Những người khác cũng lần lượt thi triển Bản Nguyên Chi Lực nhận được từ Thần Trì, ý đồ ngăn cản luồng sức mạnh kia, nhưng tất cả đều thất bại.
Bản Nguyên Chi Lực cũng không thể ngăn cản.
Sức mạnh của Tiên Vương Đỉnh Phong dường như cũng hoàn toàn không có chút tác dụng nào.
Ầm ầm ầm!
Cũng chính lúc này, trong bóng tối, từng chiếc xúc tu đột nhiên xuất hiện.
Không!
Bên trong những xúc tu đó là từng bóng người!
Khi những người này ló ra khỏi bóng tối, họ đột ngột mở mắt, lao thẳng về phía mọi người.
"Hửm?!"
Mọi người thấy vậy đều khẽ giật mình.
Vị cường giả Chuẩn Đế Cảnh bị bóng tối xâm chiếm trước đó đã sớm được họ kéo ra ngoài, trong bóng tối lẽ ra không còn ai khác mới phải.
"Đây... là Thiên Ngoại Chi Nhân!"
Huyền Mệnh Lão Tiên rít một hơi thuốc, đôi mắt híp lại, trong con ngươi ánh lên vẻ ngưng trọng.
Bóng tối đến từ bên ngoài bầu trời, những người này cũng không phải người của Vĩnh Hằng Tiên Giới.
Vậy chỉ có một khả năng, đối phương đã bị bóng tối ăn mòn ở bên ngoài, cuối cùng tiến vào nơi này.
"Để bản tọa!"
Đăng Thánh Ma Thần thấy vậy liền bay thẳng lên trời. Với hình người của mình, hắn tung một quyền đối đầu trực diện với sinh linh bị bóng tối ăn mòn đáp xuống đầu tiên.
Ầm!
Chỉ trong nháy mắt.
Cả người Đăng Thánh Ma Thần đột ngột rơi thẳng xuống, xuyên thủng cả Hỗn Độn Thiên Vực, suýt chút nữa bị đánh vào cõi U Minh.
Thế nhưng, sinh linh bị bóng tối ăn mòn kia cũng vì thế mà bị chặn lại, suýt bị một quyền của Đăng Thánh đánh bật trở về bóng tối.
"Mạnh đến thế sao?"
Mọi người thấy vậy cũng kinh hãi.
Thực lực của Đăng Thánh Ma Thần chắc chắn là Tiên Vương Đỉnh Phong, tuy trước đó ở Thần Trì không được hưởng sự gia trì của Bản Nguyên Chi Lực, nhưng thực lực của hắn trong số mọi người tuyệt đối không thấp.
Trước đó hắn còn được Bản Nguyên Chi Lực của Vĩnh Hằng Tiên Giới chiếu cố.
Theo lý mà nói, trừ phi là sự tồn tại cấp Chuẩn Tiên Đế Cảnh mới có thể áp chế được Đăng Thánh Ma Thần, chẳng lẽ những sinh linh trong bóng tối này lại mạnh đến vậy?
"Tất cả cẩn thận một chút!"
Huyền Mệnh Lão Tiên nói xong, chính mình cũng xông lên.
Xem ra sự xâm chiếm của bóng tối này không phải là chuyện một sớm một chiều, tốc độ đã chậm lại rõ rệt, chúng muốn thông qua những sinh linh hắc ám này để mở một cuộc tàn sát, khiến tốc độ xâm chiếm nhanh hơn!
Đây là phán đoán hiện tại của lão, hẳn là như vậy.
"Đừng ai chết cả, chúng ta còn sống chính là trở ngại lớn nhất đối với sự ăn mòn của bóng tối."
Huyền Mệnh Lão Tiên cũng đem chuyện này nói cho tất cả mọi người có mặt.
Ầm ầm ầm!
Một trận chiến đỉnh cao cứ thế nổ ra.
Huyết Sát Ma Đế, Thiên Cổ Ma Đế Dạ Bất Cô, Nam Đẩu Cổ Đế Kiều Thiên Nam, Họa Đế, Lưu Sa Cổ Đế và những người khác vốn đã trở về Thiên Uyên Phần Địa cũng quay lại tham chiến.
Những cường giả Tiên Vương vốn đã rời khỏi Hỗn Độn Thiên Vực, thấy đại chiến nổ ra, lại một lần nữa quay trở lại.
Bao gồm cả Khôi Nguyên, Hoang Tranh, những linh hồn của Hư Thần Giới được Dạ Huyền thả ra từ Hư Thần Giới, cũng tham gia vào trận chiến này.
Chỉ là theo thời gian trôi đi, mọi người dần phát hiện, những sinh linh trong bóng tối không thể bị giết chết!
Sau khi bị giết, chúng sẽ hóa thành một làn khói đen, quay trở về bóng tối.
Không bao lâu sau, chúng lại xuất hiện trước mắt mọi người.
"Đây là quái vật gì thế này!?"
Mọi người càng đánh càng kinh hãi.
Chúc Tú Tú một đao chém chết một sinh linh hắc ám, mày liễu nhíu chặt: "Cứ thế này không ổn đâu."
Ở bên cạnh, Lục Li tay cầm đại kích màu đen, cũng xiên chết một sinh linh hắc ám rồi tiếp tục lao về phía kẻ tiếp theo, không quên cà khịa Chúc Tú Tú: "Vậy thì ngươi nghĩ cách đi chứ."
Chúc Tú Tú nghiến răng: "Ta mà có cách thì còn nói với ngươi làm gì?"
Bên kia.
Huyền Mệnh Lão Tiên một chưởng đánh chết một sinh linh hắc ám rồi lùi lại, quét mắt nhìn toàn bộ chiến trường rộng lớn, lão nhíu chặt mày: "Đăng Thánh, ngươi từng gặp nữ tử của Đạo Môn kia, có thể tìm được nàng không?"
Đăng Thánh Ma Thần vừa chiến đấu vừa đáp lời: "Người đó tự xưng là Đạo Môn Tối Trường Sinh, ngươi phải đi tìm người của Đạo Môn, bản tọa đi cũng vô dụng."
Huyền Mệnh Lão Tiên nhìn một vòng cũng không thấy trong nhóm của họ có ai là người của Đạo Môn.
"Ta đi tìm lão tổ!"
Lúc này, bên dưới Hỗn Độn Thiên Vực, một lão đạo nhân lên tiếng.
Đây chính là Đạo Tổ Từ Đẳng Nhàn.
Hiện giờ ông đã là Đại Đế Kim Tiên, thuộc cấp Tiên Chủ, vốn không có tư cách tham gia trận chiến này, nhưng ông vẫn đến.
Bây giờ nghe có việc cần làm như vậy, tự nhiên là không thể thoái thác.
Ông lập tức quay về Huyền Hoàng Đại Thế Giới khi xưa, nay là Huyền Hoàng Thiên Vực, Địa Châu.
Đi đến Bồng Huyền Động Thiên.
"Sư bá?"
Chưởng giáo chân nhân của Bồng Huyền Động Thiên là Ngọc Huyền Chân Nhân, từng là một Chuẩn Đế, nay cũng là Đại Đế Kim Tiên, vốn cũng đang quan sát đại kiếp ở Hỗn Độn Thiên Vực từ xa, thấy Từ Đẳng Nhàn đến, có chút ngạc nhiên.
"Lão tổ có ở đây không?"
Từ Đẳng Nhàn không nói nhiều lời, hỏi thẳng.
Ngọc Huyền Chân Nhân lắc đầu: "Lão nhân gia thần long thấy đầu không thấy đuôi, không ai biết có ở đây hay không."
"Ta vào xem thử."
Từ Đẳng Nhàn đi thẳng đến Thủy Ngọc Sàng.
Nhưng không tìm thấy Đạo Môn Tối Trường Sinh.
Lúc này, Đạo Môn Tối Trường Sinh đã đến một vùng cấm địa bên ngoài Vĩnh Hằng Tiên Giới, xa xa nhìn bóng tối ngập trời trên Hỗn Độn Thiên Vực, nàng ngồi xếp bằng ở đó, hai tay chống chiếc cằm trắng nõn, đôi mắt đẹp tựa bảo thạch lấp lánh tràn đầy vẻ u sầu.
"Lão gia biết mình rồi, phen này phải làm sao đây..."
"Hay là đến đó nhận lỗi nhỉ?"
Đạo Môn Tối Trường Sinh nhìn về phía Táng Đế Cựu Thổ, có chút do dự.
Nhưng rất nhanh nàng lại lắc đầu: "Nhận lỗi cái con khỉ, có phải chuyện của mình đâu!"
"Aiya, phiền chết đi được!"
Đạo Môn Tối Trường Sinh tức giận múa may tay chân, cuối cùng dứt khoát nằm lăn ra trong cấm địa, "Rốt cuộc có phải là kỷ nguyên này không chứ, lão gia cũng thật là, chẳng bao giờ nói cho rõ ràng, bảo đám tiểu bối bọn mình phải làm sao đây, hu hu hu..."
Bỗng nhiên.
Đạo Môn Tối Trường Sinh đột ngột ngồi bật dậy, nhìn về phía Hỗn Độn Thiên Vực: "Bây giờ bóng tối xâm chiếm, đám người này vẫn chưa tu luyện ra được Bản Nguyên Chi Lực thực sự thuộc về mình, không thể chống lại luồng sức mạnh đó được, nếu lão nương bây giờ ra tay giúp họ một phen, có phải lão gia sẽ không trách mình nữa không?"
"Ừm, chắc là vậy!"
Nghĩ đến đây, Đạo Môn Tối Trường Sinh đứng dậy, định đến Hỗn Độn Thiên Vực một chuyến.
Ầm!
Nhưng đúng lúc này.
Từ bên trong Táng Đế Cựu Thổ, một luồng huyết quang xuyên thẳng qua không gian, trong nháy mắt giáng xuống Hỗn Độn Thiên Vực.
Ngay sau đó, huyết quang ngập trời bùng nổ, nâng bổng cả một vùng bóng tối.
"Hả?!"
Đạo Môn Tối Trường Sinh thấy cảnh tượng đó, ngay tại chỗ ngây người: "Sao lại thế? Sao Liệt lại tỉnh sớm như vậy!?"
"Toang rồi toang rồi, công lao bị hắn cướp sạch rồi!"
Đau lòng!
Đau lòng đến nghẹt thở.
Khả năng cao là sẽ bị lão gia dạy dỗ rồi.
Hu hu hu...
Trong lúc Đạo Môn Tối Trường Sinh đang đau buồn khổ sở.
Tất cả mọi người ở Hỗn Độn Thiên Vực đều ngơ ngác.
Tên khốn này là ai?
Họ nhìn lên bầu trời, nơi có một bóng người áo bào máu, tay cầm một thanh huyết kiếm đầy vết nứt, ngón trỏ tay trái đeo một chiếc nhẫn có vân máu.
Một tay cầm ngược huyết kiếm.
Một tay nâng cả bầu trời hắc ám, trên mặt đầy những đường vân máu đang chuyển động.
"Cút về!"
Chỉ nghe hắn chậm rãi lên tiếng, giọng khàn khàn trầm thấp, mang theo một luồng lệ khí.
Ầm!
Khoảnh khắc tiếp theo.
Bóng tối ngập trời lập tức cuộn ngược trở ra, biến mất khỏi miệng giếng của Đại La Thiên.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Đang cưỡi Hỗn Độn Quỷ Liêu, vẫn chưa tới được Hỗn Độn Thiên Vực, Dạ Huyền trông thấy cảnh tượng đó, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Vẫn ra vẻ như thế..."