tọa không rõ, dù sao thì trận chiến năm đó gần như toàn bộ Cổ Tiên Giới đều tham chiến. Ngươi cũng biết Đế Quan Trường Thành của Cổ Tiên Giới trải dài vô tận đến mức nào mà.”

Trận chiến năm đó có phạm vi quá rộng.

Hoang Giới Chủ Tể đương nhiên cũng có trận địa của riêng mình, không có thời gian để ý đến những chuyện khác.

Hơn nữa theo Hoang Giới Chủ Tể, một Sơn Khuyết Tiên Vương chẳng là gì cả.

Năm đó, trong Cổ Tiên Giới có không ít Tiên Vương uy danh lừng lẫy, ví như Cửu Đại Tiên Vương, Độ Minh Tiên Vương, Lạc Trần Tiên Vương…

Còn những kẻ như Sơn Khuyết Tiên Vương, tuy cũng là Tiên Vương, nhưng so với các vị Tiên Vương kia vẫn còn chênh lệch không nhỏ.

So với nàng lại càng chênh lệch lớn hơn.

Đây cũng là một trong những lý do vì sao nàng không để ý đến Sơn Khuyết Tiên Vương này.

Dạ Huyền nghe Hoang Giới Chủ Tể nói vậy cũng đã hiểu phần nào.

Xem ra Hoang Giới Chủ Tể cũng không thể cho hắn câu trả lời.

Chuyện này cũng đành chịu thôi.

Thật ra tuy Lão Sơn trước đây có úp mở nhắc đến trận chiến đó, nhưng dường như không muốn nói nhiều.

Dạ Huyền cũng từng tiếp xúc với những tồn tại cổ xưa khác đã tham gia trận chiến đó.

Chẳng hạn như Lạc Trần Tiên Vương, Côn Lôn Tiều Phu, Lôi Ma, Đệ Nhất Thi…

Hắn biết rất rõ, trong trận chiến đó, e rằng Lão Sơn đã không dốc bao nhiêu sức lực.

Cộng thêm đủ mọi chuyện sau này, Dạ Huyền mới nghi ngờ gã này có vấn đề.

Đương nhiên hắn cũng không hoàn toàn kết tội Lão Sơn.

Một là không có bằng chứng, chỉ là suy đoán.

Hai là hắn cũng có thể tưởng tượng được sự tuyệt vọng trong trận chiến đó.

Cường giả của Cổ Tiên Giới toàn bộ tham chiến, nhưng vẫn không thể vượt qua được đại kiếp nạn ấy.

Có thể tưởng tượng được sinh linh thời đại đó đã tuyệt vọng đến nhường nào.

Chạy trốn trong tuyệt vọng, đây không phải là chuyện gì hiếm lạ.

Bản năng của sinh linh trên thế gian chính là tìm lợi tránh hại.

Lão Sơn đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Có điều, chuyện về Lão Sơn cũng chỉ có thể tính kế lâu dài.

“Phải rồi Dạ Đế, hiện nay còn bao nhiêu cự đầu của Cổ Tiên Giới còn sống?”

Hoang Giới Chủ Tể thấy Dạ Huyền không nói gì, bèn chủ động hỏi một câu.

Dạ Huyền thu lại tâm thần, vẻ mặt kỳ quái nhìn Hoang Giới Chủ Tể: “Chuyện này không phải nên hỏi ngươi sao?”

Hoang Giới Chủ Tể lắc đầu: “Ngươi cũng biết, sau trận chiến năm đó, bổn tọa vẫn luôn ở trong Hoang Giới, căn bản không có cơ hội rời đi, tự nhiên cũng không biết thế giới bên ngoài hiện giờ ra sao.”

Chuyện này nàng không hề nói dối.

Nàng tuy là Hoang Giới Chủ Tể, nhưng kể từ khi trận chiến đó kết thúc, Cổ Tiên Giới vỡ nát, Hoang Giới cũng từ đó mà ra đời.

Nàng phát hiện ra sự tồn tại của La Sát Thần Vương, nên đã toàn lực trấn áp hắn.

May mắn là La Sát Thần Vương này đã bị trọng thương trong trận chiến năm đó, nên nàng mới có thể trấn áp được.

Sau đó, La Sát Thần Vương thỉnh thoảng lại tìm cách phá phong ấn, muốn thoát ra ngoài.

Hoang Giới Chủ Tể cũng mệt mỏi đối phó.

Mãi đến sau này được Táng Đế Chi Chủ ra tay tương trợ gia cố phong ấn, Hoang Giới Chủ Tể mới có thể thở phào một hơi.

Dạ Huyền khẽ lắc đầu: “Người còn sống đến bây giờ rất ít, nhưng ngươi cũng không cần quá lo lắng, tức phụ nhi của ta, Hồng Dao Tiên Đế, vẫn còn.”

Hoang Giới Chủ Tể: “… Chẳng phải đã nói trò đùa này không hề buồn cười chút nào sao?”

Dạ Huyền bình tĩnh nói: “Ta không nói đùa.”

Hoang Giới Chủ Tể nhìn chằm chằm Dạ Huyền, thấy hắn không giống đang giả vờ, sắc mặt nàng trở nên nghiêm trọng: “Ngươi nói thật?”

Dạ Huyền không khỏi trợn trắng mắt: “Nói thừa.”

Thời buổi này, nói thật mà chẳng ai tin.

Trong đôi huyết đồng của Hoang Giới Chủ Tể lóe lên huyết quang kỳ dị, nàng có phần thấp thỏm hỏi: “Kiếp trước của ngươi là ai?”

Nếu Bất Tử Dạ Đế không nói dối, vậy thì gã này tuyệt đối không phải người tầm thường, hơn nữa cũng tuyệt đối không phải sinh ra sau khi Cổ Tiên Giới bị hủy diệt, mà đã tồn tại từ trước đó.

Nếu không thì không thể nào trở thành nam nhân của Hồng Dao Tiên Đế được.

Ngoài ra, theo nàng biết, Hồng Dao Tiên Đế tu Vô Tình Đạo, sao có thể có nam nhân?

Kết quả duy nhất chính là Bất Tử Dạ Đế đang nói dối.

Nhưng Bất Tử Dạ Đế vừa rồi đã xác nhận lại chuyện này.

Vậy lời giải thích còn lại chính là, kiếp trước của Bất Tử Dạ Đế e rằng là một vị cự đầu ẩn thế.

Dường như cũng chỉ có loại tồn tại này mới có thể thay đổi được suy nghĩ của Hồng Dao Tiên Đế chăng?

Hoang Giới Chủ Tể nghĩ thầm.

“Kiếp trước?”

Dạ Huyền nheo mắt lại, đôi mắt đen như mực sâu không thấy đáy, hắn cất giọng trầm trầm: “Ta không có kiếp trước.”

Kiếp trước của hắn tính thế nào?

Tính là Bất Tử Dạ Đế?

Hay là thiếu gia nhà họ Dạ ở thành Vạn An, Dạ Huyền?

Đều không phải.

Đây đều là kiếp này của hắn.

Hắn cũng chưa từng thấy kiếp trước của mình.

Khi hắn ở cảnh giới Đại Thánh tầng thứ bảy, Luân Hồi Đại Thánh, đã tạo ra hết thân luân hồi này đến thân luân hồi khác.

Nhưng Dạ Huyền lại không hề thấy được chút quỹ tích luân hồi nào tồn tại.

Dường như hắn vốn không nằm trong luân hồi, tự nhiên cũng chẳng có kiếp trước nào cả.

Đây cũng là lý do vì sao Dạ Huyền luôn có một dự định, đó là đến Địa Phủ một chuyến, xem thử Sinh Tử Bộ trong truyền thuyết.

Có lẽ ở đó mới có thể tìm được câu trả lời thật sự.

“Không có kiếp trước?”

Hoang Giới Chủ Tể nhìn Dạ Huyền, lặp lại một lần.

Dạ Huyền liếc nhìn Hoang Giới Chủ Tể, thong thả nói: “Dù sao cũng có thể nói rõ với ngươi, nàng chính là tức phụ nhi của ta, hơn nữa trạng thái cũng không tệ, nên không cần quá bi quan.”

Hoang Giới Chủ Tể khẽ lắc đầu: “Ngươi có lẽ không hiểu rõ lắm, trận chiến năm đó, cũng là Hồng Dao Tiên Đế đi tiên phong, một hơi chém liền chín vị Đấu Thiên Chi Vương, khiến sĩ khí Cổ Tiên Giới ta tăng mạnh.”

“Nhưng dù vậy, Cổ Tiên Giới của ta vẫn bị hủy diệt.”

“Trận đại chiến đó, không có người thắng.”

“Nhưng từ những tin tức ngươi vừa nói, Cổ Tiên Giới vẫn là kẻ bại trận, vì ở bên Đấu Thiên Thần Vực, vẫn còn những tồn tại mạnh hơn chưa xuất hiện.”

“Cho nên trận chiến tương lai…”

Hoang Giới Chủ Tể không nói hết, nhưng không giấu được vẻ bi thương.

Năm đó Cổ Tiên Giới đã dốc hết tất cả, thậm chí ngay cả Cổ Tiên Giới cũng bị hủy diệt, nhưng vẫn không thể ngăn được bước chân của Đấu Thiên Thần Vực.

Cảm giác bất lực đó khiến Hoang Giới Chủ Tể cảm thấy tuyệt vọng.

Một đời Tiên Vương còn tuyệt vọng như vậy.

Những người khác nếu biết được chân tướng, lại càng như thế.

“Trận chiến tương lai sẽ có ta.”

Dạ Huyền tiếp lời Hoang Giới Chủ Tể, bình tĩnh nói: “Tuy ta chưa từng tham gia trận chiến Tiên Cổ Chung Mạt, nhưng trong trận chiến tương lai, ta sẽ cho người của Đấu Thiên Thần Vực biết thế nào là vô địch.”

Hoang Giới Chủ Tể nghe vậy, không khỏi ngẩn người.

Nàng nhìn Dạ Huyền với ánh mắt kỳ quái, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Nói gã này cuồng vọng ư, hắn lại thật sự vô địch.

Nói gã này không biết sống chết ư, hắn dường như lại thật sự bất tử bất diệt.

Không thể nói được.

Hoang Giới Chủ Tể mấp máy môi, cuối cùng cũng không nói nên lời.

Thấy Hoang Giới Chủ Tể có phần cạn lời, Dạ Huyền không hề để tâm, chậm rãi nói: “Ta đi xem La Sát Thần Vương kia.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!